Lâm Dung lần đầu tiên nhìn thấy xà xinh đẹp như vậy. Một cái thanh xà to lớn toàn thân xanh biếc, thân xà tráng kiện cuộn lại ở bên trong bình lớn cao bằng nửa người, đầu xà tùy ý gác lên cuộn thành vòng tròn trên thân thể, không nhìn thấy đôi mắt. Trong bình chứa đầy rượu, dịch rượu lại trong suốt dị thường, không có nửa phần vẩn đục. Chiếc bình cứ như vậy để trên bàn trà trong phòng khách nhà gia gia, vào cửa là có thể nhìn thấy. Thân xà một bên là vảy màu lục bích, một bên là bụng xà trắng như tuyết, hắn chăm chú tỉ mỉ mà nhìn hồi lâu, rồi đưa tay cách chiếc bình đâm đâm vảy. Một cái đâm này, ngược lại làm cho hắn phát hiện một chút vấn đề. Bên dưới thân xà cuộn tròn, vòng tròn bên dưới và vòng tròn bên trên không liền kề nhau, để lại một khoảng trống. Mà qua khe hở nhỏ đó lờ mờ có thể nhìn ra, hình như có thứ gì đó phồng ra trong bụng xà. Là vật gì không cho phép xà tụ lại? Còn đặc biệt chiếm không gian? Lâm Dung quyết định không hiểu liền hỏi. "Gia gia, người tới giúp ta xem một…

Chương 18: 18: Nhận Thức

Xà DẫnTác giả: Hoa Cá Ngư ĐườngTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnLâm Dung lần đầu tiên nhìn thấy xà xinh đẹp như vậy. Một cái thanh xà to lớn toàn thân xanh biếc, thân xà tráng kiện cuộn lại ở bên trong bình lớn cao bằng nửa người, đầu xà tùy ý gác lên cuộn thành vòng tròn trên thân thể, không nhìn thấy đôi mắt. Trong bình chứa đầy rượu, dịch rượu lại trong suốt dị thường, không có nửa phần vẩn đục. Chiếc bình cứ như vậy để trên bàn trà trong phòng khách nhà gia gia, vào cửa là có thể nhìn thấy. Thân xà một bên là vảy màu lục bích, một bên là bụng xà trắng như tuyết, hắn chăm chú tỉ mỉ mà nhìn hồi lâu, rồi đưa tay cách chiếc bình đâm đâm vảy. Một cái đâm này, ngược lại làm cho hắn phát hiện một chút vấn đề. Bên dưới thân xà cuộn tròn, vòng tròn bên dưới và vòng tròn bên trên không liền kề nhau, để lại một khoảng trống. Mà qua khe hở nhỏ đó lờ mờ có thể nhìn ra, hình như có thứ gì đó phồng ra trong bụng xà. Là vật gì không cho phép xà tụ lại? Còn đặc biệt chiếm không gian? Lâm Dung quyết định không hiểu liền hỏi. "Gia gia, người tới giúp ta xem một… Edit: medaomatcuatieuthu.Tần Ngôn bị câu nói "Chết rồi" kia của Lâm Dung trực tiếp nổ cho đầu kêu ong ong, sững sờ mà nhìn tay mình.Cái tay này mười phút trước còn bị Lâm Dung nắm ở lòng bàn tay chặt chẽ, kề sát ở hai má, chớp mắt liền trống trơn cái gì cũng không thể bắt được.Lâm Dung nói người kia ba năm trước là ai? Là y sao? Chết rồi là ai? Lẽ nào hắn nói là đối tượng khác? Đối tượng kia chết rồi?.Hắn làm sao đều nghĩ không ra manh mối."Tiểu Tần? tiểu Tần?" Đột nhiên có người gọi hắn, Tần Ngôn theo tiếng quay đầu lại, là dì Thái phụ trách công tác soát vé khu thắng cảnh, "Tại sao dì gọi con một tiếng cũng không đáp, ăn cơm chưa?""Còn chưa có ăn." Tần Ngôn miễn cưỡng nở nụ cười."Vậy đi thôi, dì ngày hôm nay mang cho con hộp sủi cảo, chúng ta đi phía trước ăn."Dì Thái chỉ chỉ phòng ăn mà đoàn người Lâm Dung mới vừa đi vào kia.Khu thắng cảnh cũng không có phòng ăn nhân viên, về cơ bản nhân viên tự mang đồ ăn hoặc đặt cơm hộp tại nhà hàng thức ăn nhanh dưới chân núi trước một ngày.Địa điểm ăn uống cũng vậy, du khách chỉ cần tìm một phòng ăn trên núi là có thể ngồi xuống và dọn dẹp sau khi ăn xong.Tần Ngôn không cần thiết ăn nhiều, chính mình cũng sẽ không làm cơm, cho nên thường xuyên quên mất đặt cơm hộp, dì Thái rất là rất chăm sóc hắn, thường thường mà mang cho hắn này kia..

Edit: medaomatcuatieuthu.

Tần Ngôn bị câu nói "Chết rồi" kia của Lâm Dung trực tiếp nổ cho đầu kêu ong ong, sững sờ mà nhìn tay mình.

Cái tay này mười phút trước còn bị Lâm Dung nắm ở lòng bàn tay chặt chẽ, kề sát ở hai má, chớp mắt liền trống trơn cái gì cũng không thể bắt được.

Lâm Dung nói người kia ba năm trước là ai? Là y sao? Chết rồi là ai? Lẽ nào hắn nói là đối tượng khác? Đối tượng kia chết rồi?.

Hắn làm sao đều nghĩ không ra manh mối.

"Tiểu Tần? tiểu Tần?" Đột nhiên có người gọi hắn, Tần Ngôn theo tiếng quay đầu lại, là dì Thái phụ trách công tác soát vé khu thắng cảnh, "Tại sao dì gọi con một tiếng cũng không đáp, ăn cơm chưa?"

"Còn chưa có ăn.

" Tần Ngôn miễn cưỡng nở nụ cười.

"Vậy đi thôi, dì ngày hôm nay mang cho con hộp sủi cảo, chúng ta đi phía trước ăn.

"Dì Thái chỉ chỉ phòng ăn mà đoàn người Lâm Dung mới vừa đi vào kia.

Khu thắng cảnh cũng không có phòng ăn nhân viên, về cơ bản nhân viên tự mang đồ ăn hoặc đặt cơm hộp tại nhà hàng thức ăn nhanh dưới chân núi trước một ngày.

Địa điểm ăn uống cũng vậy, du khách chỉ cần tìm một phòng ăn trên núi là có thể ngồi xuống và dọn dẹp sau khi ăn xong.

Tần Ngôn không cần thiết ăn nhiều, chính mình cũng sẽ không làm cơm, cho nên thường xuyên quên mất đặt cơm hộp, dì Thái rất là rất chăm sóc hắn, thường thường mà mang cho hắn này kia.

.

Xà DẫnTác giả: Hoa Cá Ngư ĐườngTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnLâm Dung lần đầu tiên nhìn thấy xà xinh đẹp như vậy. Một cái thanh xà to lớn toàn thân xanh biếc, thân xà tráng kiện cuộn lại ở bên trong bình lớn cao bằng nửa người, đầu xà tùy ý gác lên cuộn thành vòng tròn trên thân thể, không nhìn thấy đôi mắt. Trong bình chứa đầy rượu, dịch rượu lại trong suốt dị thường, không có nửa phần vẩn đục. Chiếc bình cứ như vậy để trên bàn trà trong phòng khách nhà gia gia, vào cửa là có thể nhìn thấy. Thân xà một bên là vảy màu lục bích, một bên là bụng xà trắng như tuyết, hắn chăm chú tỉ mỉ mà nhìn hồi lâu, rồi đưa tay cách chiếc bình đâm đâm vảy. Một cái đâm này, ngược lại làm cho hắn phát hiện một chút vấn đề. Bên dưới thân xà cuộn tròn, vòng tròn bên dưới và vòng tròn bên trên không liền kề nhau, để lại một khoảng trống. Mà qua khe hở nhỏ đó lờ mờ có thể nhìn ra, hình như có thứ gì đó phồng ra trong bụng xà. Là vật gì không cho phép xà tụ lại? Còn đặc biệt chiếm không gian? Lâm Dung quyết định không hiểu liền hỏi. "Gia gia, người tới giúp ta xem một… Edit: medaomatcuatieuthu.Tần Ngôn bị câu nói "Chết rồi" kia của Lâm Dung trực tiếp nổ cho đầu kêu ong ong, sững sờ mà nhìn tay mình.Cái tay này mười phút trước còn bị Lâm Dung nắm ở lòng bàn tay chặt chẽ, kề sát ở hai má, chớp mắt liền trống trơn cái gì cũng không thể bắt được.Lâm Dung nói người kia ba năm trước là ai? Là y sao? Chết rồi là ai? Lẽ nào hắn nói là đối tượng khác? Đối tượng kia chết rồi?.Hắn làm sao đều nghĩ không ra manh mối."Tiểu Tần? tiểu Tần?" Đột nhiên có người gọi hắn, Tần Ngôn theo tiếng quay đầu lại, là dì Thái phụ trách công tác soát vé khu thắng cảnh, "Tại sao dì gọi con một tiếng cũng không đáp, ăn cơm chưa?""Còn chưa có ăn." Tần Ngôn miễn cưỡng nở nụ cười."Vậy đi thôi, dì ngày hôm nay mang cho con hộp sủi cảo, chúng ta đi phía trước ăn."Dì Thái chỉ chỉ phòng ăn mà đoàn người Lâm Dung mới vừa đi vào kia.Khu thắng cảnh cũng không có phòng ăn nhân viên, về cơ bản nhân viên tự mang đồ ăn hoặc đặt cơm hộp tại nhà hàng thức ăn nhanh dưới chân núi trước một ngày.Địa điểm ăn uống cũng vậy, du khách chỉ cần tìm một phòng ăn trên núi là có thể ngồi xuống và dọn dẹp sau khi ăn xong.Tần Ngôn không cần thiết ăn nhiều, chính mình cũng sẽ không làm cơm, cho nên thường xuyên quên mất đặt cơm hộp, dì Thái rất là rất chăm sóc hắn, thường thường mà mang cho hắn này kia..

Chương 18: 18: Nhận Thức