Tại đại lục trung tâm ; chính giữa đại lục to lớn này, có một quốc gia vô cũng trù phú. Bởi địa thế là trung tâm của đại lục, mọi con đường thông thương chính đều dẫn qua quốc gia này - Vũ Minh quốc. Vũ Minh quốc lấy Đế đô là thủ phủ trọng yếu , nơi hoàng đế ngự trị cùng với thần điện . Đế đô hôm nay phá lệ náo nhiệt ồn ào ; chẳng qua lễ hội cầu mùa mới đã bắt đầu. Khắp mọi nơi trong thành đều treo đèn kết hoa chào đón một năm mới tốt lành. Khác với sự huyên náo ồn ào bên ngoài , bên trong thần điện lại hết sức khẩn trương , lát nữa thôi hoàng đế sẽ thân chinh tiến đến thần điện chủ trì nghi thức tế lễ cầu mùa đầu năm. Giờ khắc đã điểm, hoàng đế trẻ tuổi khoảng chừng ba mươi, khoác trên mình trường bào màu vàng đậm cả người toát lên vẻ uy nghi của bậc đế vương. Chậm rãi tiến dần đến bàn tế , xung quanh các tư tế xếp thành hai hàng dài, trên tay mỗi người đều cầm một lư hương đốt hương liệu quý giá bên trong. Hoàng đế nâng cao ly rượu trong tay dâng lời khẩn cầu thần linh, giọng trầm…
Chương 44: Ngoại truyện Trúc Cơ
Tứ VươngTác giả: LakshmiTruyện Cổ Đại, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTại đại lục trung tâm ; chính giữa đại lục to lớn này, có một quốc gia vô cũng trù phú. Bởi địa thế là trung tâm của đại lục, mọi con đường thông thương chính đều dẫn qua quốc gia này - Vũ Minh quốc. Vũ Minh quốc lấy Đế đô là thủ phủ trọng yếu , nơi hoàng đế ngự trị cùng với thần điện . Đế đô hôm nay phá lệ náo nhiệt ồn ào ; chẳng qua lễ hội cầu mùa mới đã bắt đầu. Khắp mọi nơi trong thành đều treo đèn kết hoa chào đón một năm mới tốt lành. Khác với sự huyên náo ồn ào bên ngoài , bên trong thần điện lại hết sức khẩn trương , lát nữa thôi hoàng đế sẽ thân chinh tiến đến thần điện chủ trì nghi thức tế lễ cầu mùa đầu năm. Giờ khắc đã điểm, hoàng đế trẻ tuổi khoảng chừng ba mươi, khoác trên mình trường bào màu vàng đậm cả người toát lên vẻ uy nghi của bậc đế vương. Chậm rãi tiến dần đến bàn tế , xung quanh các tư tế xếp thành hai hàng dài, trên tay mỗi người đều cầm một lư hương đốt hương liệu quý giá bên trong. Hoàng đế nâng cao ly rượu trong tay dâng lời khẩn cầu thần linh, giọng trầm… Ngày tháng năm ấy. Nàng là cửu vĩ hồ ly, sinh ra đã là tiên thai, tiến vào thiên giới gia nhập Hồ tiên. Dòng máu đặc biệt khiến nàng có thể hóa thành nam nhân, việc này đối với hồ tộc mà nói hết sức vui mừng. Nhưng nàng không muốn làm nam nhân, nàng trốn khỏi hồ tộc lang thang mấy trăm năm trên thiên giới, một ngày nàng gặp người ấy. Dưới tán hoa hải đường tung bay, bạch y thiếu niên nhàn nhã ngủ trưa, cuốn sách úp lên mặt trông không thấy đường nét. Nhưng cỗ khí thế bao quanh người lại cho thấy người này năng lực rất mạnh. Chỉ là gốc hoa hải đường này là chỗ thường trú chân của nàng, nay lại bị người ta giành mất. Sao lại không nổi điên cho được, bản tính nàng vốn nhường nhịn, chỉ dậm chân mấy cái rồi định lướt mây mà đi. Ai ngờ phía eo bị người ta giữ chặt một bước cũng không thể di chuyển, thiếu niên bạch y mỉm cười như hoa đào nở rộ. _ Trúc Cơ! không nhận ra ta sao? Thái tử Thiên giới Hàn Long, Trúc Cơ chợt ngẩn người, đây không phải hắn sao? Sao lại quen mình được cơ chứ? Thấy Trúc Cơ lộ vẽ nghi hoặc, Hàn Long vui vẻ giải thích, hóa ra là con rồng vảy bạc đó, hóa ra người mình chờ mấy trăm năm tiểu bạch long lại là hắn. Hồi con bé, nàng thường dạo chơi trong rừng đào sau núi Thiện Vu, vô số lần nô đùa cùng một con rồng trắng vảy bạc, một tiểu hồ ly vui vẻ ngồi gặm chân gà bên cạnh một con rồng ấm ức vì bị cướp đồ ăn. Chơi đùa như thế cũng gần hai trăm năm, một ngày nàng đến rừng đào lại không thấy rồng con đến nữa, nàng vẫn đi tìm hắn, bạn chơi cùng thưở nhỏ. Rồi lại mấy ngàn năm sớm tối bên nhau nữa, nữ thần Trúc Cơ được xác định là Thái Tử Phi tương lai của Thiên Tộc. Hàn Long bỗng báo cho nàng biết, hôn lễ bắt buộc phải dời lại vì hắn cảm thấy lịch kiếp thăng thượng thần sắp đến. Ngày lịch kiếp của Hàn Long, một đạo hào quang bao phủ lấy hắn vất hắn khỏi thiên giới, lao thẳng đến phàm trần. Thì ra hắn chịu tình kiếp để thăng thần, vậy không cần ai làm người yêu của hắn, chính nàng sẽ làm người ấy. Thế rồi xin ý chỉ của Thượng Đế, hóa thành hình hài con người ở cạnh Hàn Long. Tựa như không thay đổi, dù hắn vẫn là thái tử một nước, bên cạnh không thiếu mỹ nhân khuynh thành. Vậy mà khi gặp nàng, hắn vẫn yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, Trúc Cơ càng không ngờ đây cũng chính là lịch kiếp để mình thăng thiên. Nàng sinh Napi mất cả mạng sống, để lại mình hắn đau đớn cả đời chính là lịch kiếp hắn phải chịu, còn nàng quay về Thiên Giới nhìn hắn bị giày vò cho đến khi hết tuổi thọ trời cho mới có thể về Thiên giới với nàng. Lịch kiếp của nàng phải mất đi đứa con gái này, con gái nàng là đứa trẻ trong truyền thuyết, nắm giữ vận mệnh ngũ đại lục. Cứu sống con mình, nuôi dưỡng hồn phách kết vào thân xác, mất mười năm con bé mới tỉnh lại, thả con gái xuống dòng sông, đưa nó đến chỗ Hàn Long đang tế lễ. Nàng bao bọc con trong cánh hoa dịu dàng. _ Về bên cạnh cha con nhé! Con gái của ta!
Ngày tháng năm ấy.
Nàng là cửu vĩ hồ ly, sinh ra đã là tiên thai, tiến vào thiên giới gia nhập Hồ tiên. Dòng máu đặc biệt khiến nàng có thể hóa thành nam nhân, việc này đối với hồ tộc mà nói hết sức vui mừng. Nhưng nàng không muốn làm nam nhân, nàng trốn khỏi hồ tộc lang thang mấy trăm năm trên thiên giới, một ngày nàng gặp người ấy. Dưới tán hoa hải đường tung bay, bạch y thiếu niên nhàn nhã ngủ trưa, cuốn sách úp lên mặt trông không thấy đường nét. Nhưng cỗ khí thế bao quanh người lại cho thấy người này năng lực rất mạnh. Chỉ là gốc hoa hải đường này là chỗ thường trú chân của nàng, nay lại bị người ta giành mất. Sao lại không nổi điên cho được, bản tính nàng vốn nhường nhịn, chỉ dậm chân mấy cái rồi định lướt mây mà đi. Ai ngờ phía eo bị người ta giữ chặt một bước cũng không thể di chuyển, thiếu niên bạch y mỉm cười như hoa đào nở rộ.
_ Trúc Cơ! không nhận ra ta sao?
Thái tử Thiên giới Hàn Long, Trúc Cơ chợt ngẩn người, đây không phải hắn sao? Sao lại quen mình được cơ chứ? Thấy Trúc Cơ lộ vẽ nghi hoặc, Hàn Long vui vẻ giải thích, hóa ra là con rồng vảy bạc đó, hóa ra người mình chờ mấy trăm năm tiểu bạch long lại là hắn. Hồi con bé, nàng thường dạo chơi trong rừng đào sau núi Thiện Vu, vô số lần nô đùa cùng một con rồng trắng vảy bạc, một tiểu hồ ly vui vẻ ngồi gặm chân gà bên cạnh một con rồng ấm ức vì bị cướp đồ ăn. Chơi đùa như thế cũng gần hai trăm năm, một ngày nàng đến rừng đào lại không thấy rồng con đến nữa, nàng vẫn đi tìm hắn, bạn chơi cùng thưở nhỏ.
Rồi lại mấy ngàn năm sớm tối bên nhau nữa, nữ thần Trúc Cơ được xác định là Thái Tử Phi tương lai của Thiên Tộc. Hàn Long bỗng báo cho nàng biết, hôn lễ bắt buộc phải dời lại vì hắn cảm thấy lịch kiếp thăng thượng thần sắp đến. Ngày lịch kiếp của Hàn Long, một đạo hào quang bao phủ lấy hắn vất hắn khỏi thiên giới, lao thẳng đến phàm trần. Thì ra hắn chịu tình kiếp để thăng thần, vậy không cần ai làm người yêu của hắn, chính nàng sẽ làm người ấy. Thế rồi xin ý chỉ của Thượng Đế, hóa thành hình hài con người ở cạnh Hàn Long. Tựa như không thay đổi, dù hắn vẫn là thái tử một nước, bên cạnh không thiếu mỹ nhân khuynh thành. Vậy mà khi gặp nàng, hắn vẫn yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, Trúc Cơ càng không ngờ đây cũng chính là lịch kiếp để mình thăng thiên. Nàng sinh Napi mất cả mạng sống, để lại mình hắn đau đớn cả đời chính là lịch kiếp hắn phải chịu, còn nàng quay về Thiên Giới nhìn hắn bị giày vò cho đến khi hết tuổi thọ trời cho mới có thể về Thiên giới với nàng. Lịch kiếp của nàng phải mất đi đứa con gái này, con gái nàng là đứa trẻ trong truyền thuyết, nắm giữ vận mệnh ngũ đại lục. Cứu sống con mình, nuôi dưỡng hồn phách kết vào thân xác, mất mười năm con bé mới tỉnh lại, thả con gái xuống dòng sông, đưa nó đến chỗ Hàn Long đang tế lễ. Nàng bao bọc con trong cánh hoa dịu dàng.
_ Về bên cạnh cha con nhé! Con gái của ta!
Tứ VươngTác giả: LakshmiTruyện Cổ Đại, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTại đại lục trung tâm ; chính giữa đại lục to lớn này, có một quốc gia vô cũng trù phú. Bởi địa thế là trung tâm của đại lục, mọi con đường thông thương chính đều dẫn qua quốc gia này - Vũ Minh quốc. Vũ Minh quốc lấy Đế đô là thủ phủ trọng yếu , nơi hoàng đế ngự trị cùng với thần điện . Đế đô hôm nay phá lệ náo nhiệt ồn ào ; chẳng qua lễ hội cầu mùa mới đã bắt đầu. Khắp mọi nơi trong thành đều treo đèn kết hoa chào đón một năm mới tốt lành. Khác với sự huyên náo ồn ào bên ngoài , bên trong thần điện lại hết sức khẩn trương , lát nữa thôi hoàng đế sẽ thân chinh tiến đến thần điện chủ trì nghi thức tế lễ cầu mùa đầu năm. Giờ khắc đã điểm, hoàng đế trẻ tuổi khoảng chừng ba mươi, khoác trên mình trường bào màu vàng đậm cả người toát lên vẻ uy nghi của bậc đế vương. Chậm rãi tiến dần đến bàn tế , xung quanh các tư tế xếp thành hai hàng dài, trên tay mỗi người đều cầm một lư hương đốt hương liệu quý giá bên trong. Hoàng đế nâng cao ly rượu trong tay dâng lời khẩn cầu thần linh, giọng trầm… Ngày tháng năm ấy. Nàng là cửu vĩ hồ ly, sinh ra đã là tiên thai, tiến vào thiên giới gia nhập Hồ tiên. Dòng máu đặc biệt khiến nàng có thể hóa thành nam nhân, việc này đối với hồ tộc mà nói hết sức vui mừng. Nhưng nàng không muốn làm nam nhân, nàng trốn khỏi hồ tộc lang thang mấy trăm năm trên thiên giới, một ngày nàng gặp người ấy. Dưới tán hoa hải đường tung bay, bạch y thiếu niên nhàn nhã ngủ trưa, cuốn sách úp lên mặt trông không thấy đường nét. Nhưng cỗ khí thế bao quanh người lại cho thấy người này năng lực rất mạnh. Chỉ là gốc hoa hải đường này là chỗ thường trú chân của nàng, nay lại bị người ta giành mất. Sao lại không nổi điên cho được, bản tính nàng vốn nhường nhịn, chỉ dậm chân mấy cái rồi định lướt mây mà đi. Ai ngờ phía eo bị người ta giữ chặt một bước cũng không thể di chuyển, thiếu niên bạch y mỉm cười như hoa đào nở rộ. _ Trúc Cơ! không nhận ra ta sao? Thái tử Thiên giới Hàn Long, Trúc Cơ chợt ngẩn người, đây không phải hắn sao? Sao lại quen mình được cơ chứ? Thấy Trúc Cơ lộ vẽ nghi hoặc, Hàn Long vui vẻ giải thích, hóa ra là con rồng vảy bạc đó, hóa ra người mình chờ mấy trăm năm tiểu bạch long lại là hắn. Hồi con bé, nàng thường dạo chơi trong rừng đào sau núi Thiện Vu, vô số lần nô đùa cùng một con rồng trắng vảy bạc, một tiểu hồ ly vui vẻ ngồi gặm chân gà bên cạnh một con rồng ấm ức vì bị cướp đồ ăn. Chơi đùa như thế cũng gần hai trăm năm, một ngày nàng đến rừng đào lại không thấy rồng con đến nữa, nàng vẫn đi tìm hắn, bạn chơi cùng thưở nhỏ. Rồi lại mấy ngàn năm sớm tối bên nhau nữa, nữ thần Trúc Cơ được xác định là Thái Tử Phi tương lai của Thiên Tộc. Hàn Long bỗng báo cho nàng biết, hôn lễ bắt buộc phải dời lại vì hắn cảm thấy lịch kiếp thăng thượng thần sắp đến. Ngày lịch kiếp của Hàn Long, một đạo hào quang bao phủ lấy hắn vất hắn khỏi thiên giới, lao thẳng đến phàm trần. Thì ra hắn chịu tình kiếp để thăng thần, vậy không cần ai làm người yêu của hắn, chính nàng sẽ làm người ấy. Thế rồi xin ý chỉ của Thượng Đế, hóa thành hình hài con người ở cạnh Hàn Long. Tựa như không thay đổi, dù hắn vẫn là thái tử một nước, bên cạnh không thiếu mỹ nhân khuynh thành. Vậy mà khi gặp nàng, hắn vẫn yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, Trúc Cơ càng không ngờ đây cũng chính là lịch kiếp để mình thăng thiên. Nàng sinh Napi mất cả mạng sống, để lại mình hắn đau đớn cả đời chính là lịch kiếp hắn phải chịu, còn nàng quay về Thiên Giới nhìn hắn bị giày vò cho đến khi hết tuổi thọ trời cho mới có thể về Thiên giới với nàng. Lịch kiếp của nàng phải mất đi đứa con gái này, con gái nàng là đứa trẻ trong truyền thuyết, nắm giữ vận mệnh ngũ đại lục. Cứu sống con mình, nuôi dưỡng hồn phách kết vào thân xác, mất mười năm con bé mới tỉnh lại, thả con gái xuống dòng sông, đưa nó đến chỗ Hàn Long đang tế lễ. Nàng bao bọc con trong cánh hoa dịu dàng. _ Về bên cạnh cha con nhé! Con gái của ta!