Đẩy cửa sổ ra, hít sâu một hơi, Oản Oản cảm thấy cả người toàn thân mệt mỏi buồn ngủ không tả nổi. Duỗi cánh tay ra, ngáp dài một cái chảy cả nước mắt, vẫn coi như tao nhã mà duỗi lưng một cái. Không để ý đến một thân váy dài tối màu, Oản Oản nhoài người nằm lên bệ cửa sổ đã có chút cũ sờn, chống cằm, vô cùng nhàm chán nhìn xuống đường. Hiện tại là buổi sớm tinh mơ, bầu không khí không đục ngầu hỗn loạn như buổi chiều, mà thoang thoảng còn nghe được mùi hương giống như hoa quế lúc ẩn lúc hiện, nghiêng tai lắng nghe, cả con đường ngoại trừ tiếng chim bay vút qua, bỏ ngoài tai vài câu đôi co càu nhàu, cũng chỉ có tiếng nhẹ gõ cửa của vài tiểu thương giao thực phẩm, cùng với thanh âm cò kè mặc cả qua lại của người mua kẻ bán ở lầu quán. Ánh mặt trời vừa ló rạng, không gay gắt khó chịu như buổi trưa, mà mềm mại nhẹ nhàng chiếu lên mặt, khiến cho Oản Oản vốn đang buồn ngủ lại càng uể oải hơn. Mùa hạ đang tới gần, nhưng may mắn là ở phía bắc, thời tiết cũng không nóng lắm, ít nhất giấc ngủ…
Tác giả: