Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Bạch Thần Quân ~(^_^~)(~^_^)~ Đại sảnh mờ ảo, từng dãy máy tính thẳng hàng, một vài chiếc màn hình tỏa ánh sáng nhức nhối. Những gương mặt dưới quầng sáng ấy đều còn trẻ, đáng lẽ phải mang vẻ phấn chấn bừng sức sống nhưng giờ này lại bị sự u tối bao phủ, trở nên thâm trầm quá lứa. Tống Phỉ là một trong số đó, nhưng cậu xin khẳng định điều này hoàn toàn chẳng liên quan gì đến khí chất của một người kế thừa nền khoa học chủ nghĩa xã hội như mình, mà là do tiệm Internet này---- đặt một chiếc sofa tróc da loang lổ nơi lịch sự trang nhã, bàn máy tính bụi đến mức không thể nhận ra màu sắc ban đầu, khe bàn phím cáu bẩn, con chuột rít ảnh hưởng đến thao tác, cộng thêm ánh sáng ngả vàng yếu ớt, thì dù ngồi đây có là Phan An tái thế quay 360° cũng chỉ thấy góc chết mà thôi. Ở thời đại điện thoại thông minh thay thế cho các quán net, tiệm này vẫn ngày ngày hiên ngang…

Truyện chữ