Tác giả:

Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…

Chương 4: Chương 4

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Cố Tử Sâm bỗng chốc nổi nóng, vung tay hất đổ cậu nước đang đặt trên ghế nhỏ.Lực đạo mạnh mẽ đến quá bất ngờ, Tư Tịnh chẳng thể nào phòng bị trước liền bị đẩy ngã ra trên sàn nhà, cậu thực không đoán nổi anh đã dùng bao nhiêu sức lực của bản thân chỉ vì không muốn gần gũi cậu.Tư Tịnh không la không hét, không nguyền rủa cũng chẳng chửi bới, chỉ im lặng chống tay đứng dậy quay lưng nhẹ bước ra khỏi phòng.Đúng vậy, đối với anh cậu chỉ là một tên đồng tính b*nh h**n, chẳng sao cả, vì vốn là thế, cậu đồng tính, anh yêu chị Tư Kỳ, vì chị ấy mà đau khổ, nhưng cậu cũng yêu anh, vì anh mà chịu đựng hết mọi dạy vò.Nếu như không có vụ tai nạn tông xe năm ấy, có lẽ cậu cũng là một người hạnh phúc.Nếu như lúc ấy cậu từ bỏ bài thi nghiên cứu sinh của mình thì có lẽ mọi chuyện đã hoàn toàn khác rồi.“Cố Tử Sâm, xin lỗi, xin lỗi vì đã yêu anh…..”“Cố Tử Sâm, anh thật sự đã quên hết tất cả rồi hay sao”Thanh âm phát ra thật nhỏ, thật nhỏ, chính là lí nhí từ trong miệng phát ra, chỉ đủ để chủ nhân của câu nói nghe mà thôi.Tư Tịnh cười nhạt, lê bước chân nặng trĩu trở về phòng của mình, nước mắt cũng bất đắc dĩ mà rơi xuống vài giọt nhưng khoé môi vẫn như cũ cố gắng giữ lại chút tươi cười.Không được rơi lệ, đúng, cậu không được rơi lệ.Trong phòng cậu, má Dương đã ngồi sẵn trên chiếc ghế salon chờ cậu, ánh mắt thân tình.Đôi lúc cậu nghĩ, có lẽ má Dương chính là bà tiên mà thượng đế phái xuống để giúp đỡ cậu, mỗi khi cậu bị thương tổn, bà ấy sẽ luôn ở bên cạnh nhẹ nhàng qua tâm cậu, an ủi cậu, chăm sóc cho cậu.“Tiểu Tịnh, con qua đây má Dương xem một chút”“Má Dương..”Tư Tịnh run rẩy cất lời, ánh mắt cũng có chút mông lung, trước khi bước vào phòng cậu đã nhất quyết không định khóc nhưng tại sao đôi mắt của cậu lại thành thật như vậy, chẳng thể nào kiềm chế nổi những giọt nước mắt kia.“Tiểu Tịnh, con lại đây má Dương xem cho con, con có bị thương chỗ nào không”Má Dương xem xét hết tay, rồi tới cân của cậu, mi tâm khẽ nhíu chặt, khuỷu tay của cậu có một vệt trầy rất lớn máu cũng rỉ ra đỏ cả một mảng, nhất định là rất đau..

Cố Tử Sâm bỗng chốc nổi nóng, vung tay hất đổ cậu nước đang đặt trên ghế nhỏ.

Lực đạo mạnh mẽ đến quá bất ngờ, Tư Tịnh chẳng thể nào phòng bị trước liền bị đẩy ngã ra trên sàn nhà, cậu thực không đoán nổi anh đã dùng bao nhiêu sức lực của bản thân chỉ vì không muốn gần gũi cậu.

Tư Tịnh không la không hét, không nguyền rủa cũng chẳng chửi bới, chỉ im lặng chống tay đứng dậy quay lưng nhẹ bước ra khỏi phòng.

Đúng vậy, đối với anh cậu chỉ là một tên đồng tính b*nh h**n, chẳng sao cả, vì vốn là thế, cậu đồng tính, anh yêu chị Tư Kỳ, vì chị ấy mà đau khổ, nhưng cậu cũng yêu anh, vì anh mà chịu đựng hết mọi dạy vò.

Nếu như không có vụ tai nạn tông xe năm ấy, có lẽ cậu cũng là một người hạnh phúc.

Nếu như lúc ấy cậu từ bỏ bài thi nghiên cứu sinh của mình thì có lẽ mọi chuyện đã hoàn toàn khác rồi.

“Cố Tử Sâm, xin lỗi, xin lỗi vì đã yêu anh….

.

”“Cố Tử Sâm, anh thật sự đã quên hết tất cả rồi hay sao”Thanh âm phát ra thật nhỏ, thật nhỏ, chính là lí nhí từ trong miệng phát ra, chỉ đủ để chủ nhân của câu nói nghe mà thôi.

Tư Tịnh cười nhạt, lê bước chân nặng trĩu trở về phòng của mình, nước mắt cũng bất đắc dĩ mà rơi xuống vài giọt nhưng khoé môi vẫn như cũ cố gắng giữ lại chút tươi cười.

Không được rơi lệ, đúng, cậu không được rơi lệ.

Trong phòng cậu, má Dương đã ngồi sẵn trên chiếc ghế salon chờ cậu, ánh mắt thân tình.

Đôi lúc cậu nghĩ, có lẽ má Dương chính là bà tiên mà thượng đế phái xuống để giúp đỡ cậu, mỗi khi cậu bị thương tổn, bà ấy sẽ luôn ở bên cạnh nhẹ nhàng qua tâm cậu, an ủi cậu, chăm sóc cho cậu.

“Tiểu Tịnh, con qua đây má Dương xem một chút”“Má Dương.

.

”Tư Tịnh run rẩy cất lời, ánh mắt cũng có chút mông lung, trước khi bước vào phòng cậu đã nhất quyết không định khóc nhưng tại sao đôi mắt của cậu lại thành thật như vậy, chẳng thể nào kiềm chế nổi những giọt nước mắt kia.

“Tiểu Tịnh, con lại đây má Dương xem cho con, con có bị thương chỗ nào không”Má Dương xem xét hết tay, rồi tới cân của cậu, mi tâm khẽ nhíu chặt, khuỷu tay của cậu có một vệt trầy rất lớn máu cũng rỉ ra đỏ cả một mảng, nhất định là rất đau.

.

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Cố Tử Sâm bỗng chốc nổi nóng, vung tay hất đổ cậu nước đang đặt trên ghế nhỏ.Lực đạo mạnh mẽ đến quá bất ngờ, Tư Tịnh chẳng thể nào phòng bị trước liền bị đẩy ngã ra trên sàn nhà, cậu thực không đoán nổi anh đã dùng bao nhiêu sức lực của bản thân chỉ vì không muốn gần gũi cậu.Tư Tịnh không la không hét, không nguyền rủa cũng chẳng chửi bới, chỉ im lặng chống tay đứng dậy quay lưng nhẹ bước ra khỏi phòng.Đúng vậy, đối với anh cậu chỉ là một tên đồng tính b*nh h**n, chẳng sao cả, vì vốn là thế, cậu đồng tính, anh yêu chị Tư Kỳ, vì chị ấy mà đau khổ, nhưng cậu cũng yêu anh, vì anh mà chịu đựng hết mọi dạy vò.Nếu như không có vụ tai nạn tông xe năm ấy, có lẽ cậu cũng là một người hạnh phúc.Nếu như lúc ấy cậu từ bỏ bài thi nghiên cứu sinh của mình thì có lẽ mọi chuyện đã hoàn toàn khác rồi.“Cố Tử Sâm, xin lỗi, xin lỗi vì đã yêu anh…..”“Cố Tử Sâm, anh thật sự đã quên hết tất cả rồi hay sao”Thanh âm phát ra thật nhỏ, thật nhỏ, chính là lí nhí từ trong miệng phát ra, chỉ đủ để chủ nhân của câu nói nghe mà thôi.Tư Tịnh cười nhạt, lê bước chân nặng trĩu trở về phòng của mình, nước mắt cũng bất đắc dĩ mà rơi xuống vài giọt nhưng khoé môi vẫn như cũ cố gắng giữ lại chút tươi cười.Không được rơi lệ, đúng, cậu không được rơi lệ.Trong phòng cậu, má Dương đã ngồi sẵn trên chiếc ghế salon chờ cậu, ánh mắt thân tình.Đôi lúc cậu nghĩ, có lẽ má Dương chính là bà tiên mà thượng đế phái xuống để giúp đỡ cậu, mỗi khi cậu bị thương tổn, bà ấy sẽ luôn ở bên cạnh nhẹ nhàng qua tâm cậu, an ủi cậu, chăm sóc cho cậu.“Tiểu Tịnh, con qua đây má Dương xem một chút”“Má Dương..”Tư Tịnh run rẩy cất lời, ánh mắt cũng có chút mông lung, trước khi bước vào phòng cậu đã nhất quyết không định khóc nhưng tại sao đôi mắt của cậu lại thành thật như vậy, chẳng thể nào kiềm chế nổi những giọt nước mắt kia.“Tiểu Tịnh, con lại đây má Dương xem cho con, con có bị thương chỗ nào không”Má Dương xem xét hết tay, rồi tới cân của cậu, mi tâm khẽ nhíu chặt, khuỷu tay của cậu có một vệt trầy rất lớn máu cũng rỉ ra đỏ cả một mảng, nhất định là rất đau..

Chương 4: Chương 4