Ban đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm…

Chương 8: Phát sinh 8

JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Không gian u ám, chiếc giường mềm mại.Một cái thanh niên có diện mạo phong lưu tuấn mỹ áp trên người Vương gia, dán sát thân thể thon dài của đối phương vào người, chen vào g*** h** ch*n hắn, hai cánh tay hữu lực chế trụ thắt lưng cùng bả vai của Vương gia. Nhất thời không thể động đậy, khiến Vương gia một trận sợ hãi nan an.Vương gia tức giận dâng trào: “Ngươi là ai! Dám mạo phạm bổn vương như vậy!”Thanh niên nhếch môi mỉm cười: “Hoàng thúc, ngay cả trẫm ngươi cũng không nhận ra ?”Vương gia kinh nghi bất định, lưu tâm nhìn kỹ gương mặt thanh niên, kinh hãi: “Hoàng, hoàng huynh? !”Nụ cười của thanh niên trở nên lạnh lẽo: “Hoàng thúc, ngươi nhìn cho kỹ xem, trẫm là Tiêu Ngôn, Tiêu Ngôn từ nhỏ bị ngươi ghét bỏ vì giống heo a.”Vương gia đầu óc hỗn loạn: “Tiêu, Tiêu Ngôn?”Thanh niên cười: “Hoàng thúc, ngươi nhận ra trẫm a .”Vương gia như trước đầu óc hỗn loạn: “Ngươi sao có thể là Tiêu Ngôn…”Thanh niên nguy hiểm kề sát vào: “Trẫm sao lại không phải là cháu ngươi, lúc trước là ngươi buộc trẫm giảm béo trẫm mới có diện mạo như hôm nay, hiện giờ trẫm đẹp lên, ngươi lại không nhận ra trẫm sao?”Vương gia sợ hãi nghiêng đầu: “Ta mặc kệ ngươi là ai… Ngươi, ngươi đừng đến gần đây!”Thanh niên tinh tế lướt mũi trên sườn cổ Vương gia, nhẹ giọng nói: “Thơm quá…”Vương gia kinh hoảng giãy dụa: “Ngươi buông tay cho ta!”Thanh niên vươn đầu lưỡi l**m một chút: “Giống như đậu hủ a…”Vương gia vừa xấu hổ vừa giận dữ giãy dụa: “Ngươi làm cái gì!”Thanh niên hạ môi hôn xuống: “Ân… Mềm mại như đậu hủ… Trẫm nhìn mà muốn cắn một ngụm a.”Vương gia thật sự vừa thẹn phẫn vừa sợ, lại càng hỗn loạn: “Ngươi! Ngươi —— ”Ánh mắt thanh niên trở nên ảm đạm, đáng thương hề hề: “Không có biện pháp a, ai bảo trẫm không được ăn no, chỉ có ủy khuất hoàng thúc để ngươi giúp trẫm đỡ đói.”Vương gia cảm thấy được không thể tin, tiếng nói run rẩy: “Ngươi, ngươi đây là muốn ăn ta để trả mối hận khi còn bé? !”Thanh niên mỉm cười: “Ngươi nói đi?”Vương gia hoảng sợ giãy dụa: “Không! Không! Ngươi không thể lấy oán trả ơn như thế! A —— a a —— ”Vương gia nói còn chưa nói xong, thanh niên liền hóa thân thành một cự long rực rỡ kim sắc! Mở ra cái miệng to tướng đẫm máu mà hướng tới Vương gia!…Vương gia đột nhiên trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.Không gian vẫn u ám như trước, chiếc giường mềm mại.Kẻ trong mộng khiến người sợ hãi đang dùng một cánh tay ôm hắn, im lặng ngủ ở bên cạnh. Cái bụng tròn vo hô hấp đều đặn, lên lên xuống xuống rất đáng yêu.Vương gia giống như phát cuồng lầm bầm lầu bầu: “Nếu độc ác quá khiến hắn sau này hận ta thì sao?”Suy nghĩ thật lâu sau.Vương gia như nghĩ tới tình cảnh trong mộng, cúi đầu đối với tiểu hài tử nghiến răng nghiến lợi: “Hận ta cũng phải bức ngươi giảm béo! Ta không tin ngươi dám đối đãi với ta như thế!” Lời tác giả: Sau khi lớn lên Tiểu hoàng đế tuyệt không phải như thế…

Không gian u ám, chiếc giường mềm mại.

Một cái thanh niên có diện mạo phong lưu tuấn mỹ áp trên người Vương gia, dán sát thân thể thon dài của đối phương vào người, chen vào g*** h** ch*n hắn, hai cánh tay hữu lực chế trụ thắt lưng cùng bả vai của Vương gia. Nhất thời không thể động đậy, khiến Vương gia một trận sợ hãi nan an.

Vương gia tức giận dâng trào: “Ngươi là ai! Dám mạo phạm bổn vương như vậy!”

Thanh niên nhếch môi mỉm cười: “Hoàng thúc, ngay cả trẫm ngươi cũng không nhận ra ?”

Vương gia kinh nghi bất định, lưu tâm nhìn kỹ gương mặt thanh niên, kinh hãi: “Hoàng, hoàng huynh? !”

Nụ cười của thanh niên trở nên lạnh lẽo: “Hoàng thúc, ngươi nhìn cho kỹ xem, trẫm là Tiêu Ngôn, Tiêu Ngôn từ nhỏ bị ngươi ghét bỏ vì giống heo a.”

Vương gia đầu óc hỗn loạn: “Tiêu, Tiêu Ngôn?”

Thanh niên cười: “Hoàng thúc, ngươi nhận ra trẫm a .”

Vương gia như trước đầu óc hỗn loạn: “Ngươi sao có thể là Tiêu Ngôn…”

Thanh niên nguy hiểm kề sát vào: “Trẫm sao lại không phải là cháu ngươi, lúc trước là ngươi buộc trẫm giảm béo trẫm mới có diện mạo như hôm nay, hiện giờ trẫm đẹp lên, ngươi lại không nhận ra trẫm sao?”

Vương gia sợ hãi nghiêng đầu: “Ta mặc kệ ngươi là ai… Ngươi, ngươi đừng đến gần đây!”

Thanh niên tinh tế lướt mũi trên sườn cổ Vương gia, nhẹ giọng nói: “Thơm quá…”

Vương gia kinh hoảng giãy dụa: “Ngươi buông tay cho ta!”

Thanh niên vươn đầu lưỡi l**m một chút: “Giống như đậu hủ a…”

Vương gia vừa xấu hổ vừa giận dữ giãy dụa: “Ngươi làm cái gì!”

Thanh niên hạ môi hôn xuống: “Ân… Mềm mại như đậu hủ… Trẫm nhìn mà muốn cắn một ngụm a.”

Vương gia thật sự vừa thẹn phẫn vừa sợ, lại càng hỗn loạn: “Ngươi! Ngươi —— ”

Ánh mắt thanh niên trở nên ảm đạm, đáng thương hề hề: “Không có biện pháp a, ai bảo trẫm không được ăn no, chỉ có ủy khuất hoàng thúc để ngươi giúp trẫm đỡ đói.”

Vương gia cảm thấy được không thể tin, tiếng nói run rẩy: “Ngươi, ngươi đây là muốn ăn ta để trả mối hận khi còn bé? !”

Thanh niên mỉm cười: “Ngươi nói đi?”

Vương gia hoảng sợ giãy dụa: “Không! Không! Ngươi không thể lấy oán trả ơn như thế! A —— a a —— ”

Vương gia nói còn chưa nói xong, thanh niên liền hóa thân thành một cự long rực rỡ kim sắc! Mở ra cái miệng to tướng đẫm máu mà hướng tới Vương gia!

Vương gia đột nhiên trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Không gian vẫn u ám như trước, chiếc giường mềm mại.

Kẻ trong mộng khiến người sợ hãi đang dùng một cánh tay ôm hắn, im lặng ngủ ở bên cạnh. Cái bụng tròn vo hô hấp đều đặn, lên lên xuống xuống rất đáng yêu.

Vương gia giống như phát cuồng lầm bầm lầu bầu: “Nếu độc ác quá khiến hắn sau này hận ta thì sao?”

Suy nghĩ thật lâu sau.

Vương gia như nghĩ tới tình cảnh trong mộng, cúi đầu đối với tiểu hài tử nghiến răng nghiến lợi: “Hận ta cũng phải bức ngươi giảm béo! Ta không tin ngươi dám đối đãi với ta như thế!”

 

Lời tác giả: Sau khi lớn lên Tiểu hoàng đế tuyệt không phải như thế…

JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Không gian u ám, chiếc giường mềm mại.Một cái thanh niên có diện mạo phong lưu tuấn mỹ áp trên người Vương gia, dán sát thân thể thon dài của đối phương vào người, chen vào g*** h** ch*n hắn, hai cánh tay hữu lực chế trụ thắt lưng cùng bả vai của Vương gia. Nhất thời không thể động đậy, khiến Vương gia một trận sợ hãi nan an.Vương gia tức giận dâng trào: “Ngươi là ai! Dám mạo phạm bổn vương như vậy!”Thanh niên nhếch môi mỉm cười: “Hoàng thúc, ngay cả trẫm ngươi cũng không nhận ra ?”Vương gia kinh nghi bất định, lưu tâm nhìn kỹ gương mặt thanh niên, kinh hãi: “Hoàng, hoàng huynh? !”Nụ cười của thanh niên trở nên lạnh lẽo: “Hoàng thúc, ngươi nhìn cho kỹ xem, trẫm là Tiêu Ngôn, Tiêu Ngôn từ nhỏ bị ngươi ghét bỏ vì giống heo a.”Vương gia đầu óc hỗn loạn: “Tiêu, Tiêu Ngôn?”Thanh niên cười: “Hoàng thúc, ngươi nhận ra trẫm a .”Vương gia như trước đầu óc hỗn loạn: “Ngươi sao có thể là Tiêu Ngôn…”Thanh niên nguy hiểm kề sát vào: “Trẫm sao lại không phải là cháu ngươi, lúc trước là ngươi buộc trẫm giảm béo trẫm mới có diện mạo như hôm nay, hiện giờ trẫm đẹp lên, ngươi lại không nhận ra trẫm sao?”Vương gia sợ hãi nghiêng đầu: “Ta mặc kệ ngươi là ai… Ngươi, ngươi đừng đến gần đây!”Thanh niên tinh tế lướt mũi trên sườn cổ Vương gia, nhẹ giọng nói: “Thơm quá…”Vương gia kinh hoảng giãy dụa: “Ngươi buông tay cho ta!”Thanh niên vươn đầu lưỡi l**m một chút: “Giống như đậu hủ a…”Vương gia vừa xấu hổ vừa giận dữ giãy dụa: “Ngươi làm cái gì!”Thanh niên hạ môi hôn xuống: “Ân… Mềm mại như đậu hủ… Trẫm nhìn mà muốn cắn một ngụm a.”Vương gia thật sự vừa thẹn phẫn vừa sợ, lại càng hỗn loạn: “Ngươi! Ngươi —— ”Ánh mắt thanh niên trở nên ảm đạm, đáng thương hề hề: “Không có biện pháp a, ai bảo trẫm không được ăn no, chỉ có ủy khuất hoàng thúc để ngươi giúp trẫm đỡ đói.”Vương gia cảm thấy được không thể tin, tiếng nói run rẩy: “Ngươi, ngươi đây là muốn ăn ta để trả mối hận khi còn bé? !”Thanh niên mỉm cười: “Ngươi nói đi?”Vương gia hoảng sợ giãy dụa: “Không! Không! Ngươi không thể lấy oán trả ơn như thế! A —— a a —— ”Vương gia nói còn chưa nói xong, thanh niên liền hóa thân thành một cự long rực rỡ kim sắc! Mở ra cái miệng to tướng đẫm máu mà hướng tới Vương gia!…Vương gia đột nhiên trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.Không gian vẫn u ám như trước, chiếc giường mềm mại.Kẻ trong mộng khiến người sợ hãi đang dùng một cánh tay ôm hắn, im lặng ngủ ở bên cạnh. Cái bụng tròn vo hô hấp đều đặn, lên lên xuống xuống rất đáng yêu.Vương gia giống như phát cuồng lầm bầm lầu bầu: “Nếu độc ác quá khiến hắn sau này hận ta thì sao?”Suy nghĩ thật lâu sau.Vương gia như nghĩ tới tình cảnh trong mộng, cúi đầu đối với tiểu hài tử nghiến răng nghiến lợi: “Hận ta cũng phải bức ngươi giảm béo! Ta không tin ngươi dám đối đãi với ta như thế!” Lời tác giả: Sau khi lớn lên Tiểu hoàng đế tuyệt không phải như thế…

Chương 8: Phát sinh 8