Edit: Ring. Phật nói: “Đời người có bảy khổ. Sinh, lão, bệnh, tử, oán hận, yêu phải xa, muốn không được”. Nói đơn giản chính là con người từ khi sinh ra cũng có nghĩa là bắt đầu thống khổ. Khổ vì được sinh ra đời; Khổ vì già yếu, thể lực, tinh lực không còn như trước; Khổ vì sinh bệnh; Muốn chết cũng khổ; Oán giận cùng hận thù sẽ khiến người ta khổ; Yêu nhau phải chia lìa, không yêu lại cứ gặp nhau càng thống khổ; Cuối cùng là muốn thứ gì đó nhưng làm thế nào cũng không có được chính là khổ nhất. Giang Mộ Yên không biết người khác trải nghiệm ‘bảy khổ cuộc đời’ như thế nào, nhưng cô từ lúc vừa sinh ra cũng đã bắt đầu nếm trải mùi vị thống khổ này. Trừ bỏ một khổ là ‘lão’ cô không thể cảm nhận được, bởi vì cô không thể sống đến một ngày ‘già tự nhiên chết’. Hơn nữa hiện tại cô phải chết, cho dù papa thân thiết nhất muốn giữ cô lại như thế nào đi nữa cũng làm không được. Sức người chung quy cũng không thắng nổi trời, tất cả đều đã có mệnh số. Mấy năm nay, cô đọc loại sách tĩnh tâm dưỡng…

Chương 5: Con dấu của Bùi Dạ Tập

Hưu Phu Kí: Hoàng Thương Tướng CôngTác giả: Quân Mặc NghiênTruyện Gia Đấu, Truyện Xuyên KhôngEdit: Ring. Phật nói: “Đời người có bảy khổ. Sinh, lão, bệnh, tử, oán hận, yêu phải xa, muốn không được”. Nói đơn giản chính là con người từ khi sinh ra cũng có nghĩa là bắt đầu thống khổ. Khổ vì được sinh ra đời; Khổ vì già yếu, thể lực, tinh lực không còn như trước; Khổ vì sinh bệnh; Muốn chết cũng khổ; Oán giận cùng hận thù sẽ khiến người ta khổ; Yêu nhau phải chia lìa, không yêu lại cứ gặp nhau càng thống khổ; Cuối cùng là muốn thứ gì đó nhưng làm thế nào cũng không có được chính là khổ nhất. Giang Mộ Yên không biết người khác trải nghiệm ‘bảy khổ cuộc đời’ như thế nào, nhưng cô từ lúc vừa sinh ra cũng đã bắt đầu nếm trải mùi vị thống khổ này. Trừ bỏ một khổ là ‘lão’ cô không thể cảm nhận được, bởi vì cô không thể sống đến một ngày ‘già tự nhiên chết’. Hơn nữa hiện tại cô phải chết, cho dù papa thân thiết nhất muốn giữ cô lại như thế nào đi nữa cũng làm không được. Sức người chung quy cũng không thắng nổi trời, tất cả đều đã có mệnh số. Mấy năm nay, cô đọc loại sách tĩnh tâm dưỡng… Edit: Ring.Ngọc bội? Đại thiếu gia? Ai vậy? Là trượng phu của chủ nhân thân thể này sao?Nếu là như vậy, nha hoàn không phải vừa gọi cô là thiếu phu nhân?Vậy có nghĩa bọn họ là vợ chồng a. Chồng đến phòng của vợ, không cẩn thận làm rơi một khối ngọc bội tùy thân là chuyện rất kì quái sao?Giang Mộ Yên không hiểu, nhưng cũng biết cô không rõ ràng tình huống thì không nên trả lời, chỉ thản nhiên nói “Thứ đó đưa ta, ngày mai đợi có cơ hội ta đưa trả lại hắn là được, em đi ngủ đi!”“Ai!” Tiểu nha hoàn tuy rằng vẫn có vẻ nghi hoặc như trước nhưng vẫn đưa ngọc bội đang cầm trong tay cho Giang Mộ Yên, sau đó cầm đèn rời đi.Trong phòng lại tối đen như trước, nhưng Giang Mộ Yên lại ngủ không được, liền nằm đó sờ nhẹ ngọc bội trong tay.Vật này ước chừng lớn bằng nửa bàn tay, hình trứng, độ dày khoảng một li*, cảm giác sờ vào trơn nhẵn thuyết minh chất ngọc rất tốt, cho dù lúc này không thấy rõ nhưng cô cũng biết đây là thứ tốt.(R: một li là cỡ một cm).Giang Mộ Yên lúc trước bởi vì thân thể không tốt nên rất hạn chế ra ngoài như người bình thường, Vì vậy mà những chuyện cô có thể làm đều là mấy chuyện có thể hoàn thành trong nhà.Ví dụ như thưởng thức cùng giám định đồ cổ.Mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay cô lúc này, chỉ chạm nhẹ một chút, Giang Mộ Yên cũng có thể biết đại khái là hoa văn chạm khắc trên đó là dùng rất nhiều loại kĩ thuật tạo hình mà làm.Có chạm nổi, điêu khắc, âm khắc, mài giũa, đánh bóng vân vân.Kĩ thuật như vậy, tuy người bình thường không nhìn ra điều gì đặc biệt, nhưng trong mắt Giang Mộ Yên, khối ngọc bội này được bỏ nhiều tâm huyết để tạo hình như vậy, không tốn khoảng mười năm là không được.Càng đừng nói đến hình hai li thú* trên miếng ngọc. Li thú vốn là động vật tượng trưng cho cát tường, may mắn, nếu không phải vinh hoa phú quý thì cũng là có tác dụng trừ tà.(R: li thú: theo QT thì là con rồng không có sừng, hay dùng để trang trí kiến trúc, đồ đạc ngày xưa).Nhưng hoa văn li thú cũng không phải là người bình thường có thể dùng.Giang Mộ Yên không khỏi dậy lên hứng thú với phủ đệ cùng triều đại cô đang ở.Đang lúc tay tay cô vô thức v**t v* khối ngọc bội, đột nhiên cô chạm đến mấy chữ khắc chìm mặt dưới.Giang Mộ Yên lúc này chỉ ước gì trước mắt có ngọn đèn để cô có thể nhìn rõ thứ trong tay, nhưng vì không có nên cũng chỉ có thể dùng tay cảm nhận.Mất không ít công sức cô mới mò ra mấy chữ khắc đó là — Bùi Dạ Tập.Bùi Dạ Tập?Là tên của chủ nhân ngọc bội này sao? Cũng chính là đại thiếu gia trong miệng tiểu nha hoàn vừa rồi?Giang Mộ Yên thầm nhẩm vài lần cái tên này, vừa nghe đã cảm giác được mấy phần tiêu điều, không biết con người đại thiếu gia này là như thế nào?Chỉ mong không phải là loại quá khôn khéo, nếu không cô sợ là hai người vừa gặp mặt, cô đã bị phát hiện.Mang theo tâm trạng rối rắm cùng lo lắng như vậy, nắm chặt ngọc bội ngày càng trở nên ấm áp trong tay, Giang Mộ Yên không biết khi nào đã chìm vào giấc ngủ.

Edit: Ring.

Ngọc bội? Đại thiếu gia? Ai vậy? Là trượng phu của chủ nhân thân thể này sao?

Nếu là như vậy, nha hoàn không phải vừa gọi cô là thiếu phu nhân?

Vậy có nghĩa bọn họ là vợ chồng a. Chồng đến phòng của vợ, không cẩn thận làm rơi một khối ngọc bội tùy thân là chuyện rất kì quái sao?

Giang Mộ Yên không hiểu, nhưng cũng biết cô không rõ ràng tình huống thì không nên trả lời, chỉ thản nhiên nói “Thứ đó đưa ta, ngày mai đợi có cơ hội ta đưa trả lại hắn là được, em đi ngủ đi!”

“Ai!” Tiểu nha hoàn tuy rằng vẫn có vẻ nghi hoặc như trước nhưng vẫn đưa ngọc bội đang cầm trong tay cho Giang Mộ Yên, sau đó cầm đèn rời đi.

Trong phòng lại tối đen như trước, nhưng Giang Mộ Yên lại ngủ không được, liền nằm đó sờ nhẹ ngọc bội trong tay.

Vật này ước chừng lớn bằng nửa bàn tay, hình trứng, độ dày khoảng một li*, cảm giác sờ vào trơn nhẵn thuyết minh chất ngọc rất tốt, cho dù lúc này không thấy rõ nhưng cô cũng biết đây là thứ tốt.

(R: một li là cỡ một cm).

Giang Mộ Yên lúc trước bởi vì thân thể không tốt nên rất hạn chế ra ngoài như người bình thường, Vì vậy mà những chuyện cô có thể làm đều là mấy chuyện có thể hoàn thành trong nhà.

Ví dụ như thưởng thức cùng giám định đồ cổ.

Mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay cô lúc này, chỉ chạm nhẹ một chút, Giang Mộ Yên cũng có thể biết đại khái là hoa văn chạm khắc trên đó là dùng rất nhiều loại kĩ thuật tạo hình mà làm.

Có chạm nổi, điêu khắc, âm khắc, mài giũa, đánh bóng vân vân.

Kĩ thuật như vậy, tuy người bình thường không nhìn ra điều gì đặc biệt, nhưng trong mắt Giang Mộ Yên, khối ngọc bội này được bỏ nhiều tâm huyết để tạo hình như vậy, không tốn khoảng mười năm là không được.

Càng đừng nói đến hình hai li thú* trên miếng ngọc. Li thú vốn là động vật tượng trưng cho cát tường, may mắn, nếu không phải vinh hoa phú quý thì cũng là có tác dụng trừ tà.

(R: li thú: theo QT thì là con rồng không có sừng, hay dùng để trang trí kiến trúc, đồ đạc ngày xưa).

Nhưng hoa văn li thú cũng không phải là người bình thường có thể dùng.

Giang Mộ Yên không khỏi dậy lên hứng thú với phủ đệ cùng triều đại cô đang ở.

Đang lúc tay tay cô vô thức v**t v* khối ngọc bội, đột nhiên cô chạm đến mấy chữ khắc chìm mặt dưới.

Giang Mộ Yên lúc này chỉ ước gì trước mắt có ngọn đèn để cô có thể nhìn rõ thứ trong tay, nhưng vì không có nên cũng chỉ có thể dùng tay cảm nhận.

Mất không ít công sức cô mới mò ra mấy chữ khắc đó là — Bùi Dạ Tập.

Bùi Dạ Tập?

Là tên của chủ nhân ngọc bội này sao? Cũng chính là đại thiếu gia trong miệng tiểu nha hoàn vừa rồi?

Giang Mộ Yên thầm nhẩm vài lần cái tên này, vừa nghe đã cảm giác được mấy phần tiêu điều, không biết con người đại thiếu gia này là như thế nào?

Chỉ mong không phải là loại quá khôn khéo, nếu không cô sợ là hai người vừa gặp mặt, cô đã bị phát hiện.

Mang theo tâm trạng rối rắm cùng lo lắng như vậy, nắm chặt ngọc bội ngày càng trở nên ấm áp trong tay, Giang Mộ Yên không biết khi nào đã chìm vào giấc ngủ.

Hưu Phu Kí: Hoàng Thương Tướng CôngTác giả: Quân Mặc NghiênTruyện Gia Đấu, Truyện Xuyên KhôngEdit: Ring. Phật nói: “Đời người có bảy khổ. Sinh, lão, bệnh, tử, oán hận, yêu phải xa, muốn không được”. Nói đơn giản chính là con người từ khi sinh ra cũng có nghĩa là bắt đầu thống khổ. Khổ vì được sinh ra đời; Khổ vì già yếu, thể lực, tinh lực không còn như trước; Khổ vì sinh bệnh; Muốn chết cũng khổ; Oán giận cùng hận thù sẽ khiến người ta khổ; Yêu nhau phải chia lìa, không yêu lại cứ gặp nhau càng thống khổ; Cuối cùng là muốn thứ gì đó nhưng làm thế nào cũng không có được chính là khổ nhất. Giang Mộ Yên không biết người khác trải nghiệm ‘bảy khổ cuộc đời’ như thế nào, nhưng cô từ lúc vừa sinh ra cũng đã bắt đầu nếm trải mùi vị thống khổ này. Trừ bỏ một khổ là ‘lão’ cô không thể cảm nhận được, bởi vì cô không thể sống đến một ngày ‘già tự nhiên chết’. Hơn nữa hiện tại cô phải chết, cho dù papa thân thiết nhất muốn giữ cô lại như thế nào đi nữa cũng làm không được. Sức người chung quy cũng không thắng nổi trời, tất cả đều đã có mệnh số. Mấy năm nay, cô đọc loại sách tĩnh tâm dưỡng… Edit: Ring.Ngọc bội? Đại thiếu gia? Ai vậy? Là trượng phu của chủ nhân thân thể này sao?Nếu là như vậy, nha hoàn không phải vừa gọi cô là thiếu phu nhân?Vậy có nghĩa bọn họ là vợ chồng a. Chồng đến phòng của vợ, không cẩn thận làm rơi một khối ngọc bội tùy thân là chuyện rất kì quái sao?Giang Mộ Yên không hiểu, nhưng cũng biết cô không rõ ràng tình huống thì không nên trả lời, chỉ thản nhiên nói “Thứ đó đưa ta, ngày mai đợi có cơ hội ta đưa trả lại hắn là được, em đi ngủ đi!”“Ai!” Tiểu nha hoàn tuy rằng vẫn có vẻ nghi hoặc như trước nhưng vẫn đưa ngọc bội đang cầm trong tay cho Giang Mộ Yên, sau đó cầm đèn rời đi.Trong phòng lại tối đen như trước, nhưng Giang Mộ Yên lại ngủ không được, liền nằm đó sờ nhẹ ngọc bội trong tay.Vật này ước chừng lớn bằng nửa bàn tay, hình trứng, độ dày khoảng một li*, cảm giác sờ vào trơn nhẵn thuyết minh chất ngọc rất tốt, cho dù lúc này không thấy rõ nhưng cô cũng biết đây là thứ tốt.(R: một li là cỡ một cm).Giang Mộ Yên lúc trước bởi vì thân thể không tốt nên rất hạn chế ra ngoài như người bình thường, Vì vậy mà những chuyện cô có thể làm đều là mấy chuyện có thể hoàn thành trong nhà.Ví dụ như thưởng thức cùng giám định đồ cổ.Mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay cô lúc này, chỉ chạm nhẹ một chút, Giang Mộ Yên cũng có thể biết đại khái là hoa văn chạm khắc trên đó là dùng rất nhiều loại kĩ thuật tạo hình mà làm.Có chạm nổi, điêu khắc, âm khắc, mài giũa, đánh bóng vân vân.Kĩ thuật như vậy, tuy người bình thường không nhìn ra điều gì đặc biệt, nhưng trong mắt Giang Mộ Yên, khối ngọc bội này được bỏ nhiều tâm huyết để tạo hình như vậy, không tốn khoảng mười năm là không được.Càng đừng nói đến hình hai li thú* trên miếng ngọc. Li thú vốn là động vật tượng trưng cho cát tường, may mắn, nếu không phải vinh hoa phú quý thì cũng là có tác dụng trừ tà.(R: li thú: theo QT thì là con rồng không có sừng, hay dùng để trang trí kiến trúc, đồ đạc ngày xưa).Nhưng hoa văn li thú cũng không phải là người bình thường có thể dùng.Giang Mộ Yên không khỏi dậy lên hứng thú với phủ đệ cùng triều đại cô đang ở.Đang lúc tay tay cô vô thức v**t v* khối ngọc bội, đột nhiên cô chạm đến mấy chữ khắc chìm mặt dưới.Giang Mộ Yên lúc này chỉ ước gì trước mắt có ngọn đèn để cô có thể nhìn rõ thứ trong tay, nhưng vì không có nên cũng chỉ có thể dùng tay cảm nhận.Mất không ít công sức cô mới mò ra mấy chữ khắc đó là — Bùi Dạ Tập.Bùi Dạ Tập?Là tên của chủ nhân ngọc bội này sao? Cũng chính là đại thiếu gia trong miệng tiểu nha hoàn vừa rồi?Giang Mộ Yên thầm nhẩm vài lần cái tên này, vừa nghe đã cảm giác được mấy phần tiêu điều, không biết con người đại thiếu gia này là như thế nào?Chỉ mong không phải là loại quá khôn khéo, nếu không cô sợ là hai người vừa gặp mặt, cô đã bị phát hiện.Mang theo tâm trạng rối rắm cùng lo lắng như vậy, nắm chặt ngọc bội ngày càng trở nên ấm áp trong tay, Giang Mộ Yên không biết khi nào đã chìm vào giấc ngủ.

Chương 5: Con dấu của Bùi Dạ Tập