Tác giả:

Đó là một buổi chiều mùa hạ oi nồng và ẩm ướt sau khi cơn mưa rào trút xuống. Nước mưa còn chưa bốc hơi hết thấm ướt những bậc thềm đá xanh, góc váy trắng như tuyết lấm tấm bùn. Người mặc váy là “cô cả” nhà họ Dung, Dung Kiến. Vóc người của cậu vốn cao, trên dưới một mét bảy lăm, so với những cô bé mười bảy mười tám tuổi bình thường khác thì cao hơn nửa cái đầu. Mặc dù bây giờ là cuối hè, cậu lại mặc một thân váy dài trắng tinh, khoác áo khoác, toàn thân che kín như bưng không lộ ra một chút da thịt nào. Mọi người trong nhà họ Dung đều biết, Dung Kiến là một mỹ nhân thể yếu nhiều bệnh. Ngũ quan của cậu vừa tinh xảo vừa sắc nét, nét tuấn tú nguyên bản dường như hoá thành nét đẹp phi giới tính, màu da bởi vì bệnh tật mà càng tái nhợt không chút huyết sắc, cả người trở nên yếu ớt mỏng manh. Và người đẹp yếu ớt này vừa mới ốm dậy. Đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài đón ánh mặt trời sau bốn ngày. Biệt thự nhà họ Dung rất lớn, trước nhà được trồng rất nhiều hoa cỏ và cây xanh, những khóm hoa…

Truyện chữ