Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 7: Chương 7
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Đôi chân thon dài từng bước một đi xuống dưới cầu thang, một mùi thơm thanh mát bỗng chốc lan tràn vào trong khoang mũi anh, rất thơm.Nếu như anh không lầm thì đây nhất định là mùi trà ô long thượng hạng nguyên chất , khi nấu xong rồi bỏ thêm vài bông hoa nhài, dư vị này khiến người ta ta thật yêu thích.Bước chân của anh cũng vì vậy mà bước nhanh xuống phòng bếp.“Má Dương, trà này má pha sao”Cố Tử Sâm bước vào trong bếp, gương mặt tươi tỉnh, tâm tình dường như rất tốt, lại nhìn thấy một bàn đồ ăn đầy những món mình yêu thích, tâm trạng lại càng trở nên khoan khoái hơn.Ngước mắt lên nhìn vào người đang lọ mọ trong phòng bếp, nụ cười tươi đẹp kia dường như có chút cứng lại, ánh mắt chính là lạnh lẽo không thôi, chỉ còn lại sự chán ghét đến tột cùng, gương mặt cũng mang theo phần hận ý, trông thật đang sợ.“Tử Sâm, anh dậy rồi sao, mau lại ăn sáng đi”Tư Tịnh quay lưng lại, nhìn anh mỉm cười, chiếc tạp dề màu xanh nhạt cũng được cậu gỡ xuống treo lên móc, làm như không thấy gương mặt đang tươi cười kia thoáng chốc vì cậu mà nổi hận ý, thoải mái coi như không có chuyện gì bước ra bên ngoài phòng bếp đến chỗ bàn ăn.“b*nh h**n”Cố Tử Sâm xoay người lại bước đi, không thèm nhìn đến người trước mắt, đi được vài bước liền dừng lại, dường như có duy nghĩ gì đó liền quay lại phía bàn ăn.Tư Tịnh nhìn thấy Cố Tử Sâm muốn rời đi liền có chút buồn, nhưng gương mặt lại tươi vui trở lại khi thấy người kia quay đầu trở lại, chắc là anh sẽ định ăn bữa sáng rồi mới rời đi, chỉ là những gì xảy ra tiếp theo lại khiến nụ cười ở trên môi cậu trở nên cứng đờ.Toàn bộ đồ ăn ở trên bàn đều bị Cố Tử Sâm hất xuống đất, chén bát vỡ rải đầy dưới sàn nhà, chiếc bánh bao nóng hổi lăn nhẹ đến bên chân cậu.Tư Tịnh ngây ngốc nhìn một màn xảy ra trước mắt, không tin được rằng mọi chuyện lại trở nên như vậy.Thì ra anh quay lại không phải là vì muốn cùng cậu và má Dương dùng bữa sáng, thì ra anh quay lại là vì muốn chà đạp lên phần tâm ý của cậu, anh thật tàn nhẫn, thật tàn nhẫn với cậu, cậu chợt nhận ra, Cố Tử Sâm ở nước Mỹ đã thật sự chết rồi.“Cần phải như vậy sao? Tử Sâm”.
Đôi chân thon dài từng bước một đi xuống dưới cầu thang, một mùi thơm thanh mát bỗng chốc lan tràn vào trong khoang mũi anh, rất thơm.
Nếu như anh không lầm thì đây nhất định là mùi trà ô long thượng hạng nguyên chất , khi nấu xong rồi bỏ thêm vài bông hoa nhài, dư vị này khiến người ta ta thật yêu thích.
Bước chân của anh cũng vì vậy mà bước nhanh xuống phòng bếp.
“Má Dương, trà này má pha sao”Cố Tử Sâm bước vào trong bếp, gương mặt tươi tỉnh, tâm tình dường như rất tốt, lại nhìn thấy một bàn đồ ăn đầy những món mình yêu thích, tâm trạng lại càng trở nên khoan khoái hơn.
Ngước mắt lên nhìn vào người đang lọ mọ trong phòng bếp, nụ cười tươi đẹp kia dường như có chút cứng lại, ánh mắt chính là lạnh lẽo không thôi, chỉ còn lại sự chán ghét đến tột cùng, gương mặt cũng mang theo phần hận ý, trông thật đang sợ.
“Tử Sâm, anh dậy rồi sao, mau lại ăn sáng đi”Tư Tịnh quay lưng lại, nhìn anh mỉm cười, chiếc tạp dề màu xanh nhạt cũng được cậu gỡ xuống treo lên móc, làm như không thấy gương mặt đang tươi cười kia thoáng chốc vì cậu mà nổi hận ý, thoải mái coi như không có chuyện gì bước ra bên ngoài phòng bếp đến chỗ bàn ăn.
“b*nh h**n”Cố Tử Sâm xoay người lại bước đi, không thèm nhìn đến người trước mắt, đi được vài bước liền dừng lại, dường như có duy nghĩ gì đó liền quay lại phía bàn ăn.
Tư Tịnh nhìn thấy Cố Tử Sâm muốn rời đi liền có chút buồn, nhưng gương mặt lại tươi vui trở lại khi thấy người kia quay đầu trở lại, chắc là anh sẽ định ăn bữa sáng rồi mới rời đi, chỉ là những gì xảy ra tiếp theo lại khiến nụ cười ở trên môi cậu trở nên cứng đờ.
Toàn bộ đồ ăn ở trên bàn đều bị Cố Tử Sâm hất xuống đất, chén bát vỡ rải đầy dưới sàn nhà, chiếc bánh bao nóng hổi lăn nhẹ đến bên chân cậu.
Tư Tịnh ngây ngốc nhìn một màn xảy ra trước mắt, không tin được rằng mọi chuyện lại trở nên như vậy.
Thì ra anh quay lại không phải là vì muốn cùng cậu và má Dương dùng bữa sáng, thì ra anh quay lại là vì muốn chà đạp lên phần tâm ý của cậu, anh thật tàn nhẫn, thật tàn nhẫn với cậu, cậu chợt nhận ra, Cố Tử Sâm ở nước Mỹ đã thật sự chết rồi.
“Cần phải như vậy sao? Tử Sâm”.
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Đôi chân thon dài từng bước một đi xuống dưới cầu thang, một mùi thơm thanh mát bỗng chốc lan tràn vào trong khoang mũi anh, rất thơm.Nếu như anh không lầm thì đây nhất định là mùi trà ô long thượng hạng nguyên chất , khi nấu xong rồi bỏ thêm vài bông hoa nhài, dư vị này khiến người ta ta thật yêu thích.Bước chân của anh cũng vì vậy mà bước nhanh xuống phòng bếp.“Má Dương, trà này má pha sao”Cố Tử Sâm bước vào trong bếp, gương mặt tươi tỉnh, tâm tình dường như rất tốt, lại nhìn thấy một bàn đồ ăn đầy những món mình yêu thích, tâm trạng lại càng trở nên khoan khoái hơn.Ngước mắt lên nhìn vào người đang lọ mọ trong phòng bếp, nụ cười tươi đẹp kia dường như có chút cứng lại, ánh mắt chính là lạnh lẽo không thôi, chỉ còn lại sự chán ghét đến tột cùng, gương mặt cũng mang theo phần hận ý, trông thật đang sợ.“Tử Sâm, anh dậy rồi sao, mau lại ăn sáng đi”Tư Tịnh quay lưng lại, nhìn anh mỉm cười, chiếc tạp dề màu xanh nhạt cũng được cậu gỡ xuống treo lên móc, làm như không thấy gương mặt đang tươi cười kia thoáng chốc vì cậu mà nổi hận ý, thoải mái coi như không có chuyện gì bước ra bên ngoài phòng bếp đến chỗ bàn ăn.“b*nh h**n”Cố Tử Sâm xoay người lại bước đi, không thèm nhìn đến người trước mắt, đi được vài bước liền dừng lại, dường như có duy nghĩ gì đó liền quay lại phía bàn ăn.Tư Tịnh nhìn thấy Cố Tử Sâm muốn rời đi liền có chút buồn, nhưng gương mặt lại tươi vui trở lại khi thấy người kia quay đầu trở lại, chắc là anh sẽ định ăn bữa sáng rồi mới rời đi, chỉ là những gì xảy ra tiếp theo lại khiến nụ cười ở trên môi cậu trở nên cứng đờ.Toàn bộ đồ ăn ở trên bàn đều bị Cố Tử Sâm hất xuống đất, chén bát vỡ rải đầy dưới sàn nhà, chiếc bánh bao nóng hổi lăn nhẹ đến bên chân cậu.Tư Tịnh ngây ngốc nhìn một màn xảy ra trước mắt, không tin được rằng mọi chuyện lại trở nên như vậy.Thì ra anh quay lại không phải là vì muốn cùng cậu và má Dương dùng bữa sáng, thì ra anh quay lại là vì muốn chà đạp lên phần tâm ý của cậu, anh thật tàn nhẫn, thật tàn nhẫn với cậu, cậu chợt nhận ra, Cố Tử Sâm ở nước Mỹ đã thật sự chết rồi.“Cần phải như vậy sao? Tử Sâm”.