Chương 1 Một giờ trước, Thẩm Hà và Dư Hoan ngồi trong xe thương lượng việc tái hôn, một giờ sau, hai người đánh nhau, khiến xe bị lật, còn lật vài vòng. Trên mặt đất, máu chảy thành sông. Thẩm Hà thở thoi thóp nằm giữa vũng máu, cười với Dư Hoan: "Cho em thêm một cơ hội. Tái hôn không?" "Cụ nội nhà anh..." Dư Hoan tức đến mức phun ra một búng máu: "Chó chết." "Xem ra là không muốn." Thẩm Hà yếu ớt chớp chớp mắt, bắt lấy tay cậu: "Vậy cùng nhau xuống địa ngục thôi." Dư Hoan muốn khóc cũng không được: "Đệt mợ, anh là một tên điên!" Cậu muốn rút bàn tay bị anh nắm chặt, nhưng đối phương không có ý định buông ra, tay anh như vòng sắt, gắt gao khóa chặt cậu. Thẩm Hà mỉm cười đầy mờ ám: "Em nên biết từ khi mới gả cho tôi." Dư Hoan tức đến đau thắt cả ngực: "Anh tra tấn tôi bảy năm chưa đủ sao?" Thẩm Hà cắn răng: "Em có thể trả hết chỗ nợ em nợ anh chỉ với bảy năm? Nói cho em biết, Dư Hoan, kiếp này em không trả được, kiếp sau anh sẽ không buông tha em." Thẩm Hà hút thuốc, trong tay còn có…
Chương 35: Ngoại truyện không biết gọi là gì
Cùng Chồng Cũ Cuồng Cố Chấp Trọng SinhTác giả: Tế HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcChương 1 Một giờ trước, Thẩm Hà và Dư Hoan ngồi trong xe thương lượng việc tái hôn, một giờ sau, hai người đánh nhau, khiến xe bị lật, còn lật vài vòng. Trên mặt đất, máu chảy thành sông. Thẩm Hà thở thoi thóp nằm giữa vũng máu, cười với Dư Hoan: "Cho em thêm một cơ hội. Tái hôn không?" "Cụ nội nhà anh..." Dư Hoan tức đến mức phun ra một búng máu: "Chó chết." "Xem ra là không muốn." Thẩm Hà yếu ớt chớp chớp mắt, bắt lấy tay cậu: "Vậy cùng nhau xuống địa ngục thôi." Dư Hoan muốn khóc cũng không được: "Đệt mợ, anh là một tên điên!" Cậu muốn rút bàn tay bị anh nắm chặt, nhưng đối phương không có ý định buông ra, tay anh như vòng sắt, gắt gao khóa chặt cậu. Thẩm Hà mỉm cười đầy mờ ám: "Em nên biết từ khi mới gả cho tôi." Dư Hoan tức đến đau thắt cả ngực: "Anh tra tấn tôi bảy năm chưa đủ sao?" Thẩm Hà cắn răng: "Em có thể trả hết chỗ nợ em nợ anh chỉ với bảy năm? Nói cho em biết, Dư Hoan, kiếp này em không trả được, kiếp sau anh sẽ không buông tha em." Thẩm Hà hút thuốc, trong tay còn có… Ngoại truyện không biết gọi là gìVàng anh tiến vào cơ thể nó từng chút từng chút, ve phát ra riếng rêи ɾỉ, cánh run rẩy dữ dội, cứ như có thể sẽ bị vàng anh xé thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào. Vì trở thành đồ ăn, nó sợ hãi đến mức không bao lâu sau đã mất giọng, nghẹn họng, vừa đáng thương vừa bất lực.Vàng anh ăn một nửa thì dừng.Có lẽ do cảm thấy ve là loài động vật đáng thương, không muốn ăn nữa.Ve xoay người, lết một nửa cơ thể vẫn còn ở ngoài định bò đi, không ngờ rằng, động tác chạy trốn này lại càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ cảm giác đói khát của vàng anh. Mắt vàng anh đỏ bừng, bắt lấy ve, kéo nó trở về, đâm miệng vào cơ thể nó một lần nữa, nhưng mới chỉ được một nửa, ve đã không nhúc nhích, chắc đang chết khϊếp.Vàng anh lại cảm thấy thương hại, không dám vào hết.Cánh ve run rẩy, vậy mà dưới cánh ve lại chảy ra chút máu màu đỏ đậm.Vàng anh mềm lòng, không di chuyển, cuối cùng chấn nhận bỏ qua cho sinh mạng nhỏ bé này.---Đôi lời editor: Mọi người nhận ra gì không :>> H đấy =)))
Ngoại truyện không biết gọi là gì
Vàng anh tiến vào cơ thể nó từng chút từng chút, ve phát ra riếng rêи ɾỉ, cánh run rẩy dữ dội, cứ như có thể sẽ bị vàng anh xé thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào. Vì trở thành đồ ăn, nó sợ hãi đến mức không bao lâu sau đã mất giọng, nghẹn họng, vừa đáng thương vừa bất lực.
Vàng anh ăn một nửa thì dừng.
Có lẽ do cảm thấy ve là loài động vật đáng thương, không muốn ăn nữa.
Ve xoay người, lết một nửa cơ thể vẫn còn ở ngoài định bò đi, không ngờ rằng, động tác chạy trốn này lại càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ cảm giác đói khát của vàng anh. Mắt vàng anh đỏ bừng, bắt lấy ve, kéo nó trở về, đâm miệng vào cơ thể nó một lần nữa, nhưng mới chỉ được một nửa, ve đã không nhúc nhích, chắc đang chết khϊếp.
Vàng anh lại cảm thấy thương hại, không dám vào hết.
Cánh ve run rẩy, vậy mà dưới cánh ve lại chảy ra chút máu màu đỏ đậm.
Vàng anh mềm lòng, không di chuyển, cuối cùng chấn nhận bỏ qua cho sinh mạng nhỏ bé này.
---
Đôi lời editor: Mọi người nhận ra gì không :>> H đấy =)))
Cùng Chồng Cũ Cuồng Cố Chấp Trọng SinhTác giả: Tế HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcChương 1 Một giờ trước, Thẩm Hà và Dư Hoan ngồi trong xe thương lượng việc tái hôn, một giờ sau, hai người đánh nhau, khiến xe bị lật, còn lật vài vòng. Trên mặt đất, máu chảy thành sông. Thẩm Hà thở thoi thóp nằm giữa vũng máu, cười với Dư Hoan: "Cho em thêm một cơ hội. Tái hôn không?" "Cụ nội nhà anh..." Dư Hoan tức đến mức phun ra một búng máu: "Chó chết." "Xem ra là không muốn." Thẩm Hà yếu ớt chớp chớp mắt, bắt lấy tay cậu: "Vậy cùng nhau xuống địa ngục thôi." Dư Hoan muốn khóc cũng không được: "Đệt mợ, anh là một tên điên!" Cậu muốn rút bàn tay bị anh nắm chặt, nhưng đối phương không có ý định buông ra, tay anh như vòng sắt, gắt gao khóa chặt cậu. Thẩm Hà mỉm cười đầy mờ ám: "Em nên biết từ khi mới gả cho tôi." Dư Hoan tức đến đau thắt cả ngực: "Anh tra tấn tôi bảy năm chưa đủ sao?" Thẩm Hà cắn răng: "Em có thể trả hết chỗ nợ em nợ anh chỉ với bảy năm? Nói cho em biết, Dư Hoan, kiếp này em không trả được, kiếp sau anh sẽ không buông tha em." Thẩm Hà hút thuốc, trong tay còn có… Ngoại truyện không biết gọi là gìVàng anh tiến vào cơ thể nó từng chút từng chút, ve phát ra riếng rêи ɾỉ, cánh run rẩy dữ dội, cứ như có thể sẽ bị vàng anh xé thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào. Vì trở thành đồ ăn, nó sợ hãi đến mức không bao lâu sau đã mất giọng, nghẹn họng, vừa đáng thương vừa bất lực.Vàng anh ăn một nửa thì dừng.Có lẽ do cảm thấy ve là loài động vật đáng thương, không muốn ăn nữa.Ve xoay người, lết một nửa cơ thể vẫn còn ở ngoài định bò đi, không ngờ rằng, động tác chạy trốn này lại càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ cảm giác đói khát của vàng anh. Mắt vàng anh đỏ bừng, bắt lấy ve, kéo nó trở về, đâm miệng vào cơ thể nó một lần nữa, nhưng mới chỉ được một nửa, ve đã không nhúc nhích, chắc đang chết khϊếp.Vàng anh lại cảm thấy thương hại, không dám vào hết.Cánh ve run rẩy, vậy mà dưới cánh ve lại chảy ra chút máu màu đỏ đậm.Vàng anh mềm lòng, không di chuyển, cuối cùng chấn nhận bỏ qua cho sinh mạng nhỏ bé này.---Đôi lời editor: Mọi người nhận ra gì không :>> H đấy =)))