Tác giả:

Đoạn mở đầu “A, cháy rồi, cứu mạng a!” Một tiếng thét đầy sợ hãi chói tai vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, đánh thức giấc ngủ say của mọi người dân xung quanh. Nhận thấy rõ tình hình nguy cấp, tất cả đều rời khỏi nhà, hướng theo lối thoát hiểm mà chạy. “Chạy mau a.” “Gọi 119.” “Khói dày đặc quá, mau lấy khăn lông ướt che mũi lại.” “Ô –, mẹ.” “Lối thoát hiểm bị chặn rồi, chạy lên trên đi.” “… .” Cả một đám người nhốn nháo chen chúc nhau thành đường dài ở lối đi nhỏ. Ngọn lửa bốc cao hừng hực: hỏa hoạn lan từ lầu ba lên tới lầu năm, khói cuồn cuộn tràn ngập khắp nơi. Không chỉ thể nhiệt độ ngày một tăng cao càng khiến những người gặp nạn đang hoang mang lo sợ giống như rắn mất đầu chạy loạn khắp nơi. “Khụ khụ.” Tô Tử Ly dùng ống tay áo bịt mũi miệng lại nhằm ngăn cản bản thân hít phải khỏi độc. Cậu còn chưa muốn chết. Cậu mới có mười bảy tuổi – cái tuổi đầy mơ mộng nhiều lí tưởng. Hôm qua cậu vừa mua đôi giày mới còn chưa kịp mang thử, chưa hết, cái lá thư tình viết cho “nàng hoa…

Quyển 4 - Chương 50: Xích Tương thiên Mạc Hoa Diễm [ Nhị ]

Chất Tử Điện HạTác giả: Đái Văn HiTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên Không Đoạn mở đầu “A, cháy rồi, cứu mạng a!” Một tiếng thét đầy sợ hãi chói tai vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, đánh thức giấc ngủ say của mọi người dân xung quanh. Nhận thấy rõ tình hình nguy cấp, tất cả đều rời khỏi nhà, hướng theo lối thoát hiểm mà chạy. “Chạy mau a.” “Gọi 119.” “Khói dày đặc quá, mau lấy khăn lông ướt che mũi lại.” “Ô –, mẹ.” “Lối thoát hiểm bị chặn rồi, chạy lên trên đi.” “… .” Cả một đám người nhốn nháo chen chúc nhau thành đường dài ở lối đi nhỏ. Ngọn lửa bốc cao hừng hực: hỏa hoạn lan từ lầu ba lên tới lầu năm, khói cuồn cuộn tràn ngập khắp nơi. Không chỉ thể nhiệt độ ngày một tăng cao càng khiến những người gặp nạn đang hoang mang lo sợ giống như rắn mất đầu chạy loạn khắp nơi. “Khụ khụ.” Tô Tử Ly dùng ống tay áo bịt mũi miệng lại nhằm ngăn cản bản thân hít phải khỏi độc. Cậu còn chưa muốn chết. Cậu mới có mười bảy tuổi – cái tuổi đầy mơ mộng nhiều lí tưởng. Hôm qua cậu vừa mua đôi giày mới còn chưa kịp mang thử, chưa hết, cái lá thư tình viết cho “nàng hoa… Sau tràng khánh yến kia, ta ngoài ý muốn nhận được cáo lệnh phụ hoàng mệnh ta tiến vào Thái học viện cùng các hoàng tử học tập. Mẫu phi càng vui sướng thì càng nồng đậm lo lắng, bởi vì tiến vào Thái học viện cũng đồng nghĩa ta phải rời đi che chở của nàng một mình đối mặt với hoàng cung đầy rẫy âm mưu thâm hiểm. Nhưng hoàng mệnh khó trái, cuối cùng ta cũng phải thu thập hành lí của mình ở trong lệ quang của mẫu phi đi từng bước một hướng đến tương lai mà mình không biết.Ở hoàng cung nơi chốn ăn thịt người này, một hoàng tử không có thế lực không có bối cảnh chỉ sợ còn không bằng một thái giám được sủng ái! Trong cuộc sống Thái học viện, ta luôn là đối tượng cho các hoàng tử khác khi dễ, thậm chí ngay cả một ít thái giám cung nữ đều có thể tùy ý châm chọc khiêu khích đối với ta! Bọn họ tựa như phát hiện một kiện đồ chơi thú vị vô chủ, mặc kệ như thế nào đánh đá cho dù ngoạn hỏng rồi cũng sẽ không có người đến trách cứ!Kéo thân thể tràn ngập vết thương trở lại tiểu viện đơn sơ an bài cho ta, thân còn nhỏ ta rốt cuộc đã không thể ngụy trang quật cường như mặt ngoài nữa, ta nhớ mẫu phi, rất muốn lập tức chạy ra khỏi Thái học viện như địa ngục này bổ nhào vào trong lòng mẫu phi lên tiếng khóc lớn, nhưng lại e sợ vết thương đầy người này của ta sẽ khiến mẫu phi lo lắng.Đang lúc khóc nức nở, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng than nhẹ. Ta lập tức lau nước mắt ngẩng đầu, liền thấy thiếu niên trên yến hội kia! Nhiều năm về sau hồi tưởng lại, nếu khi đó không có Cảnh lén trong đêm vội tới thượng dược cho ta, không có hắn ôn ngôn an ủi cùng cổ vũ, ta có phải sẽ bởi vì không thể chịu đựng được khi dễ mà cứ như vậy ngã xuống? Làm thư đồng của thái tử, hắn không thể quang minh chính đại tham gia vào tranh đấu giữa các hoàng tử, hắn chỉ có thể âm thầm dạy ta thu liễm phong mang (bén nhọn), dùng trầm mặc cùng nhẫn nại thay thế công nhiên phản kháng.Tại một đoạn ngày tràn ngập khóc rống cùng oán hận kia, Cảnh là ánh sáng trụ cột của ta, không dám tưởng tượng nếu Cảnh rời ta mà đi ta sẽ như thế nào sống ở trên đời này!Dựa theo lời Cảnh, ta ở trên việc học không dám biểu hiện quá mức với thường nhân, đối mặt trào phúng khiêu khích của các hoàng huynh cũng không dám trợn mắt nhìn, dần dần bọn họ quả nhiên đối với một người bị khi dễ nhưng không hề phản ứng dần mất đi hưng trí, hơn nữa theo tuổi tăng trưởng, các hoàng huynh không ai bì nổi này bắt đầu ngụy trang thành bộ dáng thân thiện mượn sức đại thần, tinh lực quá thừa của bọn họ đã chuyển dời đến trò chơi tên là “Tọa long ỷ”.Đến khi ta mười bốn, Cảnh rời đi Thái học viện làm quan lễ, làm nam tử trưởng thành lẫn mang chức quan trong người, Cảnh thiếu rất nhiều cơ hội tiến cung, đương nhiên cơ hội chúng ta gặp mặt cũng đã ít lại càng ít!Rời đi Thái học viện khi đó có Thái tử, Đại hoàng huynh cùng Nhị hoàng huynh, bọn họ đều đã vào triều tham chính, ở mặt ngoài huynh hữu đệ cung, nhưng ngầm bên trong lại càng đấu ngươi chết ta sống. Trong Thái học viện không có mấy kẻ đầu lãnh này, những người khác cũng thu liễm ức h**p tùy tiện với ta, hơn nữa dần dần ta phát giác ánh mắt bọn họ nhìn ta đã từ hèn mọn châm chọc lúc ban đầu chuyển thành một loại phức tạp biến hóa không ngừng, như là sợ run, như là si ngốc, hoặc như là ngầm hàm hỏa diễm. Loại cảm xúc thấy không rõ nói không rõ này làm cho ta bất an không hiểu!Thẳng đến một đêm hạ năm mười lăm tuổi, khi ta bị Thái tử trói hai tay, đổ lên miệng áp đến trên giường, ta mới từ trên gương mặt điên cuồng dữ tợn của gã đọc hiểu, nguyên lai cái này gọi là dục niệm cùng khát vọng chiếm hữu!Một đêm đó hoảng sợ cỡ nào! Mỗi khi tiếp xúc đến, vẫn cảm thấy cơn đau va chạm xé rách mỗi một chỗ trên thân thể ta, ngón tay trắng mịn vẫn một lần một lần lướt lên mặt ta…… Dơ bẩn khiến người buồn nôn!“Ngươi là của ta, Diễm, từ nay về sau không bao giờ có người dám khi dễ ngươi nữa!”Ha ha, ta muốn cất tiếng cười to, kẻ xấu xa ghê tởm này lại còn nói không có người tái khi dễ ta? Thật sự là buồn cười, lúc trước là ai lĩnh nhân tùy ý khi dễ ta? Nay lại có thể nói ra lời nói vớ vẩn như vậy, thật sự là buồn cười đến cực điểm! Trên thực tế, ta xác thực đã lên tiếng cười to , cười đến nước mắt đều chảy ra!Hận thù tích tụ nhiều năm, giống như hồng thủy vỡ đê thổi quét toàn thân của ta. Liệt diễm cừu hận kia đem ta thiêu rụi đến không còn mảnh da, bất quá dù có xuống địa ngục ta cũng muốn đem kẻ có gương mặt giả nhân giả nghĩa được yêu thích này nhất nhất hủy diệt!

Sau tràng khánh
yến kia, ta ngoài ý muốn nhận được cáo lệnh phụ hoàng mệnh ta tiến vào
Thái học viện cùng các hoàng tử học tập. Mẫu phi càng vui sướng thì càng nồng đậm lo lắng, bởi vì tiến vào Thái học viện cũng đồng nghĩa ta phải rời đi che chở của nàng một mình đối mặt với hoàng cung đầy rẫy âm mưu
thâm hiểm. Nhưng hoàng mệnh khó trái, cuối cùng ta cũng phải thu thập
hành lí của mình ở trong lệ quang của mẫu phi đi từng bước một hướng đến tương lai mà mình không biết.

Ở hoàng cung nơi chốn ăn thịt
người này, một hoàng tử không có thế lực không có bối cảnh chỉ sợ còn
không bằng một thái giám được sủng ái! Trong cuộc sống Thái học viện, ta luôn là đối tượng cho các hoàng tử khác khi dễ, thậm chí ngay cả một ít thái giám cung nữ đều có thể tùy ý châm chọc khiêu khích đối với ta!
Bọn họ tựa như phát hiện một kiện đồ chơi thú vị vô chủ, mặc kệ như thế
nào đánh đá cho dù ngoạn hỏng rồi cũng sẽ không có người đến trách cứ!

Kéo thân thể tràn ngập vết thương trở lại tiểu viện đơn sơ an bài cho ta,
thân còn nhỏ ta rốt cuộc đã không thể ngụy trang quật cường như mặt
ngoài nữa, ta nhớ mẫu phi, rất muốn lập tức chạy ra khỏi Thái học viện
như địa ngục này bổ nhào vào trong lòng mẫu phi lên tiếng khóc lớn,
nhưng lại e sợ vết thương đầy người này của ta sẽ khiến mẫu phi lo lắng.

Đang lúc khóc nức nở, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng than nhẹ. Ta lập tức
lau nước mắt ngẩng đầu, liền thấy thiếu niên trên yến hội kia! Nhiều năm về sau hồi tưởng lại, nếu khi đó không có Cảnh lén trong đêm vội tới
thượng dược cho ta, không có hắn ôn ngôn an ủi cùng cổ vũ, ta có phải sẽ bởi vì không thể chịu đựng được khi dễ mà cứ như vậy ngã xuống? Làm thư đồng của thái tử, hắn không thể quang minh chính đại tham gia vào tranh đấu giữa các hoàng tử, hắn chỉ có thể âm thầm dạy ta thu liễm phong
mang (bén nhọn), dùng trầm mặc cùng nhẫn nại thay thế công nhiên phản
kháng.

Tại một đoạn ngày tràn ngập khóc rống cùng oán hận kia,
Cảnh là ánh sáng trụ cột của ta, không dám tưởng tượng nếu Cảnh rời ta
mà đi ta sẽ như thế nào sống ở trên đời này!

Dựa theo lời Cảnh,
ta ở trên việc học không dám biểu hiện quá mức với thường nhân, đối mặt
trào phúng khiêu khích của các hoàng huynh cũng không dám trợn mắt nhìn, dần dần bọn họ quả nhiên đối với một người bị khi dễ nhưng không hề
phản ứng dần mất đi hưng trí, hơn nữa theo tuổi tăng trưởng, các hoàng
huynh không ai bì nổi này bắt đầu ngụy trang thành bộ dáng thân thiện
mượn sức đại thần, tinh lực quá thừa của bọn họ đã chuyển dời đến trò
chơi tên là “Tọa long ỷ”.

Đến khi ta mười bốn, Cảnh rời đi Thái
học viện làm quan lễ, làm nam tử trưởng thành lẫn mang chức quan trong
người, Cảnh thiếu rất nhiều cơ hội tiến cung, đương nhiên cơ hội chúng
ta gặp mặt cũng đã ít lại càng ít!

Rời đi Thái học viện khi đó có Thái tử, Đại hoàng huynh cùng Nhị hoàng huynh, bọn họ đều đã vào triều
tham chính, ở mặt ngoài huynh hữu đệ cung, nhưng ngầm bên trong lại càng đấu ngươi chết ta sống. Trong Thái học viện không có mấy kẻ đầu lãnh
này, những người khác cũng thu liễm ức h**p tùy tiện với ta, hơn nữa dần dần ta phát giác ánh mắt bọn họ nhìn ta đã từ hèn mọn châm chọc lúc ban đầu chuyển thành một loại phức tạp biến hóa không ngừng, như là sợ run, như là si ngốc, hoặc như là ngầm hàm hỏa diễm. Loại cảm xúc thấy không
rõ nói không rõ này làm cho ta bất an không hiểu!

Thẳng đến một
đêm hạ năm mười lăm tuổi, khi ta bị Thái tử trói hai tay, đổ lên miệng
áp đến trên giường, ta mới từ trên gương mặt điên cuồng dữ tợn của gã
đọc hiểu, nguyên lai cái này gọi là dục niệm cùng khát vọng chiếm hữu!

Một đêm đó hoảng sợ cỡ nào! Mỗi khi tiếp xúc đến, vẫn cảm thấy cơn đau va
chạm xé rách mỗi một chỗ trên thân thể ta, ngón tay trắng mịn vẫn một
lần một lần lướt lên mặt ta…… Dơ bẩn khiến người buồn nôn!

“Ngươi là của ta, Diễm, từ nay về sau không bao giờ có người dám khi dễ ngươi nữa!”

Ha ha, ta muốn cất tiếng cười to, kẻ xấu xa ghê tởm này lại còn nói không
có người tái khi dễ ta? Thật sự là buồn cười, lúc trước là ai lĩnh nhân
tùy ý khi dễ ta? Nay lại có thể nói ra lời nói vớ vẩn như vậy, thật sự
là buồn cười đến cực điểm! Trên thực tế, ta xác thực đã lên tiếng cười
to , cười đến nước mắt đều chảy ra!

Hận thù tích tụ nhiều năm,
giống như hồng thủy vỡ đê thổi quét toàn thân của ta. Liệt diễm cừu hận
kia đem ta thiêu rụi đến không còn mảnh da, bất quá dù có xuống địa ngục ta cũng muốn đem kẻ có gương mặt giả nhân giả nghĩa được yêu thích này
nhất nhất hủy diệt!

Chất Tử Điện HạTác giả: Đái Văn HiTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên Không Đoạn mở đầu “A, cháy rồi, cứu mạng a!” Một tiếng thét đầy sợ hãi chói tai vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, đánh thức giấc ngủ say của mọi người dân xung quanh. Nhận thấy rõ tình hình nguy cấp, tất cả đều rời khỏi nhà, hướng theo lối thoát hiểm mà chạy. “Chạy mau a.” “Gọi 119.” “Khói dày đặc quá, mau lấy khăn lông ướt che mũi lại.” “Ô –, mẹ.” “Lối thoát hiểm bị chặn rồi, chạy lên trên đi.” “… .” Cả một đám người nhốn nháo chen chúc nhau thành đường dài ở lối đi nhỏ. Ngọn lửa bốc cao hừng hực: hỏa hoạn lan từ lầu ba lên tới lầu năm, khói cuồn cuộn tràn ngập khắp nơi. Không chỉ thể nhiệt độ ngày một tăng cao càng khiến những người gặp nạn đang hoang mang lo sợ giống như rắn mất đầu chạy loạn khắp nơi. “Khụ khụ.” Tô Tử Ly dùng ống tay áo bịt mũi miệng lại nhằm ngăn cản bản thân hít phải khỏi độc. Cậu còn chưa muốn chết. Cậu mới có mười bảy tuổi – cái tuổi đầy mơ mộng nhiều lí tưởng. Hôm qua cậu vừa mua đôi giày mới còn chưa kịp mang thử, chưa hết, cái lá thư tình viết cho “nàng hoa… Sau tràng khánh yến kia, ta ngoài ý muốn nhận được cáo lệnh phụ hoàng mệnh ta tiến vào Thái học viện cùng các hoàng tử học tập. Mẫu phi càng vui sướng thì càng nồng đậm lo lắng, bởi vì tiến vào Thái học viện cũng đồng nghĩa ta phải rời đi che chở của nàng một mình đối mặt với hoàng cung đầy rẫy âm mưu thâm hiểm. Nhưng hoàng mệnh khó trái, cuối cùng ta cũng phải thu thập hành lí của mình ở trong lệ quang của mẫu phi đi từng bước một hướng đến tương lai mà mình không biết.Ở hoàng cung nơi chốn ăn thịt người này, một hoàng tử không có thế lực không có bối cảnh chỉ sợ còn không bằng một thái giám được sủng ái! Trong cuộc sống Thái học viện, ta luôn là đối tượng cho các hoàng tử khác khi dễ, thậm chí ngay cả một ít thái giám cung nữ đều có thể tùy ý châm chọc khiêu khích đối với ta! Bọn họ tựa như phát hiện một kiện đồ chơi thú vị vô chủ, mặc kệ như thế nào đánh đá cho dù ngoạn hỏng rồi cũng sẽ không có người đến trách cứ!Kéo thân thể tràn ngập vết thương trở lại tiểu viện đơn sơ an bài cho ta, thân còn nhỏ ta rốt cuộc đã không thể ngụy trang quật cường như mặt ngoài nữa, ta nhớ mẫu phi, rất muốn lập tức chạy ra khỏi Thái học viện như địa ngục này bổ nhào vào trong lòng mẫu phi lên tiếng khóc lớn, nhưng lại e sợ vết thương đầy người này của ta sẽ khiến mẫu phi lo lắng.Đang lúc khóc nức nở, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng than nhẹ. Ta lập tức lau nước mắt ngẩng đầu, liền thấy thiếu niên trên yến hội kia! Nhiều năm về sau hồi tưởng lại, nếu khi đó không có Cảnh lén trong đêm vội tới thượng dược cho ta, không có hắn ôn ngôn an ủi cùng cổ vũ, ta có phải sẽ bởi vì không thể chịu đựng được khi dễ mà cứ như vậy ngã xuống? Làm thư đồng của thái tử, hắn không thể quang minh chính đại tham gia vào tranh đấu giữa các hoàng tử, hắn chỉ có thể âm thầm dạy ta thu liễm phong mang (bén nhọn), dùng trầm mặc cùng nhẫn nại thay thế công nhiên phản kháng.Tại một đoạn ngày tràn ngập khóc rống cùng oán hận kia, Cảnh là ánh sáng trụ cột của ta, không dám tưởng tượng nếu Cảnh rời ta mà đi ta sẽ như thế nào sống ở trên đời này!Dựa theo lời Cảnh, ta ở trên việc học không dám biểu hiện quá mức với thường nhân, đối mặt trào phúng khiêu khích của các hoàng huynh cũng không dám trợn mắt nhìn, dần dần bọn họ quả nhiên đối với một người bị khi dễ nhưng không hề phản ứng dần mất đi hưng trí, hơn nữa theo tuổi tăng trưởng, các hoàng huynh không ai bì nổi này bắt đầu ngụy trang thành bộ dáng thân thiện mượn sức đại thần, tinh lực quá thừa của bọn họ đã chuyển dời đến trò chơi tên là “Tọa long ỷ”.Đến khi ta mười bốn, Cảnh rời đi Thái học viện làm quan lễ, làm nam tử trưởng thành lẫn mang chức quan trong người, Cảnh thiếu rất nhiều cơ hội tiến cung, đương nhiên cơ hội chúng ta gặp mặt cũng đã ít lại càng ít!Rời đi Thái học viện khi đó có Thái tử, Đại hoàng huynh cùng Nhị hoàng huynh, bọn họ đều đã vào triều tham chính, ở mặt ngoài huynh hữu đệ cung, nhưng ngầm bên trong lại càng đấu ngươi chết ta sống. Trong Thái học viện không có mấy kẻ đầu lãnh này, những người khác cũng thu liễm ức h**p tùy tiện với ta, hơn nữa dần dần ta phát giác ánh mắt bọn họ nhìn ta đã từ hèn mọn châm chọc lúc ban đầu chuyển thành một loại phức tạp biến hóa không ngừng, như là sợ run, như là si ngốc, hoặc như là ngầm hàm hỏa diễm. Loại cảm xúc thấy không rõ nói không rõ này làm cho ta bất an không hiểu!Thẳng đến một đêm hạ năm mười lăm tuổi, khi ta bị Thái tử trói hai tay, đổ lên miệng áp đến trên giường, ta mới từ trên gương mặt điên cuồng dữ tợn của gã đọc hiểu, nguyên lai cái này gọi là dục niệm cùng khát vọng chiếm hữu!Một đêm đó hoảng sợ cỡ nào! Mỗi khi tiếp xúc đến, vẫn cảm thấy cơn đau va chạm xé rách mỗi một chỗ trên thân thể ta, ngón tay trắng mịn vẫn một lần một lần lướt lên mặt ta…… Dơ bẩn khiến người buồn nôn!“Ngươi là của ta, Diễm, từ nay về sau không bao giờ có người dám khi dễ ngươi nữa!”Ha ha, ta muốn cất tiếng cười to, kẻ xấu xa ghê tởm này lại còn nói không có người tái khi dễ ta? Thật sự là buồn cười, lúc trước là ai lĩnh nhân tùy ý khi dễ ta? Nay lại có thể nói ra lời nói vớ vẩn như vậy, thật sự là buồn cười đến cực điểm! Trên thực tế, ta xác thực đã lên tiếng cười to , cười đến nước mắt đều chảy ra!Hận thù tích tụ nhiều năm, giống như hồng thủy vỡ đê thổi quét toàn thân của ta. Liệt diễm cừu hận kia đem ta thiêu rụi đến không còn mảnh da, bất quá dù có xuống địa ngục ta cũng muốn đem kẻ có gương mặt giả nhân giả nghĩa được yêu thích này nhất nhất hủy diệt!

Quyển 4 - Chương 50: Xích Tương thiên Mạc Hoa Diễm [ Nhị ]