Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.    - Bóng rổ thật dễ dàng và chính sự dễ dàng đã khiến nó trở nên nhàm chán. Cậu cũng như bóng rổ vậy Tetsuya. Bọn tớ thật sự không còn hứng thú và tình cảm gì với cậu nữa. Bọn tớ đã tìm được người yêu đích thực của mình rồi. Vai trò của cậu đến đây là kết thúc .   Kukoro vẫn không thể tin được Akashi lại nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với cậu. Chỉ vài câu nói đã chấm dứt hết thời gian cậu ở cùng với bọn hắn suốt 3 năm qua. Vội nhìn qua Aomine - ánh sáng của đời mình, Kukoro cố nén những giọt nước mắt đang trực trào ra, dành hết sức lực còn lại nắm lấy áo hắn như một lời cầu xin cuối cùng :   - Aomione, đây là trò đùa đúng không? Cậu đã nói rằng chúng ta sẽ ở cùng nhau và chơi bóng rổ mãi mãi mà. - Cậu tưởng đó là sự thật sao Kuroko ? Tôi chỉ xem cậu là trò vui nhất thời mà thôi. Làm sao so sánh được với Hiromi nhà tôi đây. Trông cậu bây giờ thật thảm hại,…

Chương 4

Bánh Xe Định Mệnh (AllKuro)Tác giả: Anh ĐỗTruyện Đam Mỹ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.    - Bóng rổ thật dễ dàng và chính sự dễ dàng đã khiến nó trở nên nhàm chán. Cậu cũng như bóng rổ vậy Tetsuya. Bọn tớ thật sự không còn hứng thú và tình cảm gì với cậu nữa. Bọn tớ đã tìm được người yêu đích thực của mình rồi. Vai trò của cậu đến đây là kết thúc .   Kukoro vẫn không thể tin được Akashi lại nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với cậu. Chỉ vài câu nói đã chấm dứt hết thời gian cậu ở cùng với bọn hắn suốt 3 năm qua. Vội nhìn qua Aomine - ánh sáng của đời mình, Kukoro cố nén những giọt nước mắt đang trực trào ra, dành hết sức lực còn lại nắm lấy áo hắn như một lời cầu xin cuối cùng :   - Aomione, đây là trò đùa đúng không? Cậu đã nói rằng chúng ta sẽ ở cùng nhau và chơi bóng rổ mãi mãi mà. - Cậu tưởng đó là sự thật sao Kuroko ? Tôi chỉ xem cậu là trò vui nhất thời mà thôi. Làm sao so sánh được với Hiromi nhà tôi đây. Trông cậu bây giờ thật thảm hại,…   "Mọi người, tập hợp nào. Chúng ta sẽ có một trận đấu tập với trường Kaijou" - Riko hào hứng nói   - Ohhh... Chẳng phải họ là 1 trong những trường đẳng cấp quốc gia sao !- Không chỉ thế năm nay họ còn kết nạp thêm 1 thành viên của Thế hệ kì tích  - Kise Ryota !- Eehhhh !!!!- Thật saoo ?Kuroko khá bất ngờ, không ngờ cậu gặp lại bọn họ sớm như vậy. Người đầu tiên lại là Kise.Kise vừa bước vào phòng tập bóng rổ trường Seirin. Hắn đã nhìn thấy ngay bóng dáng xanh lam nhỏ bé đang quay lưng về phía mình. 1 năm trôi qua mà cậu vẫn không lớn lên tý nào sao, Kurokochi ?- Kurokochiii, đã lâu không gặp.Khoảnh khắc Kuroko quay đầu lại, toàn thân Kise chấn động, trái tim vốn ngủ yên nay đập điên cuồng, từng tế bào trong cơ thể hắn như kêu gào : Cướp lấy cậu ấy. Hãy để cho cậu ấy thành của mình. Điều gì đã xảy ra với hắn? Dù nghĩ thế nào, Kise cũng không có câu trả lời. Chỉ khi có cậu trong vòng tay của mình, tâm hồn của hắn mới có thể lặng trở lại.  - Kurokochi, hãy chuyển sang trường của tớ đi và chúng ta sẽ lại chơi bóng cùng nhau.- Này,này.... Kuroko là của tôi. Tên nhãi ranh như cậu từ đâu chui ra thì hãy biến về đi.  Kagami vừa định đi đến chỗ của Kuroko thì nghe thấy câu nói của tên nhãi tóc vàng chóe. Hắn tức điên người, vội lao lên ôm lấy Kuroko về phía mình.- Tớ xin phép được từ chối. Và Kagami xin cậu hãy thả tớ xuống đất.- Chẳng giống cậu trước đây chút nào! Chả nhẽ là do tên tóc đỏ này ?- Tớ không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi này.  Kagami nhìn dáng vẻ Kuroko dùng vẻ mặt poker face nói ra những lời như vậy trông thật đáng yêu quá đi!! Thật muốn cắn vào má cậu ấy mà.  - Tớ sẽ cho thấy quyết định của cậu là sai lầm. Trận đấu ngày mai sẽ chứng minh tất cả.Nói xong, Kise đạp mạnh cửa và bỏ ra ngoài. Hắn sợ ở thêm giây phút nào nữa thì hắn sẽ không thể kiềm chế hành động của mình được nữa.  - Kagami, tập tiếp thôi , đừng nhìn ra ngoài nữa.  - Đợi tớ Kuroko.   Ánh mắt vừa rồi của Kise nhìn Kuroko thật không giống như những người bạn cũ gặp nhau. Nó là thứ gì hơn thế nữa, tràn đầy tình cảm.Bắt đầu từ giây phút này, bánh răng định mệnh tiếp tục chuyển động.

  "Mọi người, tập hợp nào. Chúng ta sẽ có một trận đấu tập với trường Kaijou" - Riko hào hứng nói 

  - Ohhh... Chẳng phải họ là 1 trong những trường đẳng cấp quốc gia sao !

- Không chỉ thế năm nay họ còn kết nạp thêm 1 thành viên của Thế hệ kì tích  - Kise Ryota !

- Eehhhh !!!!

- Thật saoo ?

Kuroko khá bất ngờ, không ngờ cậu gặp lại bọn họ sớm như vậy. Người đầu tiên lại là Kise.

Kise vừa bước vào phòng tập bóng rổ trường Seirin. Hắn đã nhìn thấy ngay bóng dáng xanh lam nhỏ bé đang quay lưng về phía mình. 1 năm trôi qua mà cậu vẫn không lớn lên tý nào sao, Kurokochi ?

- Kurokochiii, đã lâu không gặp.

Khoảnh khắc Kuroko quay đầu lại, toàn thân Kise chấn động, trái tim vốn ngủ yên nay đập điên cuồng, từng tế bào trong cơ thể hắn như kêu gào : Cướp lấy cậu ấy. Hãy để cho cậu ấy thành của mình. Điều gì đã xảy ra với hắn? Dù nghĩ thế nào, Kise cũng không có câu trả lời. Chỉ khi có cậu trong vòng tay của mình, tâm hồn của hắn mới có thể lặng trở lại.

  - Kurokochi, hãy chuyển sang trường của tớ đi và chúng ta sẽ lại chơi bóng cùng nhau.

- Này,này.... Kuroko là của tôi. Tên nhãi ranh như cậu từ đâu chui ra thì hãy biến về đi.

  Kagami vừa định đi đến chỗ của Kuroko thì nghe thấy câu nói của tên nhãi tóc vàng chóe. Hắn tức điên người, vội lao lên ôm lấy Kuroko về phía mình.

- Tớ xin phép được từ chối. Và Kagami xin cậu hãy thả tớ xuống đất.

- Chẳng giống cậu trước đây chút nào! Chả nhẽ là do tên tóc đỏ này ?

- Tớ không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi này.

  Kagami nhìn dáng vẻ Kuroko dùng vẻ mặt poker face nói ra những lời như vậy trông thật đáng yêu quá đi!! Thật muốn cắn vào má cậu ấy mà.

  - Tớ sẽ cho thấy quyết định của cậu là sai lầm. Trận đấu ngày mai sẽ chứng minh tất cả.

Nói xong, Kise đạp mạnh cửa và bỏ ra ngoài. Hắn sợ ở thêm giây phút nào nữa thì hắn sẽ không thể kiềm chế hành động của mình được nữa.

  - Kagami, tập tiếp thôi , đừng nhìn ra ngoài nữa.

  - Đợi tớ Kuroko.

   Ánh mắt vừa rồi của Kise nhìn Kuroko thật không giống như những người bạn cũ gặp nhau. Nó là thứ gì hơn thế nữa, tràn đầy tình cảm.

Bắt đầu từ giây phút này, bánh răng định mệnh tiếp tục chuyển động.

Bánh Xe Định Mệnh (AllKuro)Tác giả: Anh ĐỗTruyện Đam Mỹ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.    - Bóng rổ thật dễ dàng và chính sự dễ dàng đã khiến nó trở nên nhàm chán. Cậu cũng như bóng rổ vậy Tetsuya. Bọn tớ thật sự không còn hứng thú và tình cảm gì với cậu nữa. Bọn tớ đã tìm được người yêu đích thực của mình rồi. Vai trò của cậu đến đây là kết thúc .   Kukoro vẫn không thể tin được Akashi lại nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với cậu. Chỉ vài câu nói đã chấm dứt hết thời gian cậu ở cùng với bọn hắn suốt 3 năm qua. Vội nhìn qua Aomine - ánh sáng của đời mình, Kukoro cố nén những giọt nước mắt đang trực trào ra, dành hết sức lực còn lại nắm lấy áo hắn như một lời cầu xin cuối cùng :   - Aomione, đây là trò đùa đúng không? Cậu đã nói rằng chúng ta sẽ ở cùng nhau và chơi bóng rổ mãi mãi mà. - Cậu tưởng đó là sự thật sao Kuroko ? Tôi chỉ xem cậu là trò vui nhất thời mà thôi. Làm sao so sánh được với Hiromi nhà tôi đây. Trông cậu bây giờ thật thảm hại,…   "Mọi người, tập hợp nào. Chúng ta sẽ có một trận đấu tập với trường Kaijou" - Riko hào hứng nói   - Ohhh... Chẳng phải họ là 1 trong những trường đẳng cấp quốc gia sao !- Không chỉ thế năm nay họ còn kết nạp thêm 1 thành viên của Thế hệ kì tích  - Kise Ryota !- Eehhhh !!!!- Thật saoo ?Kuroko khá bất ngờ, không ngờ cậu gặp lại bọn họ sớm như vậy. Người đầu tiên lại là Kise.Kise vừa bước vào phòng tập bóng rổ trường Seirin. Hắn đã nhìn thấy ngay bóng dáng xanh lam nhỏ bé đang quay lưng về phía mình. 1 năm trôi qua mà cậu vẫn không lớn lên tý nào sao, Kurokochi ?- Kurokochiii, đã lâu không gặp.Khoảnh khắc Kuroko quay đầu lại, toàn thân Kise chấn động, trái tim vốn ngủ yên nay đập điên cuồng, từng tế bào trong cơ thể hắn như kêu gào : Cướp lấy cậu ấy. Hãy để cho cậu ấy thành của mình. Điều gì đã xảy ra với hắn? Dù nghĩ thế nào, Kise cũng không có câu trả lời. Chỉ khi có cậu trong vòng tay của mình, tâm hồn của hắn mới có thể lặng trở lại.  - Kurokochi, hãy chuyển sang trường của tớ đi và chúng ta sẽ lại chơi bóng cùng nhau.- Này,này.... Kuroko là của tôi. Tên nhãi ranh như cậu từ đâu chui ra thì hãy biến về đi.  Kagami vừa định đi đến chỗ của Kuroko thì nghe thấy câu nói của tên nhãi tóc vàng chóe. Hắn tức điên người, vội lao lên ôm lấy Kuroko về phía mình.- Tớ xin phép được từ chối. Và Kagami xin cậu hãy thả tớ xuống đất.- Chẳng giống cậu trước đây chút nào! Chả nhẽ là do tên tóc đỏ này ?- Tớ không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi này.  Kagami nhìn dáng vẻ Kuroko dùng vẻ mặt poker face nói ra những lời như vậy trông thật đáng yêu quá đi!! Thật muốn cắn vào má cậu ấy mà.  - Tớ sẽ cho thấy quyết định của cậu là sai lầm. Trận đấu ngày mai sẽ chứng minh tất cả.Nói xong, Kise đạp mạnh cửa và bỏ ra ngoài. Hắn sợ ở thêm giây phút nào nữa thì hắn sẽ không thể kiềm chế hành động của mình được nữa.  - Kagami, tập tiếp thôi , đừng nhìn ra ngoài nữa.  - Đợi tớ Kuroko.   Ánh mắt vừa rồi của Kise nhìn Kuroko thật không giống như những người bạn cũ gặp nhau. Nó là thứ gì hơn thế nữa, tràn đầy tình cảm.Bắt đầu từ giây phút này, bánh răng định mệnh tiếp tục chuyển động.

Chương 4