Tác giả:

- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh…

Chương 6

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… - AAAAAAAAA ... Vũ Lâm ... Vũ Lâm- Kí tên cho em anh ơi ...- Thần tượng của em /////////////////.....Vừa tới nơi , tôi và An liền bị một trận hò hét dội vào tai . ôi lạy chúa ! màng nhĩ tôi sẽ thủng mất . Tôi đưa tay lên bịp tai lại , ngồi gập người xuống , nhắm chặt mắt .Ý nghĩ lúc này của tôi là mau rời khỏi đây thôi ! Vũ Lâm ... chắc tôi nhầm , tôi nào có đc may mắn gặp Vũ Lâm thần tượng của bao nhiêu người kia , hic , chắc giống tên thôi ! Tôi co giò chạy được hai bước liền bị An túm cổ lôi trở lại .- Chạy đi đâu ? đứng lại coi . - An lay hai vai tôi .- Tao hổng muốn xem nữa , mày coi một mình đi a , tao về kí túc xá đây ...- Không cho đi - An nắm chặt hai vai tôi , ngăn không cho tôi đi mặc sức tôi giãy giụa- Tại sao ? - Tôi dở khóc dở cười- Nga À ....... - Bỗng nhiên An đổi giọng ngọt lịm - Tớ thấy mệt quá a !!!- Mệt thì về kí túc xá nghỉ . - Tôi nuốt nước bọt , tự dưng xưng '' tớ '' nghe ghê quá !- Không sao , bệnh nhẹ thôi ! Nhưng ... nhưng tớ muốn xin chữ kí anh Vũ Lâm , cậu chen vô xin dùm tớ nha , tớ yếu đuối , không quen chen chúc , lại đang mệt a ... - An chớp chớp đôi mắt to tròn , nhìn tôi .- Tao ... tao ...- Ngaaaaaaa , tớ biết cậu tốt bụng mà .- Tao tốt bụng hồi nào trời >.- Không nói nhiều , có đi không để bảo - An đột ngột đổi giọng , giận dữ nói- Không - Tôi bĩu môi- Được , tao sẽ đốt hết đống ngôn tình của mày , giỏi lắm ! - An đe dọa tôi- Ây đừng , đừng , để tao đi , tao đi liền T^T- Đấy , ngay từ đầu thế này có phải ngoan không - An cười tươi đưa tôi giấy bút- Xin = được nhá ! Không xin được thì về ngôn tình của mày sẽ hóa tro luôn .- ... ok - Tôi muốn khóc quá đi T^TThế là tôi bước đi đầy khó khăn tiến về phía đám đông đằng kia .

- AAAAAAAAA ... Vũ Lâm ... Vũ Lâm

- Kí tên cho em anh ơi ...

- Thần tượng của em /////////////////

.....

Vừa tới nơi , tôi và An liền bị một trận hò hét dội vào tai . ôi lạy chúa ! màng nhĩ tôi sẽ thủng mất . Tôi đưa tay lên bịp tai lại , ngồi gập người xuống , nhắm chặt mắt .

Ý nghĩ lúc này của tôi là mau rời khỏi đây thôi ! Vũ Lâm ... chắc tôi nhầm , tôi nào có đc may mắn gặp Vũ Lâm thần tượng của bao nhiêu người kia , hic , chắc giống tên thôi ! Tôi co giò chạy được hai bước liền bị An túm cổ lôi trở lại .

- Chạy đi đâu ? đứng lại coi . - An lay hai vai tôi .

- Tao hổng muốn xem nữa , mày coi một mình đi a , tao về kí túc xá đây ...

- Không cho đi - An nắm chặt hai vai tôi , ngăn không cho tôi đi mặc sức tôi giãy giụa

- Tại sao ? - Tôi dở khóc dở cười

- Nga À ....... - Bỗng nhiên An đổi giọng ngọt lịm - Tớ thấy mệt quá a !!!

- Mệt thì về kí túc xá nghỉ . - Tôi nuốt nước bọt , tự dưng xưng '' tớ '' nghe ghê quá !

- Không sao , bệnh nhẹ thôi ! Nhưng ... nhưng tớ muốn xin chữ kí anh Vũ Lâm , cậu chen vô xin dùm tớ nha , tớ yếu đuối , không quen chen chúc , lại đang mệt a ... - An chớp chớp đôi mắt to tròn , nhìn tôi .

- Tao ... tao ...

- Ngaaaaaaa , tớ biết cậu tốt bụng mà .

- Tao tốt bụng hồi nào trời >.

- Không nói nhiều , có đi không để bảo - An đột ngột đổi giọng , giận dữ nói

- Không - Tôi bĩu môi

- Được , tao sẽ đốt hết đống ngôn tình của mày , giỏi lắm ! - An đe dọa tôi

- Ây đừng , đừng , để tao đi , tao đi liền T^T

- Đấy , ngay từ đầu thế này có phải ngoan không - An cười tươi đưa tôi giấy bút

- Xin = được nhá ! Không xin được thì về ngôn tình của mày sẽ hóa tro luôn .

- ... ok - Tôi muốn khóc quá đi T^T

Thế là tôi bước đi đầy khó khăn tiến về phía đám đông đằng kia .

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… - AAAAAAAAA ... Vũ Lâm ... Vũ Lâm- Kí tên cho em anh ơi ...- Thần tượng của em /////////////////.....Vừa tới nơi , tôi và An liền bị một trận hò hét dội vào tai . ôi lạy chúa ! màng nhĩ tôi sẽ thủng mất . Tôi đưa tay lên bịp tai lại , ngồi gập người xuống , nhắm chặt mắt .Ý nghĩ lúc này của tôi là mau rời khỏi đây thôi ! Vũ Lâm ... chắc tôi nhầm , tôi nào có đc may mắn gặp Vũ Lâm thần tượng của bao nhiêu người kia , hic , chắc giống tên thôi ! Tôi co giò chạy được hai bước liền bị An túm cổ lôi trở lại .- Chạy đi đâu ? đứng lại coi . - An lay hai vai tôi .- Tao hổng muốn xem nữa , mày coi một mình đi a , tao về kí túc xá đây ...- Không cho đi - An nắm chặt hai vai tôi , ngăn không cho tôi đi mặc sức tôi giãy giụa- Tại sao ? - Tôi dở khóc dở cười- Nga À ....... - Bỗng nhiên An đổi giọng ngọt lịm - Tớ thấy mệt quá a !!!- Mệt thì về kí túc xá nghỉ . - Tôi nuốt nước bọt , tự dưng xưng '' tớ '' nghe ghê quá !- Không sao , bệnh nhẹ thôi ! Nhưng ... nhưng tớ muốn xin chữ kí anh Vũ Lâm , cậu chen vô xin dùm tớ nha , tớ yếu đuối , không quen chen chúc , lại đang mệt a ... - An chớp chớp đôi mắt to tròn , nhìn tôi .- Tao ... tao ...- Ngaaaaaaa , tớ biết cậu tốt bụng mà .- Tao tốt bụng hồi nào trời >.- Không nói nhiều , có đi không để bảo - An đột ngột đổi giọng , giận dữ nói- Không - Tôi bĩu môi- Được , tao sẽ đốt hết đống ngôn tình của mày , giỏi lắm ! - An đe dọa tôi- Ây đừng , đừng , để tao đi , tao đi liền T^T- Đấy , ngay từ đầu thế này có phải ngoan không - An cười tươi đưa tôi giấy bút- Xin = được nhá ! Không xin được thì về ngôn tình của mày sẽ hóa tro luôn .- ... ok - Tôi muốn khóc quá đi T^TThế là tôi bước đi đầy khó khăn tiến về phía đám đông đằng kia .

Chương 6