Tác giả:

- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh…

Chương 23

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… '' Ào '' Tôi với tay xả bồn cầu .phù :v không chạy nhanh thì tôi són ra váy mất . Ý mà nhắc đến cái váy ==' nó mà là váy hiệu chanel thì tôi đi tự tử luôn . Đây là 1 chiếc váy đặt may riêng :''> May rất tinh tế nhưng vấn đề chỉ buộc lủng lẳng vô cùng ==' Rút phát và váy bung luôn .Tôi khâm phục cái đầu tính kế như thần của anh thật đó , Vũ Lâm à ~.~Tôi đang định mở cửa ra ngoài thì chợt nhớ cái váy rách nát hết rồi :o Trên người tôi giờ chỉ còn mỗi nội y và cái áo khoác trắng của tên Vũ Lâm chết tiệt .Thế là tôi lôi ra chiếc điện thoại , đang định nhắn tin cho chị Thu thì có 1 tin nhắn mới từ số máy lạ :[ Cô ở đâu ? ][ Ai vậy ? ] Tôi nhắn lại[ Vũ Lâm đây =''= ][ hừ ! Tôi ở đâu anh thừa biết rồi còn hỏi >''[ Phòng vệ sinh bên trái hành lang ? :''> ][ Phải ][ :D đợi tôi chút ][ Ừm ]Tầm 3p sau đó , có người đến và làm gì đó trước cửa chỗ tôi đi vệ sinh rồi quay gót chạy nhanh đi . Đúng lúc đấy , có tin nhắn mới :[ Hôi quá đi =''= Quần áo tôi treo trước cửa đấy . ][ Im -___- Tại đồ ăn hồi trưa chứ bộ . Mà sao anh biết số điện thoại của tôi ? ] Tôi vừa trả lời vừa với tay ra ngoài cửa lấy túi đồ vào .[ Hỏi chị Thu ][ Ừm . Phòng vệ sinh nữ mà anh đi vào đi ra bình thản ghê ! :''D ][ Ai nói với cô là phòng vệ sinh nữ ? ] Vũ Lâm nhắn lạiCái gì ? Tôi suýt rơi điện thoại . Thế là tôi vội hé cửa , thò đầu ngó ra ngoài .'' Á !!!!!!! '' Tôi hét lên .Ông chú đang đi tiểu giở quay lại nhìn tôi cũng hét '' Á '' lên một tiếng . Tôi vội vã đóng sập cửa lại . Trời ơi ! Tôi lấy điện thoại , nhắn ngay cho tên Vũ Lâm :[ SAO ANH LỪA TÔI VÀO PHÒNG VỆ SINH NAM HẢ ? ][ :3 Tại cô ngu nên mới mắc bẫy , trước cửa có tấm biển to ơi là to đề chữ '' phòng vệ sinh nam '' mà ] Vũ Lâm nhắn lại rất nhanh chóng .[ Anh thừa biết là lúc đó tôi rất vội nên có để ý đâu >[ Thôi ! Ra nhanh đi ]Tôi không nhắn lại nữa . Vội vã mở túi đồ ra để rồi lại choáng thêm phát nữa . @@ Anh ta mua cho tôi cái gì thế này ? Áo len ? Quần đông xuân ?? ĐÙ , BÂY GIỜ LÀ MÙA HÈ MÀ @@ Anh ta định để tôi chết ngốt chắc .Mặc dù tức muốn chết nhưng tôi đâu còn cách nào khác ngoài việc phải mặc vào . Tôi ngó ra , khẳng định không có ai rồi co giò chạy thật lực .

'' Ào '' Tôi với tay xả bồn cầu .

phù :v không chạy nhanh thì tôi són ra váy mất . Ý mà nhắc đến cái váy ==' nó mà là váy hiệu chanel thì tôi đi tự tử luôn . Đây là 1 chiếc váy đặt may riêng :''> May rất tinh tế nhưng vấn đề chỉ buộc lủng lẳng vô cùng ==' Rút phát và váy bung luôn .

Tôi khâm phục cái đầu tính kế như thần của anh thật đó , Vũ Lâm à ~.~

Tôi đang định mở cửa ra ngoài thì chợt nhớ cái váy rách nát hết rồi :o Trên người tôi giờ chỉ còn mỗi nội y và cái áo khoác trắng của tên Vũ Lâm chết tiệt .

Thế là tôi lôi ra chiếc điện thoại , đang định nhắn tin cho chị Thu thì có 1 tin nhắn mới từ số máy lạ :

[ Cô ở đâu ? ]

[ Ai vậy ? ] Tôi nhắn lại

[ Vũ Lâm đây =''= ]

[ hừ ! Tôi ở đâu anh thừa biết rồi còn hỏi >''

[ Phòng vệ sinh bên trái hành lang ? :''> ]

[ Phải ]

[ :D đợi tôi chút ]

[ Ừm ]

Tầm 3p sau đó , có người đến và làm gì đó trước cửa chỗ tôi đi vệ sinh rồi quay gót chạy nhanh đi . Đúng lúc đấy , có tin nhắn mới :

[ Hôi quá đi =''= Quần áo tôi treo trước cửa đấy . ]

[ Im -___- Tại đồ ăn hồi trưa chứ bộ . Mà sao anh biết số điện thoại của tôi ? ] Tôi vừa trả lời vừa với tay ra ngoài cửa lấy túi đồ vào .

[ Hỏi chị Thu ]

[ Ừm . Phòng vệ sinh nữ mà anh đi vào đi ra bình thản ghê ! :''D ]

[ Ai nói với cô là phòng vệ sinh nữ ? ] Vũ Lâm nhắn lại

Cái gì ? Tôi suýt rơi điện thoại . Thế là tôi vội hé cửa , thò đầu ngó ra ngoài .

'' Á !!!!!!! '' Tôi hét lên .

Ông chú đang đi tiểu giở quay lại nhìn tôi cũng hét '' Á '' lên một tiếng . Tôi vội vã đóng sập cửa lại . Trời ơi ! Tôi lấy điện thoại , nhắn ngay cho tên Vũ Lâm :

[ SAO ANH LỪA TÔI VÀO PHÒNG VỆ SINH NAM HẢ ? ]

[ :3 Tại cô ngu nên mới mắc bẫy , trước cửa có tấm biển to ơi là to đề chữ '' phòng vệ sinh nam '' mà ] Vũ Lâm nhắn lại rất nhanh chóng .

[ Anh thừa biết là lúc đó tôi rất vội nên có để ý đâu >

[ Thôi ! Ra nhanh đi ]

Tôi không nhắn lại nữa . Vội vã mở túi đồ ra để rồi lại choáng thêm phát nữa . @@ Anh ta mua cho tôi cái gì thế này ? Áo len ? Quần đông xuân ?? ĐÙ , BÂY GIỜ LÀ MÙA HÈ MÀ @@ Anh ta định để tôi chết ngốt chắc .

Mặc dù tức muốn chết nhưng tôi đâu còn cách nào khác ngoài việc phải mặc vào . Tôi ngó ra , khẳng định không có ai rồi co giò chạy thật lực .

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… '' Ào '' Tôi với tay xả bồn cầu .phù :v không chạy nhanh thì tôi són ra váy mất . Ý mà nhắc đến cái váy ==' nó mà là váy hiệu chanel thì tôi đi tự tử luôn . Đây là 1 chiếc váy đặt may riêng :''> May rất tinh tế nhưng vấn đề chỉ buộc lủng lẳng vô cùng ==' Rút phát và váy bung luôn .Tôi khâm phục cái đầu tính kế như thần của anh thật đó , Vũ Lâm à ~.~Tôi đang định mở cửa ra ngoài thì chợt nhớ cái váy rách nát hết rồi :o Trên người tôi giờ chỉ còn mỗi nội y và cái áo khoác trắng của tên Vũ Lâm chết tiệt .Thế là tôi lôi ra chiếc điện thoại , đang định nhắn tin cho chị Thu thì có 1 tin nhắn mới từ số máy lạ :[ Cô ở đâu ? ][ Ai vậy ? ] Tôi nhắn lại[ Vũ Lâm đây =''= ][ hừ ! Tôi ở đâu anh thừa biết rồi còn hỏi >''[ Phòng vệ sinh bên trái hành lang ? :''> ][ Phải ][ :D đợi tôi chút ][ Ừm ]Tầm 3p sau đó , có người đến và làm gì đó trước cửa chỗ tôi đi vệ sinh rồi quay gót chạy nhanh đi . Đúng lúc đấy , có tin nhắn mới :[ Hôi quá đi =''= Quần áo tôi treo trước cửa đấy . ][ Im -___- Tại đồ ăn hồi trưa chứ bộ . Mà sao anh biết số điện thoại của tôi ? ] Tôi vừa trả lời vừa với tay ra ngoài cửa lấy túi đồ vào .[ Hỏi chị Thu ][ Ừm . Phòng vệ sinh nữ mà anh đi vào đi ra bình thản ghê ! :''D ][ Ai nói với cô là phòng vệ sinh nữ ? ] Vũ Lâm nhắn lạiCái gì ? Tôi suýt rơi điện thoại . Thế là tôi vội hé cửa , thò đầu ngó ra ngoài .'' Á !!!!!!! '' Tôi hét lên .Ông chú đang đi tiểu giở quay lại nhìn tôi cũng hét '' Á '' lên một tiếng . Tôi vội vã đóng sập cửa lại . Trời ơi ! Tôi lấy điện thoại , nhắn ngay cho tên Vũ Lâm :[ SAO ANH LỪA TÔI VÀO PHÒNG VỆ SINH NAM HẢ ? ][ :3 Tại cô ngu nên mới mắc bẫy , trước cửa có tấm biển to ơi là to đề chữ '' phòng vệ sinh nam '' mà ] Vũ Lâm nhắn lại rất nhanh chóng .[ Anh thừa biết là lúc đó tôi rất vội nên có để ý đâu >[ Thôi ! Ra nhanh đi ]Tôi không nhắn lại nữa . Vội vã mở túi đồ ra để rồi lại choáng thêm phát nữa . @@ Anh ta mua cho tôi cái gì thế này ? Áo len ? Quần đông xuân ?? ĐÙ , BÂY GIỜ LÀ MÙA HÈ MÀ @@ Anh ta định để tôi chết ngốt chắc .Mặc dù tức muốn chết nhưng tôi đâu còn cách nào khác ngoài việc phải mặc vào . Tôi ngó ra , khẳng định không có ai rồi co giò chạy thật lực .

Chương 23