Sáng sớm, trong phòng thực an tĩnh, trên giường người còn đang ngủ say, ánh mặt trời ngoan cường xuyên thấu qua khe hở bức màn, chiếu vào mặt thiếu niên đang ngủ say trên giường, vì thiếu niên mạ lên một lớp vầng sáng kim sắc nhàn nhạt, khiến cho cậu thoạt nhìn càng thêm loá mắt, giống như thiên sứ. Lông mày cậu không đậm không nhạt, đường cong nhu hòa mà không mất khí phách, khóe mắt hơi hơi nhếch lên hợp cùng đôi mắt an tĩnh, lông mi dài mà cong vút ở mí mắt phía dưới tạo ra một mảnh nho nhỏ bóng tối, chiếc mũi thẳng bên dưới, đôi môi màu hoa hồng no đủ hơi hơi hé mở ra một khe hở nhỏ, mơ hồ lộ ra một chút đầu lưỡi phấn nộn Làn da cậu rất trắng, nhưng không phải thuộc dạng tái nhợt bệnh tật do không tiếp xúc với ánh Mặt Trời, mà là một loại trắng thật xinh đẹp như trân châu, gương mặt tinh tế dưới ánh nắng chiếu xuống hiện ra một chút nhạt nhẽo hồng nhạt, cùng một tầng lông tơ tinh tế, cả người giống như một cái búp bê sứ an tĩnh, xinh đẹp đến không chân thật. Nếu lúc này có người…

Truyện chữ