"Cậu định trốn tránh tôi đến khi nào" Giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello vang lên nhưng khi lọt vào tai Mạc Dương lại giống như tiếng gọi của tử thần. Cả người cậu căng cứng khóe môi khẽ run lên. Chàng trai trước mặt từ từ tiến lại phía cậu trên tay cầm một đóa hoa hồng. Hắn hơi hé miệng. Mặc dù chàng trai chỉ dùng khẩu hình nhưng Mạc Dương vẫn hiểu hắn nói gì. 12 năm rồi. Đúng 12 năm rồi. Người trước mặt đã rút đi nét thiếu niên thay vào đó là vẻ ngoài trưởng thành đầy chững trạc. Mái tóc màu vàng được tỉa gọn gàng tôn lên khuôn mặt đẹp đẽ. Đôi mắt màu sapphire có thể khiến bất cứ ai nhìn vào đều mê mẩn. Nhưng nhìn vào khuôn mặt ấy Mạc Dương chỉ muốn chạy trốn. Nhưng Mạc Dương cũng biết cậu không chạy được... Mạc Dương há mồm muốn lên tiếng, cổ họng lại không thể phát ra được lời nào cuối cùng cậu chỉ có thể thốt ra 1 chữ "Chris". Chàng trai mỉm cười dịu dàng vươn tay ra ôm lấy hai má của cậu, cổ họng phát tiếng thở dài thỏa mãn. "Tìm được rồi Baldr của tôi…
Tác giả: