Lâm Dung lần đầu tiên nhìn thấy xà xinh đẹp như vậy. Một cái thanh xà to lớn toàn thân xanh biếc, thân xà tráng kiện cuộn lại ở bên trong bình lớn cao bằng nửa người, đầu xà tùy ý gác lên cuộn thành vòng tròn trên thân thể, không nhìn thấy đôi mắt. Trong bình chứa đầy rượu, dịch rượu lại trong suốt dị thường, không có nửa phần vẩn đục. Chiếc bình cứ như vậy để trên bàn trà trong phòng khách nhà gia gia, vào cửa là có thể nhìn thấy. Thân xà một bên là vảy màu lục bích, một bên là bụng xà trắng như tuyết, hắn chăm chú tỉ mỉ mà nhìn hồi lâu, rồi đưa tay cách chiếc bình đâm đâm vảy. Một cái đâm này, ngược lại làm cho hắn phát hiện một chút vấn đề. Bên dưới thân xà cuộn tròn, vòng tròn bên dưới và vòng tròn bên trên không liền kề nhau, để lại một khoảng trống. Mà qua khe hở nhỏ đó lờ mờ có thể nhìn ra, hình như có thứ gì đó phồng ra trong bụng xà. Là vật gì không cho phép xà tụ lại? Còn đặc biệt chiếm không gian? Lâm Dung quyết định không hiểu liền hỏi. "Gia gia, người tới giúp ta xem một…
Chương 9: 9: Đuôi
Xà DẫnTác giả: Hoa Cá Ngư ĐườngTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnLâm Dung lần đầu tiên nhìn thấy xà xinh đẹp như vậy. Một cái thanh xà to lớn toàn thân xanh biếc, thân xà tráng kiện cuộn lại ở bên trong bình lớn cao bằng nửa người, đầu xà tùy ý gác lên cuộn thành vòng tròn trên thân thể, không nhìn thấy đôi mắt. Trong bình chứa đầy rượu, dịch rượu lại trong suốt dị thường, không có nửa phần vẩn đục. Chiếc bình cứ như vậy để trên bàn trà trong phòng khách nhà gia gia, vào cửa là có thể nhìn thấy. Thân xà một bên là vảy màu lục bích, một bên là bụng xà trắng như tuyết, hắn chăm chú tỉ mỉ mà nhìn hồi lâu, rồi đưa tay cách chiếc bình đâm đâm vảy. Một cái đâm này, ngược lại làm cho hắn phát hiện một chút vấn đề. Bên dưới thân xà cuộn tròn, vòng tròn bên dưới và vòng tròn bên trên không liền kề nhau, để lại một khoảng trống. Mà qua khe hở nhỏ đó lờ mờ có thể nhìn ra, hình như có thứ gì đó phồng ra trong bụng xà. Là vật gì không cho phép xà tụ lại? Còn đặc biệt chiếm không gian? Lâm Dung quyết định không hiểu liền hỏi. "Gia gia, người tới giúp ta xem một… Một hồ nước, ngâm một người một xà.Vì để cho Lâm Dung ngâm thoải mái hơn một chút, Nhan Khanh biến ra một tấm ghế nằm màu xanh đặt ở trong hồ, Lâm Dung hai tay gối đầu, khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỉ mặc cái quần đùi màu xanh da trời, thích ý nằm ở trên ghế.Nhan Khanh thì lại biến thành kích thước thích hợp to nhỏ vừa vặn, lười biếng dùng đuôi ôm lấy bắp chân, đầu xà tựa vào nơi bả vai Lâm Dung, đồng thời cùng hắn câu được câu không mà tán gẫu."Cái kia, đồ vật quấn lấy ta đâu?"“Đã giải quyết xong, sau này nó sẽ không xuất hiện nữa.""Vậy quá tốt rồi! Nó làm hại ta một đoạn thời gian thật lâu đều không ngủ ngon! Ngươi có hay không đánh hắn thật tàn nhẫn cho ta?" Lâm Dung tức giận nói.Đầu xà cọ cọ cằm Lâm Dung, suy nghĩ một chút tốc độ rút kiếm vừa rồi mới trả lời: "Ân, tàn nhẫn mà đánh."Lâm Dung vươn tay phải ra v**t v* thân xà, cảm giác được thời điểm trên tay lướt qua vảy xanh lạnh lẽo cứng rắn, cùng bụng xà lành lạnh trắng mịn, cảm khái nói: "Nhan Khanh, ngươi làm sao lợi hại như vậy a, ta cảm giác ta sống mười bảy năm, đến bây giờ cái gì cũng đều không biết."Nghĩ tới đây, Lâm Dung đột nhiên bắt đầu suy tư một loạt chuyện đã xảy ra sau khi gặp Nhan Khanh, Nhan Khanh nói thân da xà trước khi mở miệng nói chuyện có thể dùng ngâm rượu, nó sẽ sắp xếp, phá bỏ ảo cảnh, sẽ dễ dàng giải quyết những phiền phức đã đeo bám hắn bấy lâu nay.Có thể triệu hồi những tiểu xà xung quanh, chiếc ghế nằm dưới thân hắn cũng là của Nhan Khanh biến ảo mà tới.Lâm Dung có ngốc cũng cảm thấy không được bình thường, coi như là xà thành tinh, năng lực cũng không có lớn như vậy a? Chính hắn sống đến có thể hoá hình long miêu, nhiều nhất chỉ có thể đưa tới con chuột, đối mùi vị mẫn cảm chút, ba mẹ bản lĩnh ngược lại là so với hắn nhiều hơn chút, so cùng với Nhan Khanh vẫn là kém xa...!Thế nhưng Nhan Khanh vẫn đang giúp hắn, điều dưỡng thân thể cho hắn, giải quyết phiền phức cho hắn, giúp hắn thu phục tiểu đệ, còn cho hắn thể diện.Lẽ nào chỉ bởi vì gia gia đã cứu hắn? Hắn phải báo ân, bánh ít đi bánh quy lại sao?.
Một hồ nước, ngâm một người một xà.
Vì để cho Lâm Dung ngâm thoải mái hơn một chút, Nhan Khanh biến ra một tấm ghế nằm màu xanh đặt ở trong hồ, Lâm Dung hai tay gối đầu, khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỉ mặc cái quần đùi màu xanh da trời, thích ý nằm ở trên ghế.
Nhan Khanh thì lại biến thành kích thước thích hợp to nhỏ vừa vặn, lười biếng dùng đuôi ôm lấy bắp chân, đầu xà tựa vào nơi bả vai Lâm Dung, đồng thời cùng hắn câu được câu không mà tán gẫu.
"Cái kia, đồ vật quấn lấy ta đâu?"
“Đã giải quyết xong, sau này nó sẽ không xuất hiện nữa."
"Vậy quá tốt rồi! Nó làm hại ta một đoạn thời gian thật lâu đều không ngủ ngon! Ngươi có hay không đánh hắn thật tàn nhẫn cho ta?" Lâm Dung tức giận nói.
Đầu xà cọ cọ cằm Lâm Dung, suy nghĩ một chút tốc độ rút kiếm vừa rồi mới trả lời: "Ân, tàn nhẫn mà đánh."
Lâm Dung vươn tay phải ra v**t v* thân xà, cảm giác được thời điểm trên tay lướt qua vảy xanh lạnh lẽo cứng rắn, cùng bụng xà lành lạnh trắng mịn, cảm khái nói: "Nhan Khanh, ngươi làm sao lợi hại như vậy a, ta cảm giác ta sống mười bảy năm, đến bây giờ cái gì cũng đều không biết."
Nghĩ tới đây, Lâm Dung đột nhiên bắt đầu suy tư một loạt chuyện đã xảy ra sau khi gặp Nhan Khanh, Nhan Khanh nói thân da xà trước khi mở miệng nói chuyện có thể dùng ngâm rượu, nó sẽ sắp xếp, phá bỏ ảo cảnh, sẽ dễ dàng giải quyết những phiền phức đã đeo bám hắn bấy lâu nay.
Có thể triệu hồi những tiểu xà xung quanh, chiếc ghế nằm dưới thân hắn cũng là của Nhan Khanh biến ảo mà tới.
Lâm Dung có ngốc cũng cảm thấy không được bình thường, coi như là xà thành tinh, năng lực cũng không có lớn như vậy a? Chính hắn sống đến có thể hoá hình long miêu, nhiều nhất chỉ có thể đưa tới con chuột, đối mùi vị mẫn cảm chút, ba mẹ bản lĩnh ngược lại là so với hắn nhiều hơn chút, so cùng với Nhan Khanh vẫn là kém xa...!
Thế nhưng Nhan Khanh vẫn đang giúp hắn, điều dưỡng thân thể cho hắn, giải quyết phiền phức cho hắn, giúp hắn thu phục tiểu đệ, còn cho hắn thể diện.
Lẽ nào chỉ bởi vì gia gia đã cứu hắn? Hắn phải báo ân, bánh ít đi bánh quy lại sao?.
Xà DẫnTác giả: Hoa Cá Ngư ĐườngTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnLâm Dung lần đầu tiên nhìn thấy xà xinh đẹp như vậy. Một cái thanh xà to lớn toàn thân xanh biếc, thân xà tráng kiện cuộn lại ở bên trong bình lớn cao bằng nửa người, đầu xà tùy ý gác lên cuộn thành vòng tròn trên thân thể, không nhìn thấy đôi mắt. Trong bình chứa đầy rượu, dịch rượu lại trong suốt dị thường, không có nửa phần vẩn đục. Chiếc bình cứ như vậy để trên bàn trà trong phòng khách nhà gia gia, vào cửa là có thể nhìn thấy. Thân xà một bên là vảy màu lục bích, một bên là bụng xà trắng như tuyết, hắn chăm chú tỉ mỉ mà nhìn hồi lâu, rồi đưa tay cách chiếc bình đâm đâm vảy. Một cái đâm này, ngược lại làm cho hắn phát hiện một chút vấn đề. Bên dưới thân xà cuộn tròn, vòng tròn bên dưới và vòng tròn bên trên không liền kề nhau, để lại một khoảng trống. Mà qua khe hở nhỏ đó lờ mờ có thể nhìn ra, hình như có thứ gì đó phồng ra trong bụng xà. Là vật gì không cho phép xà tụ lại? Còn đặc biệt chiếm không gian? Lâm Dung quyết định không hiểu liền hỏi. "Gia gia, người tới giúp ta xem một… Một hồ nước, ngâm một người một xà.Vì để cho Lâm Dung ngâm thoải mái hơn một chút, Nhan Khanh biến ra một tấm ghế nằm màu xanh đặt ở trong hồ, Lâm Dung hai tay gối đầu, khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỉ mặc cái quần đùi màu xanh da trời, thích ý nằm ở trên ghế.Nhan Khanh thì lại biến thành kích thước thích hợp to nhỏ vừa vặn, lười biếng dùng đuôi ôm lấy bắp chân, đầu xà tựa vào nơi bả vai Lâm Dung, đồng thời cùng hắn câu được câu không mà tán gẫu."Cái kia, đồ vật quấn lấy ta đâu?"“Đã giải quyết xong, sau này nó sẽ không xuất hiện nữa.""Vậy quá tốt rồi! Nó làm hại ta một đoạn thời gian thật lâu đều không ngủ ngon! Ngươi có hay không đánh hắn thật tàn nhẫn cho ta?" Lâm Dung tức giận nói.Đầu xà cọ cọ cằm Lâm Dung, suy nghĩ một chút tốc độ rút kiếm vừa rồi mới trả lời: "Ân, tàn nhẫn mà đánh."Lâm Dung vươn tay phải ra v**t v* thân xà, cảm giác được thời điểm trên tay lướt qua vảy xanh lạnh lẽo cứng rắn, cùng bụng xà lành lạnh trắng mịn, cảm khái nói: "Nhan Khanh, ngươi làm sao lợi hại như vậy a, ta cảm giác ta sống mười bảy năm, đến bây giờ cái gì cũng đều không biết."Nghĩ tới đây, Lâm Dung đột nhiên bắt đầu suy tư một loạt chuyện đã xảy ra sau khi gặp Nhan Khanh, Nhan Khanh nói thân da xà trước khi mở miệng nói chuyện có thể dùng ngâm rượu, nó sẽ sắp xếp, phá bỏ ảo cảnh, sẽ dễ dàng giải quyết những phiền phức đã đeo bám hắn bấy lâu nay.Có thể triệu hồi những tiểu xà xung quanh, chiếc ghế nằm dưới thân hắn cũng là của Nhan Khanh biến ảo mà tới.Lâm Dung có ngốc cũng cảm thấy không được bình thường, coi như là xà thành tinh, năng lực cũng không có lớn như vậy a? Chính hắn sống đến có thể hoá hình long miêu, nhiều nhất chỉ có thể đưa tới con chuột, đối mùi vị mẫn cảm chút, ba mẹ bản lĩnh ngược lại là so với hắn nhiều hơn chút, so cùng với Nhan Khanh vẫn là kém xa...!Thế nhưng Nhan Khanh vẫn đang giúp hắn, điều dưỡng thân thể cho hắn, giải quyết phiền phức cho hắn, giúp hắn thu phục tiểu đệ, còn cho hắn thể diện.Lẽ nào chỉ bởi vì gia gia đã cứu hắn? Hắn phải báo ân, bánh ít đi bánh quy lại sao?.