Ban đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm…

Chương 31: Phiên ngoại

JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Qua mấy tháng. .Đêm khuya.Vương phủ, phòng ngủ.Một mảnh tối đen.Hoàng đế khinh thủ khinh cước đi đến bên giường hoàng thúc, nhẹ giọng thì thầm: “Tiểu thúc, ngươi đang ngủ sao?”Vương gia nghiêng người lưu cho thanh niên một cái ót: “…”           .Hoàng đế tiến đến gần, đưa tay ôn nhu đẩy ra mái tóc dài rơi trên lưng và vai của hoàng thúc, sau đó hôn lên: “Tiểu thúc, ngươi còn đang vì chuyện của Ngọc nhi mà giận ta sao?”Vương gia bất động không nói: “…”Hoàng đế vòng tay từ sau lưng hoàng thúc, đem hắn ôm vào trong ngực: “Tiểu thúc không cần tức giận, ta nghĩ đó là biện pháp giải quyết tốt nhất a.”Vương gia chụp lên cánh tay thanh niên, muốn đem hắn ngăn lài: “Ngươi là vì tư tâm của bản thân, đừng có chối!”Hoàng đế bất đắc dĩ, trên tay dùng sức ôm chặt thắt lưng hoàng thúc: “Được rồi, A Ngôn thừa nhận là thật có tư tâm, nhưng hiện tại đã không thể vãn hồi rồi. Đứa bé kia đã là hoàng nhi của ta, tổ tiên nếu biết, cũng sẽ không trách ta, bởi vì việc này so với làm cho Tiêu gia đoạn tử tuyệt tôn thì tốt hơn nhiều.”Vương gia cả kinh, xoay người kinh ngạc nhìn chằm chằm thanh niên: “Ngươi! … Tiêu Ngôn, hắn chính là đường đệ (em họ) trên danh nghĩa của ngươi!”Hoàng đế cười khẽ: “Có quan hệ gì? Ai cũng không biết hắn là di tử của loạn thần, mọi người chỉ biết hắn là hoàng nhi của ta.”Vương gia vừa đau lòng vừa tức giận, quát lớn: “Ngươi. . . quả thực uổng cố nhân luân!”Hoàng đế trên mặt đầy tiếu ý, đáy mắt cuồng ngạo lưu chuyển: “Không sao, tiểu thúc, có vấn đề gì ta sẽ tự mình giải quyết, tuyệt không để ngươi khó xử trước mặt liệt tổ liệt tông.”Vương gia tức giận, chống khuỷu tay nâng nửa người trên, giận dữ quở trách: “Ngươi cho là ta sợ việc đó? ! Tiêu Ngôn, ngươi —— ”Hoàng đế cười kéo hoàng thúc xuống, không để ý phản kháng của hắn mà đem người ôm vào lòng, nhẹ giọng thì thầm: “Được, được, ta biết, ta biết tiểu thúc đang nghĩ cái gì, tiểu thúc không cần lo lắng cho ta.”Đầu Vương gia bị kéo tựa vào lòng thanh niên, khẽ nói: “Buông ra!”Hoàng đế vẫn là ngữ khí mang theo tiếu ý, nói: “Ta đáp ứng tiểu thúc, nhất định hảo hảo làm minh quân, thống trị Bích Nguyệt phồn vinh hưng thịnh, như vậy cho dù là liệt tổ liệt tông cũng không thể phản đối , được không?”Vương gia rốt cục đem đầu từ trong ngực thanh niên giãy ra, tức giận nhìn chằm chằm: “Ngươi cho là đang hống tiểu hài tử sao? !”Hoàng đế mỉm cười, một phen đè cái ót Vương gia xuống, hôn lên cánh môi của tiểu thúc mà hắn yêu thương.

Qua mấy tháng. .

Đêm khuya.

Vương phủ, phòng ngủ.

Một mảnh tối đen.

Hoàng đế khinh thủ khinh cước đi đến bên giường hoàng thúc, nhẹ giọng thì thầm: “Tiểu thúc, ngươi đang ngủ sao?”

Vương gia nghiêng người lưu cho thanh niên một cái ót: “…”           .

Hoàng đế tiến đến gần, đưa tay ôn nhu đẩy ra mái tóc dài rơi trên lưng và vai của hoàng thúc, sau đó hôn lên: “Tiểu thúc, ngươi còn đang vì chuyện của Ngọc nhi mà giận ta sao?”

Vương gia bất động không nói: “…”

Hoàng đế vòng tay từ sau lưng hoàng thúc, đem hắn ôm vào trong ngực: “Tiểu thúc không cần tức giận, ta nghĩ đó là biện pháp giải quyết tốt nhất a.”

Vương gia chụp lên cánh tay thanh niên, muốn đem hắn ngăn lài: “Ngươi là vì tư tâm của bản thân, đừng có chối!”

Hoàng đế bất đắc dĩ, trên tay dùng sức ôm chặt thắt lưng hoàng thúc: “Được rồi, A Ngôn thừa nhận là thật có tư tâm, nhưng hiện tại đã không thể vãn hồi rồi. Đứa bé kia đã là hoàng nhi của ta, tổ tiên nếu biết, cũng sẽ không trách ta, bởi vì việc này so với làm cho Tiêu gia đoạn tử tuyệt tôn thì tốt hơn nhiều.”

Vương gia cả kinh, xoay người kinh ngạc nhìn chằm chằm thanh niên: “Ngươi! … Tiêu Ngôn, hắn chính là đường đệ 

(em họ)

 trên danh nghĩa của ngươi!”

Hoàng đế cười khẽ: “Có quan hệ gì? Ai cũng không biết hắn là di tử của loạn thần, mọi người chỉ biết hắn là hoàng nhi của ta.”

Vương gia vừa đau lòng vừa tức giận, quát lớn: “Ngươi. . . quả thực uổng cố nhân luân!”

Hoàng đế trên mặt đầy tiếu ý, đáy mắt cuồng ngạo lưu chuyển: “Không sao, tiểu thúc, có vấn đề gì ta sẽ tự mình giải quyết, tuyệt không để ngươi khó xử trước mặt liệt tổ liệt tông.”

Vương gia tức giận, chống khuỷu tay nâng nửa người trên, giận dữ quở trách: “Ngươi cho là ta sợ việc đó? ! Tiêu Ngôn, ngươi —— ”

Hoàng đế cười kéo hoàng thúc xuống, không để ý phản kháng của hắn mà đem người ôm vào lòng, nhẹ giọng thì thầm: “Được, được, ta biết, ta biết tiểu thúc đang nghĩ cái gì, tiểu thúc không cần lo lắng cho ta.”

Đầu Vương gia bị kéo tựa vào lòng thanh niên, khẽ nói: “Buông ra!”

Hoàng đế vẫn là ngữ khí mang theo tiếu ý, nói: “Ta đáp ứng tiểu thúc, nhất định hảo hảo làm minh quân, thống trị Bích Nguyệt phồn vinh hưng thịnh, như vậy cho dù là liệt tổ liệt tông cũng không thể phản đối , được không?”

Vương gia rốt cục đem đầu từ trong ngực thanh niên giãy ra, tức giận nhìn chằm chằm: “Ngươi cho là đang hống tiểu hài tử sao? !”

Hoàng đế mỉm cười, một phen đè cái ót Vương gia xuống, hôn lên cánh môi của tiểu thúc mà hắn yêu thương.

JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Qua mấy tháng. .Đêm khuya.Vương phủ, phòng ngủ.Một mảnh tối đen.Hoàng đế khinh thủ khinh cước đi đến bên giường hoàng thúc, nhẹ giọng thì thầm: “Tiểu thúc, ngươi đang ngủ sao?”Vương gia nghiêng người lưu cho thanh niên một cái ót: “…”           .Hoàng đế tiến đến gần, đưa tay ôn nhu đẩy ra mái tóc dài rơi trên lưng và vai của hoàng thúc, sau đó hôn lên: “Tiểu thúc, ngươi còn đang vì chuyện của Ngọc nhi mà giận ta sao?”Vương gia bất động không nói: “…”Hoàng đế vòng tay từ sau lưng hoàng thúc, đem hắn ôm vào trong ngực: “Tiểu thúc không cần tức giận, ta nghĩ đó là biện pháp giải quyết tốt nhất a.”Vương gia chụp lên cánh tay thanh niên, muốn đem hắn ngăn lài: “Ngươi là vì tư tâm của bản thân, đừng có chối!”Hoàng đế bất đắc dĩ, trên tay dùng sức ôm chặt thắt lưng hoàng thúc: “Được rồi, A Ngôn thừa nhận là thật có tư tâm, nhưng hiện tại đã không thể vãn hồi rồi. Đứa bé kia đã là hoàng nhi của ta, tổ tiên nếu biết, cũng sẽ không trách ta, bởi vì việc này so với làm cho Tiêu gia đoạn tử tuyệt tôn thì tốt hơn nhiều.”Vương gia cả kinh, xoay người kinh ngạc nhìn chằm chằm thanh niên: “Ngươi! … Tiêu Ngôn, hắn chính là đường đệ (em họ) trên danh nghĩa của ngươi!”Hoàng đế cười khẽ: “Có quan hệ gì? Ai cũng không biết hắn là di tử của loạn thần, mọi người chỉ biết hắn là hoàng nhi của ta.”Vương gia vừa đau lòng vừa tức giận, quát lớn: “Ngươi. . . quả thực uổng cố nhân luân!”Hoàng đế trên mặt đầy tiếu ý, đáy mắt cuồng ngạo lưu chuyển: “Không sao, tiểu thúc, có vấn đề gì ta sẽ tự mình giải quyết, tuyệt không để ngươi khó xử trước mặt liệt tổ liệt tông.”Vương gia tức giận, chống khuỷu tay nâng nửa người trên, giận dữ quở trách: “Ngươi cho là ta sợ việc đó? ! Tiêu Ngôn, ngươi —— ”Hoàng đế cười kéo hoàng thúc xuống, không để ý phản kháng của hắn mà đem người ôm vào lòng, nhẹ giọng thì thầm: “Được, được, ta biết, ta biết tiểu thúc đang nghĩ cái gì, tiểu thúc không cần lo lắng cho ta.”Đầu Vương gia bị kéo tựa vào lòng thanh niên, khẽ nói: “Buông ra!”Hoàng đế vẫn là ngữ khí mang theo tiếu ý, nói: “Ta đáp ứng tiểu thúc, nhất định hảo hảo làm minh quân, thống trị Bích Nguyệt phồn vinh hưng thịnh, như vậy cho dù là liệt tổ liệt tông cũng không thể phản đối , được không?”Vương gia rốt cục đem đầu từ trong ngực thanh niên giãy ra, tức giận nhìn chằm chằm: “Ngươi cho là đang hống tiểu hài tử sao? !”Hoàng đế mỉm cười, một phen đè cái ót Vương gia xuống, hôn lên cánh môi của tiểu thúc mà hắn yêu thương.

Chương 31: Phiên ngoại