Edit: Ring. Phật nói: “Đời người có bảy khổ. Sinh, lão, bệnh, tử, oán hận, yêu phải xa, muốn không được”. Nói đơn giản chính là con người từ khi sinh ra cũng có nghĩa là bắt đầu thống khổ. Khổ vì được sinh ra đời; Khổ vì già yếu, thể lực, tinh lực không còn như trước; Khổ vì sinh bệnh; Muốn chết cũng khổ; Oán giận cùng hận thù sẽ khiến người ta khổ; Yêu nhau phải chia lìa, không yêu lại cứ gặp nhau càng thống khổ; Cuối cùng là muốn thứ gì đó nhưng làm thế nào cũng không có được chính là khổ nhất. Giang Mộ Yên không biết người khác trải nghiệm ‘bảy khổ cuộc đời’ như thế nào, nhưng cô từ lúc vừa sinh ra cũng đã bắt đầu nếm trải mùi vị thống khổ này. Trừ bỏ một khổ là ‘lão’ cô không thể cảm nhận được, bởi vì cô không thể sống đến một ngày ‘già tự nhiên chết’. Hơn nữa hiện tại cô phải chết, cho dù papa thân thiết nhất muốn giữ cô lại như thế nào đi nữa cũng làm không được. Sức người chung quy cũng không thắng nổi trời, tất cả đều đã có mệnh số. Mấy năm nay, cô đọc loại sách tĩnh tâm dưỡng…

Chương 338: Cây cao giữa rừng

Hưu Phu Kí: Hoàng Thương Tướng CôngTác giả: Quân Mặc NghiênTruyện Gia Đấu, Truyện Xuyên KhôngEdit: Ring. Phật nói: “Đời người có bảy khổ. Sinh, lão, bệnh, tử, oán hận, yêu phải xa, muốn không được”. Nói đơn giản chính là con người từ khi sinh ra cũng có nghĩa là bắt đầu thống khổ. Khổ vì được sinh ra đời; Khổ vì già yếu, thể lực, tinh lực không còn như trước; Khổ vì sinh bệnh; Muốn chết cũng khổ; Oán giận cùng hận thù sẽ khiến người ta khổ; Yêu nhau phải chia lìa, không yêu lại cứ gặp nhau càng thống khổ; Cuối cùng là muốn thứ gì đó nhưng làm thế nào cũng không có được chính là khổ nhất. Giang Mộ Yên không biết người khác trải nghiệm ‘bảy khổ cuộc đời’ như thế nào, nhưng cô từ lúc vừa sinh ra cũng đã bắt đầu nếm trải mùi vị thống khổ này. Trừ bỏ một khổ là ‘lão’ cô không thể cảm nhận được, bởi vì cô không thể sống đến một ngày ‘già tự nhiên chết’. Hơn nữa hiện tại cô phải chết, cho dù papa thân thiết nhất muốn giữ cô lại như thế nào đi nữa cũng làm không được. Sức người chung quy cũng không thắng nổi trời, tất cả đều đã có mệnh số. Mấy năm nay, cô đọc loại sách tĩnh tâm dưỡng… Edit: Ring.“Bùi đại ca, tiểu tẩu tử thật sự là quá mạnh mẽ! Mới ngày đầu chưởng gia đã đuổi mấy tiên sinh phòng thu chi đi, còn đuổi một cách kinh thiên động địa như vậy, nàng không hề sợ sẽ bị ghét a!”Ngay cả người đơn giản không muốn suy nghĩ nhiều như Thương Tử Đồng cũng nhìn ra được hành động của Yên nhi như vậy là không sáng suốt, Bùi Vũ Khâm sao có thể không biết? Bản thân Yên nhi nàng sao có thể không nghĩ đến trước khi làm cho được?Nếu đã đắn đo rồi mà vẫn quyết định như vậy, chắc chắn là nàng có lí do của riêng mình.Cho nên Bùi Vũ Khâm chỉ nói “Từ trước đến giờ người Yên nhi muốn bảo hộ vẫn luôn là chính ta, thứ nàng muốn không phải là lòng người. Giờ chỉ mới bắt đầu thôi, thời gian sau tin là mọi người quen rồi sẽ thấy điểm tốt của nàng.”“Bùi đại ca, xem ra huynh thật sự rất yên tâm. Bất quá vừa thấy đã biết tiểu tẩu tử rất yêu huynh rồi, ánh mắt kia bất luận là lúc nào cũng dừng trên mặt huynh. Nói thật, đệ còn thấy ghen tị!Đệ tuy nhỏ hơn huynh năm sáu tuổi nhưng tốt xấu gì cũng là người đã có hai mĩ thiếp, ba đứa nhỏ, nhưng mà đệ lại chưa từng nếm trải cảm giác được một nữ nhân thật lòng yêu thương như vậy.Xem ra nữ nhân cũng giống như tri kỷ, chỉ cần thật tình là được rồi, số lượng có nhiều cũng không để làm gì!”“Tử Đồng, đệ nói vậy xem như là đang cảm khái sao?”“Bùi đại ca, đệ phát hiện đệ có vẻ ghen tị với huynh, thật đó!”Bùi Vũ Khâm tự tay châm cho Thương Tử Đồng một chung trà, sau đó lẳng lặng mỉm cười “Tử Đồng, đệ không cần phải ghen tị với ta, đây không phải bởi vì ta cố gắng mà là ông trời cho ta may mắn, để ta có thể gặp được Yên nhi. Tất cả những gì tốt đẹp đều là nàng, ta bất quá chỉ là vì nàng mà sinh mệnh mới một lần nữa tỏa sáng.”“Bùi đại ca, huynh thật sự thay đổi, trở nên ôn nhu hơn! Đệ nói vậy không phải ý nói huynh trước đây không ôn nhu, chỉ là sự ôn nhu trước đây của huynh lại có vẻ rất xa cách. Bây giờ thì khác, cách cái bàn này mà đệ còn có thể cảm nhận được ánh mắt ôn nhuận của huynh. Quen biết huynh bao nhiêu năm, hôm nay mới thật sự có cảm giác như là bạn tốt khi gọi huynh tiếng đại ca.”Bùi Vũ Khâm nghe vậy thì nhất thời giật mình, sau đó lại cười. Thì ra Thương Tử Đồng nhìn có vẻ tùy tiện nhưng tâm tư cũng có lúc tinh tế. Hắn còn tưởng rằng Thương Tử Đồng đến giờ vẫn không nhận thấy sự khác biệt đó, thì ra là có. Đây có xem như bản năng của người đơn thuần hay không đây?Bất quá cảm giác của Thương Tử Đồng thật sự là đúng.Từ sau khi thấy chuỗi huyết ngọc màu đỏ kia, Bùi Vũ Khâm cũng không xem huynh đệ bọn họ như đối thủ hay đối tượng cần phòng bị nữa. Không đề phòng bọn họ, cho nên thái độ của hắn đối với Thương Tử Đồng cũng tự nhiên thay đổi.Trước đây bọn họ tuy cũng là bạn bè, nhưng bạn bè lúc đó với bạn bè bây giờ, cảm giác là hoàn toàn khác nhau. Không phải là Bùi Vũ Khâm hắn hám lợi, nhìn thấy lễ vật mới nguyện ý kết giao tri kỷ mà là lễ vật kia nhắn gửi một tín hiệu, chính là tín hiệu Thương Vũ Đồng thật sự hy vọng có thể giao hảo với Bùi gia. Bởi vì chuỗi huyết ngọc đó, chưa nói đến những công dụng khác, tác dụng chính của nó chính là dưỡng khí, hơn nữa chỉ có khí của nữ tử. Hay nói rõ ràng hơn thì công dụng của chuỗi huyết ngọc kia là dùng để điều dưỡng thân thể nữ tử, người mang có thể trong thời gian ngắn nhất mà thụ thai, hoài con nối dòng. Nếu là nữ tử đã có thai thì mang chuỗi huyết ngọc này lại có thể an thai, ninh tâm. Đây được cho là một vật rất ý nghĩa, cũng rất hiếm có.Bây giờ hắn cùng Yên nhi vẫn còn đang trong thời kì tân hôn, Thương Vũ Đồng để đệ đệ Thương Tử Đồng của mình ngàn dặm xa xôi đưa vật này đến, tất nhiên là muốn biểu đạt trọn vẹn thành ý muốn kết quan hệ hữu hảo với Bùi gia. Nếu không, lấy cá tính của Thương Vũ Đồng kia thì hoàn toàn không cần làm vậy, dù sao mấy năm nay, cho dù không dựa vào Bùi gia của hắn, Thương gia ở Hà Nam cũng tuyệt đối là gia tộc không thể khinh thường.Bởi vậy, Bùi Vũ Khâm sau khi tự châm cho mình thêm một chung trà mới nhẹ giọng nói “Đó là bởi vì đến giờ ta cũng mới lĩnh ngộ ra chân lý của cuộc sống!”“Bởi vì tiểu tẩu tử?”“Phải, bởi vì Yên nhi!”“Nếu đã vậy, Bùi đại ca, lời tiếp theo đệ không thể không nói!”Biểu tình Thương Tử Đồng đột nhiên trở nên nghiêm túc. Hắn đột nhiên thay đổi thần sắc thật sự là khiến Bùi Vũ Khâm cảm thấy không quen “Lần này Tử Đồng đến đây còn có mục đích khác sao? Hay là Vũ Đồng huynh có chuyện nhờ đệ nhắn với ta?”“Bùi đại ca, huynh với đại ca đệ quả nhiên là con giun trong bụng nhau, chuyện này cũng bị huynh nói trúng. Đúng vậy, trước khi đệ đến đây, đại ca đúng là có nói với đệ một chuyện khác, chỉ là huynh ấy bảo chỉ khi Bùi đại ca thật sự nguyện ý xem huynh đệ bọn đệ như người một nhà thì mới nói cho huynh, để huynh chuẩn bị. Nếu không tuyệt đối không cho phép đệ mở miệng, miễn cho chuốc họa vào thân!”“Rốt cuộc là Vũ Đồng huynh muốn Tử Đồng nhắn với ta chuyện gì?”Trong lòng Bùi Vũ Khâm thật ra cũng đã lờ mờ đoán được đại khái chuyện Thương Tử Đồng muốn nói là gì, chỉ là trước khi chính tai nghe được, hắn vẫn còn ôm mấy phần hy vọng, ảo tưởng. Giờ ngay cả Thương Vũ Đồng cũng cảm thấy có gì đó không đúng, muốn Thương Tử Đồng đến nhắc nhở, hắn sao có thể tiếp tục hy vọng hão huyền nữa đây?Thương Tử Đồng cũng nghiêm túc quan sát biểu tình Bùi Vũ Khâm, phát hiện ngoại trừ chút kinh ngạc thoáng qua ban đầu thì sau đó Bùi Vũ Khâm hoàn toàn bình tĩnh thả lỏng chuẩn bị nghe hắn nói, tựa hồ không khẩn trương chút nào, khiến Thương Tử Đồng không khỏi hoài nghi không biết rốt cuộc Bùi Vũ Khâm có biết Bùi gia sắp gặp đại họa hay không.Hắn trước giờ vẫn không thích suy nghĩ nhiều, càng không muốn nói chuyện quanh co lòng vòng, nhưng chuyện lần này thật sự quá nghiêm trọng cho nên Thương Tử Đồng không thể không do dự mấy phần, cuối cùng mới nói “Đại ca đệ nói, cây cao đứng giữa rừng, tất hứng hết mưa gió*!”(R: nguyên văn là ‘thụ tú vu lâm, phong tất tồi chi’, ý thì như ta đã edit. Mới đầu tính để là ‘cây cao đón gió’ luôn cho giống với thành ngữ của VN mình cơ mà nghĩ lại thấy câu gốc 2 vế thôi để vậy).Bùi Vũ Khâm gật đầu, hiển nhiên đã hiểu “Tử Đồng, giúp ta chuyển lời với Vũ Đồng huynh, Bùi Vũ Khâm đa tạ huynh ấy quan tâm, ta tất nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.”

Edit: Ring.

“Bùi đại ca, tiểu tẩu tử thật sự là quá mạnh mẽ! Mới ngày đầu chưởng gia đã đuổi mấy tiên sinh phòng thu chi đi, còn đuổi một cách
kinh thiên động địa như vậy, nàng không hề sợ sẽ bị ghét a!”

Ngay cả người đơn giản không muốn suy nghĩ nhiều như Thương Tử Đồng
cũng nhìn ra được hành động của Yên nhi như vậy là không sáng suốt, Bùi
Vũ Khâm sao có thể không biết? Bản thân Yên nhi nàng sao có thể không
nghĩ đến trước khi làm cho được?

Nếu đã đắn đo rồi mà vẫn quyết định như vậy, chắc chắn là nàng có lí do của riêng mình.

Cho nên Bùi Vũ Khâm chỉ nói “Từ trước đến giờ người Yên nhi
muốn bảo hộ vẫn luôn là chính ta, thứ nàng muốn không phải là lòng
người. Giờ chỉ mới bắt đầu thôi, thời gian sau tin là mọi người quen rồi sẽ thấy điểm tốt của nàng.”

“Bùi đại ca, xem ra huynh thật sự rất yên tâm. Bất quá vừa
thấy đã biết tiểu tẩu tử rất yêu huynh rồi, ánh mắt kia bất luận là lúc
nào cũng dừng trên mặt huynh. Nói thật, đệ còn thấy ghen tị!

Đệ tuy nhỏ hơn huynh năm sáu tuổi nhưng tốt xấu gì cũng là
người đã có hai mĩ thiếp, ba đứa nhỏ, nhưng mà đệ lại chưa từng nếm trải cảm giác được một nữ nhân thật lòng yêu thương như vậy.

Xem ra nữ nhân cũng giống như tri kỷ, chỉ cần thật tình là được rồi, số lượng có nhiều cũng không để làm gì!”

“Tử Đồng, đệ nói vậy xem như là đang cảm khái sao?”

“Bùi đại ca, đệ phát hiện đệ có vẻ ghen tị với huynh, thật đó!”

Bùi Vũ Khâm tự tay châm cho Thương Tử Đồng một chung trà, sau đó lẳng lặng mỉm cười “Tử Đồng, đệ không cần phải ghen tị với ta, đây không phải bởi vì ta cố
gắng mà là ông trời cho ta may mắn, để ta có thể gặp được Yên nhi. Tất
cả những gì tốt đẹp đều là nàng, ta bất quá chỉ là vì nàng mà sinh mệnh
mới một lần nữa tỏa sáng.”

“Bùi đại ca, huynh thật sự thay đổi, trở nên ôn nhu hơn! Đệ
nói vậy không phải ý nói huynh trước đây không ôn nhu, chỉ là sự ôn
nhu trước đây của huynh lại có vẻ rất xa cách. Bây giờ thì khác, cách
cái bàn này mà đệ còn có thể cảm nhận được ánh mắt ôn nhuận của huynh.
Quen biết huynh bao nhiêu năm, hôm nay mới thật sự có cảm giác như là
bạn tốt khi gọi huynh tiếng đại ca.”

Bùi Vũ Khâm nghe vậy thì nhất thời giật mình, sau đó lại cười. Thì ra Thương Tử Đồng nhìn có vẻ tùy tiện nhưng tâm tư cũng có lúc tinh tế.
Hắn còn tưởng rằng Thương Tử Đồng đến giờ vẫn không nhận thấy sự khác
biệt đó, thì ra là có. Đây có xem như bản năng của người đơn thuần hay
không đây?

Bất quá cảm giác của Thương Tử Đồng thật sự là đúng.

Từ sau khi thấy chuỗi huyết ngọc màu đỏ kia, Bùi Vũ Khâm cũng không
xem huynh đệ bọn họ như đối thủ hay đối tượng cần phòng bị nữa. Không đề phòng bọn họ, cho nên thái độ của hắn đối với Thương Tử Đồng cũng tự
nhiên thay đổi.

Trước đây bọn họ tuy cũng là bạn bè, nhưng bạn bè lúc đó với bạn bè
bây giờ, cảm giác là hoàn toàn khác nhau. Không phải là Bùi Vũ Khâm hắn
hám lợi, nhìn thấy lễ vật mới nguyện ý kết giao tri kỷ mà là lễ vật kia
nhắn gửi một tín hiệu, chính là tín hiệu Thương Vũ Đồng thật sự hy vọng
có thể giao hảo với Bùi gia. Bởi vì chuỗi huyết ngọc đó, chưa nói đến
những công dụng khác, tác dụng chính của nó chính là dưỡng khí, hơn nữa
chỉ có khí của nữ tử. Hay nói rõ ràng hơn thì công dụng của chuỗi huyết
ngọc kia là dùng để điều dưỡng thân thể nữ tử, người mang có thể trong
thời gian ngắn nhất mà thụ thai, hoài con nối dòng. Nếu là nữ tử đã có
thai thì mang chuỗi huyết ngọc này lại có thể an thai, ninh tâm. Đây
được cho là một vật rất ý nghĩa, cũng rất hiếm có.

Bây giờ hắn cùng Yên nhi vẫn còn đang trong thời kì tân hôn, Thương
Vũ Đồng để đệ đệ Thương Tử Đồng của mình ngàn dặm xa xôi đưa vật này
đến, tất nhiên là muốn biểu đạt trọn vẹn thành ý muốn kết quan hệ hữu
hảo với Bùi gia. Nếu không, lấy cá tính của Thương Vũ Đồng kia thì hoàn
toàn không cần làm vậy, dù sao mấy năm nay, cho dù không dựa vào Bùi gia của hắn, Thương gia ở Hà Nam cũng tuyệt đối là gia tộc không thể khinh
thường.

Bởi vậy, Bùi Vũ Khâm sau khi tự châm cho mình thêm một chung trà mới nhẹ giọng nói “Đó là bởi vì đến giờ ta cũng mới lĩnh ngộ ra chân lý của cuộc sống!”

“Bởi vì tiểu tẩu tử?”

“Phải, bởi vì Yên nhi!”

“Nếu đã vậy, Bùi đại ca, lời tiếp theo đệ không thể không nói!”

Biểu tình Thương Tử Đồng đột nhiên trở nên nghiêm túc. Hắn đột nhiên
thay đổi thần sắc thật sự là khiến Bùi Vũ Khâm cảm thấy không quen “Lần này Tử Đồng đến đây còn có mục đích khác sao? Hay là Vũ Đồng huynh có chuyện nhờ đệ nhắn với ta?”

“Bùi đại ca, huynh với đại ca đệ quả nhiên là con giun trong
bụng nhau, chuyện này cũng bị huynh nói trúng. Đúng vậy, trước khi đệ
đến đây, đại ca đúng là có nói với đệ một chuyện khác, chỉ là huynh ấy
bảo chỉ khi Bùi đại ca thật sự nguyện ý xem huynh đệ bọn đệ như người
một nhà thì mới nói cho huynh, để huynh chuẩn bị. Nếu không tuyệt đối
không cho phép đệ mở miệng, miễn cho chuốc họa vào thân!”

“Rốt cuộc là Vũ Đồng huynh muốn Tử Đồng nhắn với ta chuyện gì?”

Trong lòng Bùi Vũ Khâm thật ra cũng đã lờ mờ đoán được đại khái
chuyện Thương Tử Đồng muốn nói là gì, chỉ là trước khi chính tai nghe
được, hắn vẫn còn ôm mấy phần hy vọng, ảo tưởng. Giờ ngay cả Thương Vũ
Đồng cũng cảm thấy có gì đó không đúng, muốn Thương Tử Đồng đến nhắc
nhở, hắn sao có thể tiếp tục hy vọng hão huyền nữa đây?

Thương Tử Đồng cũng nghiêm túc quan sát biểu tình Bùi Vũ Khâm, phát
hiện ngoại trừ chút kinh ngạc thoáng qua ban đầu thì sau đó Bùi Vũ Khâm
hoàn toàn bình tĩnh thả lỏng chuẩn bị nghe hắn nói, tựa hồ không khẩn
trương chút nào, khiến Thương Tử Đồng không khỏi hoài nghi không biết
rốt cuộc Bùi Vũ Khâm có biết Bùi gia sắp gặp đại họa hay không.

Hắn trước giờ vẫn không thích suy nghĩ nhiều, càng không muốn nói
chuyện quanh co lòng vòng, nhưng chuyện lần này thật sự quá nghiêm trọng cho nên Thương Tử Đồng không thể không do dự mấy phần, cuối cùng mới
nói “Đại ca đệ nói, cây cao đứng giữa rừng, tất hứng hết mưa gió*!”

(R: nguyên văn là ‘thụ tú vu lâm, phong
tất tồi chi’, ý thì như ta đã edit. Mới đầu tính để là ‘cây cao đón gió’ luôn cho giống với thành ngữ của VN mình cơ mà nghĩ lại thấy câu gốc 2
vế thôi để vậy).

Bùi Vũ Khâm gật đầu, hiển nhiên đã hiểu “Tử Đồng, giúp ta chuyển lời với Vũ Đồng huynh, Bùi Vũ Khâm đa tạ huynh ấy quan tâm, ta tất nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.”

Hưu Phu Kí: Hoàng Thương Tướng CôngTác giả: Quân Mặc NghiênTruyện Gia Đấu, Truyện Xuyên KhôngEdit: Ring. Phật nói: “Đời người có bảy khổ. Sinh, lão, bệnh, tử, oán hận, yêu phải xa, muốn không được”. Nói đơn giản chính là con người từ khi sinh ra cũng có nghĩa là bắt đầu thống khổ. Khổ vì được sinh ra đời; Khổ vì già yếu, thể lực, tinh lực không còn như trước; Khổ vì sinh bệnh; Muốn chết cũng khổ; Oán giận cùng hận thù sẽ khiến người ta khổ; Yêu nhau phải chia lìa, không yêu lại cứ gặp nhau càng thống khổ; Cuối cùng là muốn thứ gì đó nhưng làm thế nào cũng không có được chính là khổ nhất. Giang Mộ Yên không biết người khác trải nghiệm ‘bảy khổ cuộc đời’ như thế nào, nhưng cô từ lúc vừa sinh ra cũng đã bắt đầu nếm trải mùi vị thống khổ này. Trừ bỏ một khổ là ‘lão’ cô không thể cảm nhận được, bởi vì cô không thể sống đến một ngày ‘già tự nhiên chết’. Hơn nữa hiện tại cô phải chết, cho dù papa thân thiết nhất muốn giữ cô lại như thế nào đi nữa cũng làm không được. Sức người chung quy cũng không thắng nổi trời, tất cả đều đã có mệnh số. Mấy năm nay, cô đọc loại sách tĩnh tâm dưỡng… Edit: Ring.“Bùi đại ca, tiểu tẩu tử thật sự là quá mạnh mẽ! Mới ngày đầu chưởng gia đã đuổi mấy tiên sinh phòng thu chi đi, còn đuổi một cách kinh thiên động địa như vậy, nàng không hề sợ sẽ bị ghét a!”Ngay cả người đơn giản không muốn suy nghĩ nhiều như Thương Tử Đồng cũng nhìn ra được hành động của Yên nhi như vậy là không sáng suốt, Bùi Vũ Khâm sao có thể không biết? Bản thân Yên nhi nàng sao có thể không nghĩ đến trước khi làm cho được?Nếu đã đắn đo rồi mà vẫn quyết định như vậy, chắc chắn là nàng có lí do của riêng mình.Cho nên Bùi Vũ Khâm chỉ nói “Từ trước đến giờ người Yên nhi muốn bảo hộ vẫn luôn là chính ta, thứ nàng muốn không phải là lòng người. Giờ chỉ mới bắt đầu thôi, thời gian sau tin là mọi người quen rồi sẽ thấy điểm tốt của nàng.”“Bùi đại ca, xem ra huynh thật sự rất yên tâm. Bất quá vừa thấy đã biết tiểu tẩu tử rất yêu huynh rồi, ánh mắt kia bất luận là lúc nào cũng dừng trên mặt huynh. Nói thật, đệ còn thấy ghen tị!Đệ tuy nhỏ hơn huynh năm sáu tuổi nhưng tốt xấu gì cũng là người đã có hai mĩ thiếp, ba đứa nhỏ, nhưng mà đệ lại chưa từng nếm trải cảm giác được một nữ nhân thật lòng yêu thương như vậy.Xem ra nữ nhân cũng giống như tri kỷ, chỉ cần thật tình là được rồi, số lượng có nhiều cũng không để làm gì!”“Tử Đồng, đệ nói vậy xem như là đang cảm khái sao?”“Bùi đại ca, đệ phát hiện đệ có vẻ ghen tị với huynh, thật đó!”Bùi Vũ Khâm tự tay châm cho Thương Tử Đồng một chung trà, sau đó lẳng lặng mỉm cười “Tử Đồng, đệ không cần phải ghen tị với ta, đây không phải bởi vì ta cố gắng mà là ông trời cho ta may mắn, để ta có thể gặp được Yên nhi. Tất cả những gì tốt đẹp đều là nàng, ta bất quá chỉ là vì nàng mà sinh mệnh mới một lần nữa tỏa sáng.”“Bùi đại ca, huynh thật sự thay đổi, trở nên ôn nhu hơn! Đệ nói vậy không phải ý nói huynh trước đây không ôn nhu, chỉ là sự ôn nhu trước đây của huynh lại có vẻ rất xa cách. Bây giờ thì khác, cách cái bàn này mà đệ còn có thể cảm nhận được ánh mắt ôn nhuận của huynh. Quen biết huynh bao nhiêu năm, hôm nay mới thật sự có cảm giác như là bạn tốt khi gọi huynh tiếng đại ca.”Bùi Vũ Khâm nghe vậy thì nhất thời giật mình, sau đó lại cười. Thì ra Thương Tử Đồng nhìn có vẻ tùy tiện nhưng tâm tư cũng có lúc tinh tế. Hắn còn tưởng rằng Thương Tử Đồng đến giờ vẫn không nhận thấy sự khác biệt đó, thì ra là có. Đây có xem như bản năng của người đơn thuần hay không đây?Bất quá cảm giác của Thương Tử Đồng thật sự là đúng.Từ sau khi thấy chuỗi huyết ngọc màu đỏ kia, Bùi Vũ Khâm cũng không xem huynh đệ bọn họ như đối thủ hay đối tượng cần phòng bị nữa. Không đề phòng bọn họ, cho nên thái độ của hắn đối với Thương Tử Đồng cũng tự nhiên thay đổi.Trước đây bọn họ tuy cũng là bạn bè, nhưng bạn bè lúc đó với bạn bè bây giờ, cảm giác là hoàn toàn khác nhau. Không phải là Bùi Vũ Khâm hắn hám lợi, nhìn thấy lễ vật mới nguyện ý kết giao tri kỷ mà là lễ vật kia nhắn gửi một tín hiệu, chính là tín hiệu Thương Vũ Đồng thật sự hy vọng có thể giao hảo với Bùi gia. Bởi vì chuỗi huyết ngọc đó, chưa nói đến những công dụng khác, tác dụng chính của nó chính là dưỡng khí, hơn nữa chỉ có khí của nữ tử. Hay nói rõ ràng hơn thì công dụng của chuỗi huyết ngọc kia là dùng để điều dưỡng thân thể nữ tử, người mang có thể trong thời gian ngắn nhất mà thụ thai, hoài con nối dòng. Nếu là nữ tử đã có thai thì mang chuỗi huyết ngọc này lại có thể an thai, ninh tâm. Đây được cho là một vật rất ý nghĩa, cũng rất hiếm có.Bây giờ hắn cùng Yên nhi vẫn còn đang trong thời kì tân hôn, Thương Vũ Đồng để đệ đệ Thương Tử Đồng của mình ngàn dặm xa xôi đưa vật này đến, tất nhiên là muốn biểu đạt trọn vẹn thành ý muốn kết quan hệ hữu hảo với Bùi gia. Nếu không, lấy cá tính của Thương Vũ Đồng kia thì hoàn toàn không cần làm vậy, dù sao mấy năm nay, cho dù không dựa vào Bùi gia của hắn, Thương gia ở Hà Nam cũng tuyệt đối là gia tộc không thể khinh thường.Bởi vậy, Bùi Vũ Khâm sau khi tự châm cho mình thêm một chung trà mới nhẹ giọng nói “Đó là bởi vì đến giờ ta cũng mới lĩnh ngộ ra chân lý của cuộc sống!”“Bởi vì tiểu tẩu tử?”“Phải, bởi vì Yên nhi!”“Nếu đã vậy, Bùi đại ca, lời tiếp theo đệ không thể không nói!”Biểu tình Thương Tử Đồng đột nhiên trở nên nghiêm túc. Hắn đột nhiên thay đổi thần sắc thật sự là khiến Bùi Vũ Khâm cảm thấy không quen “Lần này Tử Đồng đến đây còn có mục đích khác sao? Hay là Vũ Đồng huynh có chuyện nhờ đệ nhắn với ta?”“Bùi đại ca, huynh với đại ca đệ quả nhiên là con giun trong bụng nhau, chuyện này cũng bị huynh nói trúng. Đúng vậy, trước khi đệ đến đây, đại ca đúng là có nói với đệ một chuyện khác, chỉ là huynh ấy bảo chỉ khi Bùi đại ca thật sự nguyện ý xem huynh đệ bọn đệ như người một nhà thì mới nói cho huynh, để huynh chuẩn bị. Nếu không tuyệt đối không cho phép đệ mở miệng, miễn cho chuốc họa vào thân!”“Rốt cuộc là Vũ Đồng huynh muốn Tử Đồng nhắn với ta chuyện gì?”Trong lòng Bùi Vũ Khâm thật ra cũng đã lờ mờ đoán được đại khái chuyện Thương Tử Đồng muốn nói là gì, chỉ là trước khi chính tai nghe được, hắn vẫn còn ôm mấy phần hy vọng, ảo tưởng. Giờ ngay cả Thương Vũ Đồng cũng cảm thấy có gì đó không đúng, muốn Thương Tử Đồng đến nhắc nhở, hắn sao có thể tiếp tục hy vọng hão huyền nữa đây?Thương Tử Đồng cũng nghiêm túc quan sát biểu tình Bùi Vũ Khâm, phát hiện ngoại trừ chút kinh ngạc thoáng qua ban đầu thì sau đó Bùi Vũ Khâm hoàn toàn bình tĩnh thả lỏng chuẩn bị nghe hắn nói, tựa hồ không khẩn trương chút nào, khiến Thương Tử Đồng không khỏi hoài nghi không biết rốt cuộc Bùi Vũ Khâm có biết Bùi gia sắp gặp đại họa hay không.Hắn trước giờ vẫn không thích suy nghĩ nhiều, càng không muốn nói chuyện quanh co lòng vòng, nhưng chuyện lần này thật sự quá nghiêm trọng cho nên Thương Tử Đồng không thể không do dự mấy phần, cuối cùng mới nói “Đại ca đệ nói, cây cao đứng giữa rừng, tất hứng hết mưa gió*!”(R: nguyên văn là ‘thụ tú vu lâm, phong tất tồi chi’, ý thì như ta đã edit. Mới đầu tính để là ‘cây cao đón gió’ luôn cho giống với thành ngữ của VN mình cơ mà nghĩ lại thấy câu gốc 2 vế thôi để vậy).Bùi Vũ Khâm gật đầu, hiển nhiên đã hiểu “Tử Đồng, giúp ta chuyển lời với Vũ Đồng huynh, Bùi Vũ Khâm đa tạ huynh ấy quan tâm, ta tất nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.”

Chương 338: Cây cao giữa rừng