Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 10: Chương 10
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Người nọ đang ngồi trên chiếc xích đu nhỏ ngẩn ngơ, đôi mắt mông lung chẳng có tiêu cự, chẳng hề để ý vết thương trên tay đang càng ngày càng đỏ, có dấu hiệu bọng nước, vẫn ngồi im như vậy, chẳng hề cử động.Má Dương cũng chỉ đành thở dài nhìn cậu thiếu niên trẻ ngày càng suy tàn.Tư Tịnh im lặng, đưa mắt nhìn những khóm hoa ly ly trắng trước mặt, làm sao mà cậu không biết được khi chị hai cậu Tử Kỳ còn sống rất yêu thích loài hoa ly ly này, nhất định những khóm hoa ở đây là được trồng cho chị ấy.Tư Tịnh cảm thấy bản thân mình thật mệt mỏi, anh và cậu sẽ vĩnh viễn như vậy sao? Tình cảm của cậu dành cho anh lúc nào cũng thuần khiết như những đoá hoa ly ly trắng này, buồn cười thay, thứ anh dành cho cậu lại là hận ý.Nếu như anh biết được mọi chuyện, có lẽ anh sẽ không đối xử với cậu như vậy, nhưng cậu thà rằng chỉ mình cậu đau khổ là được rồi, không cần kéo thêm anh phải đau khổ theo cậu làm gì, có lẽ đây là sự bảo hộ duy nhất mà cậu có thể dành cho anh.“Má Dương, đứng lâu như vậy sẽ bị mỏi chân”Tư Tịnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chất chứa bên trong là cả một câu chuyện dài, ánh mắt cậu vẫn không ngừng dán lên những đoá hoa ly ly trắng thuần khiết kia.Bị người mình yêu coi như một tên b*nh h**n, coi như là kẻ thù, có bao nhiêu đau khổ rốt cuộc vẫn chỉ có một mình cậu hiểu được.“Tiểu Tịnh, để má Dương xức thuốc cho con”Má Dương nghe thấy cậu lên tiếng, hơi có chút giật mình nhưng vẫn nhanh chóng cầm lấy hộp cứu thương đến bên cạnh nhẹ nhàng xử lý vết bỏng của cậu.Trận động đất ba năm trước đã khiến cho cậu mất đi tất cả.Cha mẹ cậu, chị hai của cậu cùng năm vị bác sĩ khác đều đã bị vùi lấp dưới đống đất lở, người sống sót duy nhất trong đoàn bác sĩ còn sống chính là cậu.Đôi lúc cậu oán hận, vì sao mình lại phải làm người tốt, vì sao mình lại đến nơi quỷ quái ấy để cứu hộ, vì sao mình lại không ngăn cản mọi người hãy đợi sáng mai đường thông rồi hẵng tiếp tục đi.Nhưng cậu biết, nếu như quay lại lúc ấy nhất định cậu vẫn sẽ lựa chọn im lặng tiếp tục chuyến xe cứu hộ, bởi vì cậu là một bác sĩ, những nạn nhân của trận động đất vẫn đang chờ họ đến cứu..
Người nọ đang ngồi trên chiếc xích đu nhỏ ngẩn ngơ, đôi mắt mông lung chẳng có tiêu cự, chẳng hề để ý vết thương trên tay đang càng ngày càng đỏ, có dấu hiệu bọng nước, vẫn ngồi im như vậy, chẳng hề cử động.
Má Dương cũng chỉ đành thở dài nhìn cậu thiếu niên trẻ ngày càng suy tàn.
Tư Tịnh im lặng, đưa mắt nhìn những khóm hoa ly ly trắng trước mặt, làm sao mà cậu không biết được khi chị hai cậu Tử Kỳ còn sống rất yêu thích loài hoa ly ly này, nhất định những khóm hoa ở đây là được trồng cho chị ấy.
Tư Tịnh cảm thấy bản thân mình thật mệt mỏi, anh và cậu sẽ vĩnh viễn như vậy sao? Tình cảm của cậu dành cho anh lúc nào cũng thuần khiết như những đoá hoa ly ly trắng này, buồn cười thay, thứ anh dành cho cậu lại là hận ý.
Nếu như anh biết được mọi chuyện, có lẽ anh sẽ không đối xử với cậu như vậy, nhưng cậu thà rằng chỉ mình cậu đau khổ là được rồi, không cần kéo thêm anh phải đau khổ theo cậu làm gì, có lẽ đây là sự bảo hộ duy nhất mà cậu có thể dành cho anh.
“Má Dương, đứng lâu như vậy sẽ bị mỏi chân”Tư Tịnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chất chứa bên trong là cả một câu chuyện dài, ánh mắt cậu vẫn không ngừng dán lên những đoá hoa ly ly trắng thuần khiết kia.
Bị người mình yêu coi như một tên b*nh h**n, coi như là kẻ thù, có bao nhiêu đau khổ rốt cuộc vẫn chỉ có một mình cậu hiểu được.
“Tiểu Tịnh, để má Dương xức thuốc cho con”Má Dương nghe thấy cậu lên tiếng, hơi có chút giật mình nhưng vẫn nhanh chóng cầm lấy hộp cứu thương đến bên cạnh nhẹ nhàng xử lý vết bỏng của cậu.
Trận động đất ba năm trước đã khiến cho cậu mất đi tất cả.
Cha mẹ cậu, chị hai của cậu cùng năm vị bác sĩ khác đều đã bị vùi lấp dưới đống đất lở, người sống sót duy nhất trong đoàn bác sĩ còn sống chính là cậu.
Đôi lúc cậu oán hận, vì sao mình lại phải làm người tốt, vì sao mình lại đến nơi quỷ quái ấy để cứu hộ, vì sao mình lại không ngăn cản mọi người hãy đợi sáng mai đường thông rồi hẵng tiếp tục đi.
Nhưng cậu biết, nếu như quay lại lúc ấy nhất định cậu vẫn sẽ lựa chọn im lặng tiếp tục chuyến xe cứu hộ, bởi vì cậu là một bác sĩ, những nạn nhân của trận động đất vẫn đang chờ họ đến cứu.
.
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Người nọ đang ngồi trên chiếc xích đu nhỏ ngẩn ngơ, đôi mắt mông lung chẳng có tiêu cự, chẳng hề để ý vết thương trên tay đang càng ngày càng đỏ, có dấu hiệu bọng nước, vẫn ngồi im như vậy, chẳng hề cử động.Má Dương cũng chỉ đành thở dài nhìn cậu thiếu niên trẻ ngày càng suy tàn.Tư Tịnh im lặng, đưa mắt nhìn những khóm hoa ly ly trắng trước mặt, làm sao mà cậu không biết được khi chị hai cậu Tử Kỳ còn sống rất yêu thích loài hoa ly ly này, nhất định những khóm hoa ở đây là được trồng cho chị ấy.Tư Tịnh cảm thấy bản thân mình thật mệt mỏi, anh và cậu sẽ vĩnh viễn như vậy sao? Tình cảm của cậu dành cho anh lúc nào cũng thuần khiết như những đoá hoa ly ly trắng này, buồn cười thay, thứ anh dành cho cậu lại là hận ý.Nếu như anh biết được mọi chuyện, có lẽ anh sẽ không đối xử với cậu như vậy, nhưng cậu thà rằng chỉ mình cậu đau khổ là được rồi, không cần kéo thêm anh phải đau khổ theo cậu làm gì, có lẽ đây là sự bảo hộ duy nhất mà cậu có thể dành cho anh.“Má Dương, đứng lâu như vậy sẽ bị mỏi chân”Tư Tịnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chất chứa bên trong là cả một câu chuyện dài, ánh mắt cậu vẫn không ngừng dán lên những đoá hoa ly ly trắng thuần khiết kia.Bị người mình yêu coi như một tên b*nh h**n, coi như là kẻ thù, có bao nhiêu đau khổ rốt cuộc vẫn chỉ có một mình cậu hiểu được.“Tiểu Tịnh, để má Dương xức thuốc cho con”Má Dương nghe thấy cậu lên tiếng, hơi có chút giật mình nhưng vẫn nhanh chóng cầm lấy hộp cứu thương đến bên cạnh nhẹ nhàng xử lý vết bỏng của cậu.Trận động đất ba năm trước đã khiến cho cậu mất đi tất cả.Cha mẹ cậu, chị hai của cậu cùng năm vị bác sĩ khác đều đã bị vùi lấp dưới đống đất lở, người sống sót duy nhất trong đoàn bác sĩ còn sống chính là cậu.Đôi lúc cậu oán hận, vì sao mình lại phải làm người tốt, vì sao mình lại đến nơi quỷ quái ấy để cứu hộ, vì sao mình lại không ngăn cản mọi người hãy đợi sáng mai đường thông rồi hẵng tiếp tục đi.Nhưng cậu biết, nếu như quay lại lúc ấy nhất định cậu vẫn sẽ lựa chọn im lặng tiếp tục chuyến xe cứu hộ, bởi vì cậu là một bác sĩ, những nạn nhân của trận động đất vẫn đang chờ họ đến cứu..