Ban đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm…
Chương 5: Phát sinh 5
JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Ban đêm, trong mộng.Tiêu Minh quỳ một gối xuống ở bên giường, khẽ gọi: “Hoàng huynh.”Hoàng đế suy yếu trợn mắt, thanh âm trầm thấp: “Cửu đệ sao?”Tiêu Minh thùy mắt: Đúng vậy.”Hoàng đế chậm rãi nhắm mắt: “Mới vừa rồi trẫm mơ thấy Ngũ đệ .”Tiêu Minh có chút trố mắt, trầm mặc không nói: “…”Hoàng đế mỏi mệt suy yếu: “Biết năm đó vì sao hắn lại bại không?”Tiêu Minh không rõ dụng ý, cung kính đáp lại: “Thần đệ không biết.”Hoàng đế vi loan khóe môi, đứt quãng: “Bởi vì hắn thích một Thái giám. . . Mẫu hậu hắn sớm mất nên hắn không được sủng. . . Chỉ có Thái giám kia ở bên người hầu hạ hắn. . . Từ nhỏ đối với hắn rất tốt. . . Hắn đem phần tình cảm này giấu thực kĩ. . . Kỳ thật trẫm đều biết…”Tiêu Minh có chút kinh ngạc, như cũ im miệng không nói: “…”Hoàng đế liễm cười: “Cho nên. . . Trước ngày kia, trẫm cho người bắt Thái giám kia rồi đưa uy h**p Ngũ đệ… Hắn liền rối loạn… Khi đó ngươi còn nhỏ, cái gì cũng không biết đi?”Tiêu Minh cung kính: “Đúng vậy, khi đó, thần đệ mười tuổi.”Hoàng đế mỏi mệt: “Tiêu Ngôn hiện giờ chỉ có bảy tuổi. . . Sau này. . . hắn sẽ là chủ nhân của cung đình này. . . Ngươi thân cận hắn nhiều năm. . .đừng vì khuyết thiếu thân tình mà nháo ra một nghiệt duyên như Ngũ đệ. . . Làm đế vương, tuyệt đối không thể bị uy h**p…”Tiêu Minh cung kính: “Vâng.”Cảnh trong mơ tràn ngập áp lực chấm dứt.Vương gia đột nhiên trợn mắt, xoay người ngồi dậy: “…”Tiểu hoàng đế thích ý: “Hô… Hô…”Vương gia lắc lắc thân thể của tiểu hài tử: “A Ngôn! A Ngôn ngươi tỉnh tỉnh! Tỉnh tỉnh!”Tiểu hoàng đế mờ mịt trợn mắt: “Ngô… Tiểu thúc, ngươi làm sao vậy?”Vương gia đem tiểu hài tử kéo lái, nói: “Ta hôm nay nhìn thấy ngươi cùng một Tiểu thái giam chơi rất vui đi?”Tiểu hoàng đế trừng mắt nhìn: “Tiểu thúc đến Ngự hoa viên?”Vương gia uấn giận: “Đừng có chuyển đề tài!”Tiểu hoàng đế ngoan ngoãn: “Hắn là người trông nom Ngự hoa viên, ta thấy hắn hiểu biết về hoa nên nói với hắn vài câu, hắn cũng không sợ ta, nói cho ta biết thật nhiều thứ thú vị ở ngoài cung”Vương gia bật người giận tái mặt, quát lớn: “Tiêu Ngôn! Ngươi là Hoàng đế! Sao không biết tôn ti cùng Thái giám thân cận! ! Không có chút tự tôn tự trọng! Cũng không sợ đánh mất thể diện Hoàng gia! !”Tiểu hoàng đế kinh hách: “Tiểu thúc… Ta, ta chỉ.”Vương gia tức giận nghiêm khắc mắng: “Còn dám phản bác? ! Ngày mai chép phạt ‘Luân thuật’ một trăm lần cho ta, hảo hảo nghiệm lại tôn ti quân thần cho ta!”Tiểu hoàng đế ủy khuất: “Vâng.”Vương gia cảm thấy không đủ: “Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ đem tất cả Tiểu thái giám hầu hạ trong điện đổi thành Lão thái giám, ngươi có ý kiến gì không?”Tiểu hoàng đế càng thêm ủy khuất: “Không có.”Vương gia suy tư: “Có lẽ tạm thời cũng nên đem cung nữ trẻ tuổi đổi thành lão…”Tiểu hoàng đế hỏng mất! Xoay người nằm xuống, dùng chăn che qua đầu mới dám bộc phát: “Tùy ngươi ! Tùy ngươi ! Ngươi muốn lão thì đổi toàn bộ thành lão đi! ! !”
Ban đêm, trong mộng.
Tiêu Minh quỳ một gối xuống ở bên giường, khẽ gọi: “Hoàng huynh.”
Hoàng đế suy yếu trợn mắt, thanh âm trầm thấp: “Cửu đệ sao?”
Tiêu Minh thùy mắt: Đúng vậy.”
Hoàng đế chậm rãi nhắm mắt: “Mới vừa rồi trẫm mơ thấy Ngũ đệ .”
Tiêu Minh có chút trố mắt, trầm mặc không nói: “…”
Hoàng đế mỏi mệt suy yếu: “Biết năm đó vì sao hắn lại bại không?”
Tiêu Minh không rõ dụng ý, cung kính đáp lại: “Thần đệ không biết.”
Hoàng đế vi loan khóe môi, đứt quãng: “Bởi vì hắn thích một Thái giám. . . Mẫu hậu hắn sớm mất nên hắn không được sủng. . . Chỉ có Thái giám kia ở bên người hầu hạ hắn. . . Từ nhỏ đối với hắn rất tốt. . . Hắn đem phần tình cảm này giấu thực kĩ. . . Kỳ thật trẫm đều biết…”
Tiêu Minh có chút kinh ngạc, như cũ im miệng không nói: “…”
Hoàng đế liễm cười: “Cho nên. . . Trước ngày kia, trẫm cho người bắt Thái giám kia rồi đưa uy h**p Ngũ đệ… Hắn liền rối loạn… Khi đó ngươi còn nhỏ, cái gì cũng không biết đi?”
Tiêu Minh cung kính: “Đúng vậy, khi đó, thần đệ mười tuổi.”
Hoàng đế mỏi mệt: “Tiêu Ngôn hiện giờ chỉ có bảy tuổi. . . Sau này. . . hắn sẽ là chủ nhân của cung đình này. . . Ngươi thân cận hắn nhiều năm. . .đừng vì khuyết thiếu thân tình mà nháo ra một nghiệt duyên như Ngũ đệ. . . Làm đế vương, tuyệt đối không thể bị uy h**p…”
Tiêu Minh cung kính: “Vâng.”
Cảnh trong mơ tràn ngập áp lực chấm dứt.
Vương gia đột nhiên trợn mắt, xoay người ngồi dậy: “…”
Tiểu hoàng đế thích ý: “Hô… Hô…”
Vương gia lắc lắc thân thể của tiểu hài tử: “A Ngôn! A Ngôn ngươi tỉnh tỉnh! Tỉnh tỉnh!”
Tiểu hoàng đế mờ mịt trợn mắt: “Ngô… Tiểu thúc, ngươi làm sao vậy?”
Vương gia đem tiểu hài tử kéo lái, nói: “Ta hôm nay nhìn thấy ngươi cùng một Tiểu thái giam chơi rất vui đi?”
Tiểu hoàng đế trừng mắt nhìn: “Tiểu thúc đến Ngự hoa viên?”
Vương gia uấn giận: “Đừng có chuyển đề tài!”
Tiểu hoàng đế ngoan ngoãn: “Hắn là người trông nom Ngự hoa viên, ta thấy hắn hiểu biết về hoa nên nói với hắn vài câu, hắn cũng không sợ ta, nói cho ta biết thật nhiều thứ thú vị ở ngoài cung”
Vương gia bật người giận tái mặt, quát lớn: “Tiêu Ngôn! Ngươi là Hoàng đế! Sao không biết tôn ti cùng Thái giám thân cận! ! Không có chút tự tôn tự trọng! Cũng không sợ đánh mất thể diện Hoàng gia! !”
Tiểu hoàng đế kinh hách: “Tiểu thúc… Ta, ta chỉ.”
Vương gia tức giận nghiêm khắc mắng: “Còn dám phản bác? ! Ngày mai chép phạt ‘Luân thuật’ một trăm lần cho ta, hảo hảo nghiệm lại tôn ti quân thần cho ta!”
Tiểu hoàng đế ủy khuất: “Vâng.”
Vương gia cảm thấy không đủ: “Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ đem tất cả Tiểu thái giám hầu hạ trong điện đổi thành Lão thái giám, ngươi có ý kiến gì không?”
Tiểu hoàng đế càng thêm ủy khuất: “Không có.”
Vương gia suy tư: “Có lẽ tạm thời cũng nên đem cung nữ trẻ tuổi đổi thành lão…”
Tiểu hoàng đế hỏng mất! Xoay người nằm xuống, dùng chăn che qua đầu mới dám bộc phát: “Tùy ngươi ! Tùy ngươi ! Ngươi muốn lão thì đổi toàn bộ thành lão đi! ! !”
JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Ban đêm, trong mộng.Tiêu Minh quỳ một gối xuống ở bên giường, khẽ gọi: “Hoàng huynh.”Hoàng đế suy yếu trợn mắt, thanh âm trầm thấp: “Cửu đệ sao?”Tiêu Minh thùy mắt: Đúng vậy.”Hoàng đế chậm rãi nhắm mắt: “Mới vừa rồi trẫm mơ thấy Ngũ đệ .”Tiêu Minh có chút trố mắt, trầm mặc không nói: “…”Hoàng đế mỏi mệt suy yếu: “Biết năm đó vì sao hắn lại bại không?”Tiêu Minh không rõ dụng ý, cung kính đáp lại: “Thần đệ không biết.”Hoàng đế vi loan khóe môi, đứt quãng: “Bởi vì hắn thích một Thái giám. . . Mẫu hậu hắn sớm mất nên hắn không được sủng. . . Chỉ có Thái giám kia ở bên người hầu hạ hắn. . . Từ nhỏ đối với hắn rất tốt. . . Hắn đem phần tình cảm này giấu thực kĩ. . . Kỳ thật trẫm đều biết…”Tiêu Minh có chút kinh ngạc, như cũ im miệng không nói: “…”Hoàng đế liễm cười: “Cho nên. . . Trước ngày kia, trẫm cho người bắt Thái giám kia rồi đưa uy h**p Ngũ đệ… Hắn liền rối loạn… Khi đó ngươi còn nhỏ, cái gì cũng không biết đi?”Tiêu Minh cung kính: “Đúng vậy, khi đó, thần đệ mười tuổi.”Hoàng đế mỏi mệt: “Tiêu Ngôn hiện giờ chỉ có bảy tuổi. . . Sau này. . . hắn sẽ là chủ nhân của cung đình này. . . Ngươi thân cận hắn nhiều năm. . .đừng vì khuyết thiếu thân tình mà nháo ra một nghiệt duyên như Ngũ đệ. . . Làm đế vương, tuyệt đối không thể bị uy h**p…”Tiêu Minh cung kính: “Vâng.”Cảnh trong mơ tràn ngập áp lực chấm dứt.Vương gia đột nhiên trợn mắt, xoay người ngồi dậy: “…”Tiểu hoàng đế thích ý: “Hô… Hô…”Vương gia lắc lắc thân thể của tiểu hài tử: “A Ngôn! A Ngôn ngươi tỉnh tỉnh! Tỉnh tỉnh!”Tiểu hoàng đế mờ mịt trợn mắt: “Ngô… Tiểu thúc, ngươi làm sao vậy?”Vương gia đem tiểu hài tử kéo lái, nói: “Ta hôm nay nhìn thấy ngươi cùng một Tiểu thái giam chơi rất vui đi?”Tiểu hoàng đế trừng mắt nhìn: “Tiểu thúc đến Ngự hoa viên?”Vương gia uấn giận: “Đừng có chuyển đề tài!”Tiểu hoàng đế ngoan ngoãn: “Hắn là người trông nom Ngự hoa viên, ta thấy hắn hiểu biết về hoa nên nói với hắn vài câu, hắn cũng không sợ ta, nói cho ta biết thật nhiều thứ thú vị ở ngoài cung”Vương gia bật người giận tái mặt, quát lớn: “Tiêu Ngôn! Ngươi là Hoàng đế! Sao không biết tôn ti cùng Thái giám thân cận! ! Không có chút tự tôn tự trọng! Cũng không sợ đánh mất thể diện Hoàng gia! !”Tiểu hoàng đế kinh hách: “Tiểu thúc… Ta, ta chỉ.”Vương gia tức giận nghiêm khắc mắng: “Còn dám phản bác? ! Ngày mai chép phạt ‘Luân thuật’ một trăm lần cho ta, hảo hảo nghiệm lại tôn ti quân thần cho ta!”Tiểu hoàng đế ủy khuất: “Vâng.”Vương gia cảm thấy không đủ: “Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ đem tất cả Tiểu thái giám hầu hạ trong điện đổi thành Lão thái giám, ngươi có ý kiến gì không?”Tiểu hoàng đế càng thêm ủy khuất: “Không có.”Vương gia suy tư: “Có lẽ tạm thời cũng nên đem cung nữ trẻ tuổi đổi thành lão…”Tiểu hoàng đế hỏng mất! Xoay người nằm xuống, dùng chăn che qua đầu mới dám bộc phát: “Tùy ngươi ! Tùy ngươi ! Ngươi muốn lão thì đổi toàn bộ thành lão đi! ! !”