Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 2: Chương 2
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Ánh trăng hôm nay rất sáng, mặc dù trong nhà chẳng hề bật đèn, nhưng cậu vẫn có thể thấy được dáng vẻ một người đàn ông vô cùng cao lớn có chút lười biếng đang nằm dài trên ghế Sofa ở phòng khách, dáng vẻ tuỳ ý nhưng vô cùng mị hoặcNgười đàn ông ấy đang dùng tay day nhẹ hai huyệt thái dương của mình, mi tâm của người đàn ông ấy vẫn đang nhíu chặt, có lẽ là do uống quá nhiều rượu dẫn đến choáng đầu.“Tiểu Tịnh, con đi lên lầu trước, chuyện dưới đây để má Dương thu xếp là được rồi”Má Dương lo lắng dõi ánh mắt về phía Tư Tịnh đang từ trên lầu bước xuống, thân hình gầy gò mảnh mai được ánh trăng chiếu sáng, bà vẫn còn nhớ, lần đầu tiên mình gặp cậu thiếu niên này là vào bốn năm trước, là một thiếu niên dương quan sán lạn, trên môi mang theo nụ cười sưởi ấm cõi lòng người khác, chỉ là số phận đứa trẻ này cũng thật là đáng thương.Tư Tịnh đã bước đến phân nửa cầu thang, thân hình có hơi sững lại, nét mặt của cậu thoáng chốc hiện vẻ cô đơn nhưng rất nhanh liền khôi phục trở lại.Tư Tịnh mỉm cười nói: “Má Dương, má đừng lo, con giúp anh ấy ngủ rồi sẽ về phòng, má về ngủ trước đi, anh ấy say như vậy rồi sẽ không biết là con đâu”.Bóng dáng gầy yếu đấy vờ như không sao cả, vẫn tiếp tục bước xuống lầu, dáng vẻ thản nhiên bước lại chỗ Sofa, nâng con người đang say đến mất nhận thức kia ngồi dậy, có trời mới biết được ánh mắt của cậu nhìn anh chứa biết bao nhiêu phần tình cảm.Chỉ tiếc rằng, ánh mắt tràn đầy cưng chiều của anh có lẽ sẽ chẳng thể nào về bên cậu được nữa.“Tư Kỳ, đừng bỏ anh….đừng bỏ anh lại mà”Người con trai đang dựa vào vai cậu kia bỗng nhiên nắm chặt lấy tay cậu, khoé môi nhẹ nhàng nỉ non, vẻ mặt của anh lúc ấy dường như đau khổ vô cùng.Tư Tịnh cười khổ, thì ra anh ấy vẫn luôn luôn nhớ đến chị hai của cậu, nhớ đến mức trong mơ cũng muốn gặp được, dù cho cậu có cố gắng bao nhiêu đi nữa thì Cố Tử Sâm cũng chỉ yêu một mình Tư Kỳ mà thôi.“Cố Tử Sâm, tỉnh lại đi, chị em chết lâu rồi”Tư Tịnh cứ nói đi nói lại câu nói này trong đầu, nhưng chẳng cách nào thốt ra khỏi miệng, cậu nợ chị ấy một mạng, mạng này của cậu là chị ấy cho..
Ánh trăng hôm nay rất sáng, mặc dù trong nhà chẳng hề bật đèn, nhưng cậu vẫn có thể thấy được dáng vẻ một người đàn ông vô cùng cao lớn có chút lười biếng đang nằm dài trên ghế Sofa ở phòng khách, dáng vẻ tuỳ ý nhưng vô cùng mị hoặcNgười đàn ông ấy đang dùng tay day nhẹ hai huyệt thái dương của mình, mi tâm của người đàn ông ấy vẫn đang nhíu chặt, có lẽ là do uống quá nhiều rượu dẫn đến choáng đầu.
“Tiểu Tịnh, con đi lên lầu trước, chuyện dưới đây để má Dương thu xếp là được rồi”Má Dương lo lắng dõi ánh mắt về phía Tư Tịnh đang từ trên lầu bước xuống, thân hình gầy gò mảnh mai được ánh trăng chiếu sáng, bà vẫn còn nhớ, lần đầu tiên mình gặp cậu thiếu niên này là vào bốn năm trước, là một thiếu niên dương quan sán lạn, trên môi mang theo nụ cười sưởi ấm cõi lòng người khác, chỉ là số phận đứa trẻ này cũng thật là đáng thương.
Tư Tịnh đã bước đến phân nửa cầu thang, thân hình có hơi sững lại, nét mặt của cậu thoáng chốc hiện vẻ cô đơn nhưng rất nhanh liền khôi phục trở lại.
Tư Tịnh mỉm cười nói: “Má Dương, má đừng lo, con giúp anh ấy ngủ rồi sẽ về phòng, má về ngủ trước đi, anh ấy say như vậy rồi sẽ không biết là con đâu”.
Bóng dáng gầy yếu đấy vờ như không sao cả, vẫn tiếp tục bước xuống lầu, dáng vẻ thản nhiên bước lại chỗ Sofa, nâng con người đang say đến mất nhận thức kia ngồi dậy, có trời mới biết được ánh mắt của cậu nhìn anh chứa biết bao nhiêu phần tình cảm.
Chỉ tiếc rằng, ánh mắt tràn đầy cưng chiều của anh có lẽ sẽ chẳng thể nào về bên cậu được nữa.
“Tư Kỳ, đừng bỏ anh….
đừng bỏ anh lại mà”Người con trai đang dựa vào vai cậu kia bỗng nhiên nắm chặt lấy tay cậu, khoé môi nhẹ nhàng nỉ non, vẻ mặt của anh lúc ấy dường như đau khổ vô cùng.
Tư Tịnh cười khổ, thì ra anh ấy vẫn luôn luôn nhớ đến chị hai của cậu, nhớ đến mức trong mơ cũng muốn gặp được, dù cho cậu có cố gắng bao nhiêu đi nữa thì Cố Tử Sâm cũng chỉ yêu một mình Tư Kỳ mà thôi.
“Cố Tử Sâm, tỉnh lại đi, chị em chết lâu rồi”Tư Tịnh cứ nói đi nói lại câu nói này trong đầu, nhưng chẳng cách nào thốt ra khỏi miệng, cậu nợ chị ấy một mạng, mạng này của cậu là chị ấy cho.
.
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Ánh trăng hôm nay rất sáng, mặc dù trong nhà chẳng hề bật đèn, nhưng cậu vẫn có thể thấy được dáng vẻ một người đàn ông vô cùng cao lớn có chút lười biếng đang nằm dài trên ghế Sofa ở phòng khách, dáng vẻ tuỳ ý nhưng vô cùng mị hoặcNgười đàn ông ấy đang dùng tay day nhẹ hai huyệt thái dương của mình, mi tâm của người đàn ông ấy vẫn đang nhíu chặt, có lẽ là do uống quá nhiều rượu dẫn đến choáng đầu.“Tiểu Tịnh, con đi lên lầu trước, chuyện dưới đây để má Dương thu xếp là được rồi”Má Dương lo lắng dõi ánh mắt về phía Tư Tịnh đang từ trên lầu bước xuống, thân hình gầy gò mảnh mai được ánh trăng chiếu sáng, bà vẫn còn nhớ, lần đầu tiên mình gặp cậu thiếu niên này là vào bốn năm trước, là một thiếu niên dương quan sán lạn, trên môi mang theo nụ cười sưởi ấm cõi lòng người khác, chỉ là số phận đứa trẻ này cũng thật là đáng thương.Tư Tịnh đã bước đến phân nửa cầu thang, thân hình có hơi sững lại, nét mặt của cậu thoáng chốc hiện vẻ cô đơn nhưng rất nhanh liền khôi phục trở lại.Tư Tịnh mỉm cười nói: “Má Dương, má đừng lo, con giúp anh ấy ngủ rồi sẽ về phòng, má về ngủ trước đi, anh ấy say như vậy rồi sẽ không biết là con đâu”.Bóng dáng gầy yếu đấy vờ như không sao cả, vẫn tiếp tục bước xuống lầu, dáng vẻ thản nhiên bước lại chỗ Sofa, nâng con người đang say đến mất nhận thức kia ngồi dậy, có trời mới biết được ánh mắt của cậu nhìn anh chứa biết bao nhiêu phần tình cảm.Chỉ tiếc rằng, ánh mắt tràn đầy cưng chiều của anh có lẽ sẽ chẳng thể nào về bên cậu được nữa.“Tư Kỳ, đừng bỏ anh….đừng bỏ anh lại mà”Người con trai đang dựa vào vai cậu kia bỗng nhiên nắm chặt lấy tay cậu, khoé môi nhẹ nhàng nỉ non, vẻ mặt của anh lúc ấy dường như đau khổ vô cùng.Tư Tịnh cười khổ, thì ra anh ấy vẫn luôn luôn nhớ đến chị hai của cậu, nhớ đến mức trong mơ cũng muốn gặp được, dù cho cậu có cố gắng bao nhiêu đi nữa thì Cố Tử Sâm cũng chỉ yêu một mình Tư Kỳ mà thôi.“Cố Tử Sâm, tỉnh lại đi, chị em chết lâu rồi”Tư Tịnh cứ nói đi nói lại câu nói này trong đầu, nhưng chẳng cách nào thốt ra khỏi miệng, cậu nợ chị ấy một mạng, mạng này của cậu là chị ấy cho..