Tác giả:

Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…

Chương 12: Chương 12

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Má Dương nghe xong cũng không biết nói thêm gì nữa, chỉ đành dặn dò cậu đi sớm về sớm, má Dương sẽ ở nhà nấu món chè hạt sen mà cậu thích ăn nhất chờ cậu chở về.Vương Nhất Bác rời khỏi biệt thự, dáng người mảnh khảnh nhanh chóng hoà nhập vào dòng người hỗn độn, chợt nghĩ đã bao lâu rồi cậu chưa đi dạo ngoài đường như thế này, có lẽ là rất lâu, rất lâu rồi.Vương Nhất Bác tuỳ tiện bước lên một chiếc xe bus, ngắm nhìn dòng xe cộ đông đúc bên ngoài cửa sổ.Xe bus dừng lại ở một trạm trung tâm thành phố, Vương Nhất Bác nghĩ có lẽ xuống đây là được rồi.Đi bộ được một lát, bầu trời bắt đầu đổ xuống những hạt mưa, Vương Nhất Bác liền nhanh chóng bước vào một quán cà phê nhỏ ở ven đường, đơn giản chọn một chỗ ngồi bên khung cửa sổ kính, gọi một ly Capuchino để ngồi nhâm nhi, tuỳ tiện lấy xuống trên kệ một quyển sách, lẳng lặng vừa đọc sách, vừa ngắm nhìn mưa rơi, nhìn cậu chỉ như một chàng thư sinh yếu đuối nhưng ánh mắt cậu lại hàm chứa cả một câu chuyện đau buồn.Trước đây khi còn ở Mỹ, nơi cậu thường hay đến nhất chính là quán cà phê nhỏ bên cạnh trường cậu, gọi một tách Capuchino rồi bắt đầu đem sách vở ra nghiên cứu, nếu như anh không nhìn thấy cậu ở thư viện thì nhất định sẽ nhanh chóng ra quán cà phê nhỏ này cùng cậu, ngồi bên cạnh nhìn cậu chăm chú học bài.Cậu từng nói với anh học kinh tế thật tốt, không cần phải trực ca đêm ở bệnh viện, buổi sáng còn chẳng được ngủ mà phải lập tức đến giảng đường nghe giảng, ít nhất vẫn được ngủ đủ giấc.Anh lại mỉm cười nói với cậu, học kinh tế rất khô khan, vẫn là ngành bác sĩ của cậu muôn màu vạn trạng hơn, có thể cứu người, vậy không phải là rất tốt hay sao?Chỉ là khoảng thời gian ấy sẽ mãi chẳng thể quay về được nữa rồi.Vương Nhất Bác nhìn trời, cậu đã ngồi ở đây cả một buổi chiều rồi nhưng hình như cơn mưa này cũng chẳng có dấu hiệu định dừng lại.Bầu trời cũng ngày càng xám xịt thêm, nếu như không về thì sẽ bỏ lỡ mất chuyến xe bus mất.Vương Nhất Bác nhẹ nhàng đứng lên, bỏ quyển sách trên tay lại trên kệ, ra phía trước máy bán hàng tự động quẹt thẻ, lấy một cây dù rồi rảo bước rời đi..

Má Dương nghe xong cũng không biết nói thêm gì nữa, chỉ đành dặn dò cậu đi sớm về sớm, má Dương sẽ ở nhà nấu món chè hạt sen mà cậu thích ăn nhất chờ cậu chở về.

Vương Nhất Bác rời khỏi biệt thự, dáng người mảnh khảnh nhanh chóng hoà nhập vào dòng người hỗn độn, chợt nghĩ đã bao lâu rồi cậu chưa đi dạo ngoài đường như thế này, có lẽ là rất lâu, rất lâu rồi.

Vương Nhất Bác tuỳ tiện bước lên một chiếc xe bus, ngắm nhìn dòng xe cộ đông đúc bên ngoài cửa sổ.

Xe bus dừng lại ở một trạm trung tâm thành phố, Vương Nhất Bác nghĩ có lẽ xuống đây là được rồi.

Đi bộ được một lát, bầu trời bắt đầu đổ xuống những hạt mưa, Vương Nhất Bác liền nhanh chóng bước vào một quán cà phê nhỏ ở ven đường, đơn giản chọn một chỗ ngồi bên khung cửa sổ kính, gọi một ly Capuchino để ngồi nhâm nhi, tuỳ tiện lấy xuống trên kệ một quyển sách, lẳng lặng vừa đọc sách, vừa ngắm nhìn mưa rơi, nhìn cậu chỉ như một chàng thư sinh yếu đuối nhưng ánh mắt cậu lại hàm chứa cả một câu chuyện đau buồn.

Trước đây khi còn ở Mỹ, nơi cậu thường hay đến nhất chính là quán cà phê nhỏ bên cạnh trường cậu, gọi một tách Capuchino rồi bắt đầu đem sách vở ra nghiên cứu, nếu như anh không nhìn thấy cậu ở thư viện thì nhất định sẽ nhanh chóng ra quán cà phê nhỏ này cùng cậu, ngồi bên cạnh nhìn cậu chăm chú học bài.

Cậu từng nói với anh học kinh tế thật tốt, không cần phải trực ca đêm ở bệnh viện, buổi sáng còn chẳng được ngủ mà phải lập tức đến giảng đường nghe giảng, ít nhất vẫn được ngủ đủ giấc.

Anh lại mỉm cười nói với cậu, học kinh tế rất khô khan, vẫn là ngành bác sĩ của cậu muôn màu vạn trạng hơn, có thể cứu người, vậy không phải là rất tốt hay sao?Chỉ là khoảng thời gian ấy sẽ mãi chẳng thể quay về được nữa rồi.

Vương Nhất Bác nhìn trời, cậu đã ngồi ở đây cả một buổi chiều rồi nhưng hình như cơn mưa này cũng chẳng có dấu hiệu định dừng lại.

Bầu trời cũng ngày càng xám xịt thêm, nếu như không về thì sẽ bỏ lỡ mất chuyến xe bus mất.

Vương Nhất Bác nhẹ nhàng đứng lên, bỏ quyển sách trên tay lại trên kệ, ra phía trước máy bán hàng tự động quẹt thẻ, lấy một cây dù rồi rảo bước rời đi.

.

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Má Dương nghe xong cũng không biết nói thêm gì nữa, chỉ đành dặn dò cậu đi sớm về sớm, má Dương sẽ ở nhà nấu món chè hạt sen mà cậu thích ăn nhất chờ cậu chở về.Vương Nhất Bác rời khỏi biệt thự, dáng người mảnh khảnh nhanh chóng hoà nhập vào dòng người hỗn độn, chợt nghĩ đã bao lâu rồi cậu chưa đi dạo ngoài đường như thế này, có lẽ là rất lâu, rất lâu rồi.Vương Nhất Bác tuỳ tiện bước lên một chiếc xe bus, ngắm nhìn dòng xe cộ đông đúc bên ngoài cửa sổ.Xe bus dừng lại ở một trạm trung tâm thành phố, Vương Nhất Bác nghĩ có lẽ xuống đây là được rồi.Đi bộ được một lát, bầu trời bắt đầu đổ xuống những hạt mưa, Vương Nhất Bác liền nhanh chóng bước vào một quán cà phê nhỏ ở ven đường, đơn giản chọn một chỗ ngồi bên khung cửa sổ kính, gọi một ly Capuchino để ngồi nhâm nhi, tuỳ tiện lấy xuống trên kệ một quyển sách, lẳng lặng vừa đọc sách, vừa ngắm nhìn mưa rơi, nhìn cậu chỉ như một chàng thư sinh yếu đuối nhưng ánh mắt cậu lại hàm chứa cả một câu chuyện đau buồn.Trước đây khi còn ở Mỹ, nơi cậu thường hay đến nhất chính là quán cà phê nhỏ bên cạnh trường cậu, gọi một tách Capuchino rồi bắt đầu đem sách vở ra nghiên cứu, nếu như anh không nhìn thấy cậu ở thư viện thì nhất định sẽ nhanh chóng ra quán cà phê nhỏ này cùng cậu, ngồi bên cạnh nhìn cậu chăm chú học bài.Cậu từng nói với anh học kinh tế thật tốt, không cần phải trực ca đêm ở bệnh viện, buổi sáng còn chẳng được ngủ mà phải lập tức đến giảng đường nghe giảng, ít nhất vẫn được ngủ đủ giấc.Anh lại mỉm cười nói với cậu, học kinh tế rất khô khan, vẫn là ngành bác sĩ của cậu muôn màu vạn trạng hơn, có thể cứu người, vậy không phải là rất tốt hay sao?Chỉ là khoảng thời gian ấy sẽ mãi chẳng thể quay về được nữa rồi.Vương Nhất Bác nhìn trời, cậu đã ngồi ở đây cả một buổi chiều rồi nhưng hình như cơn mưa này cũng chẳng có dấu hiệu định dừng lại.Bầu trời cũng ngày càng xám xịt thêm, nếu như không về thì sẽ bỏ lỡ mất chuyến xe bus mất.Vương Nhất Bác nhẹ nhàng đứng lên, bỏ quyển sách trên tay lại trên kệ, ra phía trước máy bán hàng tự động quẹt thẻ, lấy một cây dù rồi rảo bước rời đi..

Chương 12: Chương 12