Ban đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm…
Chương 27: Phiên ngoại – Nghe nói chuyện xưa có tiến triển
JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… CửuBóng đêm sâu dần.Vương gia đơn độc rời khỏi căn phòng kia.Trong đêm.Một người đang đứng, thân thể tiêm gầy gánh vác hết thảy hỗn loạn của Bích Nguyệt đế quốc.Thừa tướng tiến lên vài bước: “Vương gia, nén bi thương.”Vương gia nâng mắt nhìn hắn một cái, vô cảm đáp: “Thừa tướng, khi nào sẽ phát tang?”Thừa tướng sắc mặt trầm trọng: “Ngày mai là được. An Vương đã đem tin tức bệ hạ băng hà truyền ra, hai ngày sau, xin Vương gia hãy mang thân binh hộ tống di thể bệ hạ hồi kinh.” .Vương gia có chút trì trệ gật đầu: “Đó là đương nhiên… Ta sẽ đi hết đoạn đường này cùng hắn.”Thừa tướng vuốt cằm: “Tạ Vương gia lấy đại cục làm trọng.”Vương gia thất hồn khoát tay, không nói: “…” .Thừa tướng thoáng do dự, liền thản nhiên: “Kỳ thật một chuyến hung hiểm này, mọi người đều biết, bệ hạ. . . trước khi lâm chung cũng từng dặn dò thần rằng không được để Vương gia hộ tống…” .Vương gia nhỏ giọng: “Ta hiểu.”Thừa tướng gật đầu, cũng không nói gì .Vương gia ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh đến dọa người: “Chuyện sau đó, đều đã chuẩn bị tốt?”Thừa tướng chân thành: “Đó là tất nhiên.”Vương gia bình tĩnh gật đầu: “Vậy thì tốt, bệ hạ tín nhiệm ngươi, cho dù hắn không còn cũng đừng để kế hoạch của hắn thất bại.”Thừa tướng gật đầu tuân mệnh.U ám thảm đạm, trăng tàn cuối tháng, khuất bóng sau rạng mây đen .Hai người đều im lặng không nói.
Cửu
Bóng đêm sâu dần.
Vương gia đơn độc rời khỏi căn phòng kia.
Trong đêm.
Một người đang đứng, thân thể tiêm gầy gánh vác hết thảy hỗn loạn của Bích Nguyệt đế quốc.
Thừa tướng tiến lên vài bước: “Vương gia, nén bi thương.”
Vương gia nâng mắt nhìn hắn một cái, vô cảm đáp: “Thừa tướng, khi nào sẽ phát tang?”
Thừa tướng sắc mặt trầm trọng: “Ngày mai là được. An Vương đã đem tin tức bệ hạ băng hà truyền ra, hai ngày sau, xin Vương gia hãy mang thân binh hộ tống di thể bệ hạ hồi kinh.” .
Vương gia có chút trì trệ gật đầu: “Đó là đương nhiên… Ta sẽ đi hết đoạn đường này cùng hắn.”
Thừa tướng vuốt cằm: “Tạ Vương gia lấy đại cục làm trọng.”
Vương gia thất hồn khoát tay, không nói: “…” .
Thừa tướng thoáng do dự, liền thản nhiên: “Kỳ thật một chuyến hung hiểm này, mọi người đều biết, bệ hạ. . . trước khi lâm chung cũng từng dặn dò thần rằng không được để Vương gia hộ tống…” .
Vương gia nhỏ giọng: “Ta hiểu.”
Thừa tướng gật đầu, cũng không nói gì .
Vương gia ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh đến dọa người: “Chuyện sau đó, đều đã chuẩn bị tốt?”
Thừa tướng chân thành: “Đó là tất nhiên.”
Vương gia bình tĩnh gật đầu: “Vậy thì tốt, bệ hạ tín nhiệm ngươi, cho dù hắn không còn cũng đừng để kế hoạch của hắn thất bại.”
Thừa tướng gật đầu tuân mệnh.
U ám thảm đạm, trăng tàn cuối tháng, khuất bóng sau rạng mây đen .
Hai người đều im lặng không nói.
JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… CửuBóng đêm sâu dần.Vương gia đơn độc rời khỏi căn phòng kia.Trong đêm.Một người đang đứng, thân thể tiêm gầy gánh vác hết thảy hỗn loạn của Bích Nguyệt đế quốc.Thừa tướng tiến lên vài bước: “Vương gia, nén bi thương.”Vương gia nâng mắt nhìn hắn một cái, vô cảm đáp: “Thừa tướng, khi nào sẽ phát tang?”Thừa tướng sắc mặt trầm trọng: “Ngày mai là được. An Vương đã đem tin tức bệ hạ băng hà truyền ra, hai ngày sau, xin Vương gia hãy mang thân binh hộ tống di thể bệ hạ hồi kinh.” .Vương gia có chút trì trệ gật đầu: “Đó là đương nhiên… Ta sẽ đi hết đoạn đường này cùng hắn.”Thừa tướng vuốt cằm: “Tạ Vương gia lấy đại cục làm trọng.”Vương gia thất hồn khoát tay, không nói: “…” .Thừa tướng thoáng do dự, liền thản nhiên: “Kỳ thật một chuyến hung hiểm này, mọi người đều biết, bệ hạ. . . trước khi lâm chung cũng từng dặn dò thần rằng không được để Vương gia hộ tống…” .Vương gia nhỏ giọng: “Ta hiểu.”Thừa tướng gật đầu, cũng không nói gì .Vương gia ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh đến dọa người: “Chuyện sau đó, đều đã chuẩn bị tốt?”Thừa tướng chân thành: “Đó là tất nhiên.”Vương gia bình tĩnh gật đầu: “Vậy thì tốt, bệ hạ tín nhiệm ngươi, cho dù hắn không còn cũng đừng để kế hoạch của hắn thất bại.”Thừa tướng gật đầu tuân mệnh.U ám thảm đạm, trăng tàn cuối tháng, khuất bóng sau rạng mây đen .Hai người đều im lặng không nói.