Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 24: Chương 24
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Trong giấc mơ ấy, những người đã rời đi khỏi thế gian này vẫn còn sống, cậu, chị Tư Kỳ cùng Tiêu Kiệt đang cùng nhau chơi đùa trên bờ biển đầy nắng vàng, giọng nói mềm mại của mẹ cậu từ phía xa vọng đến:"Nhất Bác, Tư Kỳ, Tiêu Kiệt, ba đứa không được đi quá xa"Mộng đẹp đến mức Nhất Bác ước gì mình cứ như vậy, ở mãi chỗ này, không cần tỉnh lại thì sẽ tốt biết bao.Ít nhất lúc này cậu vẫn chỉ là một tiểu hài tử, cậu vẫn chưa gặp anh, Tiêu Kiệt, chị Tư Kỳ cùng ba mẹ của cậu vẫn chưa chết! Cậu vẫn là một đứa bé hạnh phúc nhất trên đời.Năm ấy nhìn người bạn thân nhất dần trút hơi thở cuối cùng cậu quyết tâm một lòng học y cứu người, cũng bởi vì học y cứu người năm ấy cậu tận mắt nhìn ba mẹ kẹt trong đống bùn đất, năm ấy, nhận lại một thi thể lạnh băng của chị Tư Kỳ cậu bắt đầu hận bản thân cậu.Cậu còn chưa cứu được bản thân cậu thì lấy gì để cứu người đây?Lấy gì đây?Cậu phải lấy gì bây giờ?Sơ tâm năm ấy vẫn còn, chỉ là Nhất Bác nhiệt huyết cứu người năm ấy đã bị sự lạnh lẽo của bùn đất g**t ch*t rồi.Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu còn chọn làm bạn với Tiêu Kiệt hay không?Có.Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu có còn yêu anh không?Có.Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu có cùng mọi người đi cứu trợ động đất không?Có.Đúng vậy, nếu như mọi thứ quay trở lại một lần nữa, cậu vẫn sẽ làm như vậy, kết quả của mọi thứ vẫn sẽ vĩnh viễn không thay đổi, người cậu yêu nhất lãng quên cậu, người cậu yêu nhất yêu chị của cậu, ba mẹ cùng chị hai chết rồi, đến cả anh cậu cũng không còn nữa.Đúng vậy, một kẻ trắng tay.Từng là một bác sĩ trẻ xuất sắc, nay lại trở nên thảm hại như vậy, có đau lòng không?Cậu không cầu mong gì nhiều nữa, cậu chỉ cầu mong mọi người đều sống lại, như vậy là đủ rồi, quá đủ đối với cậu rồi.Cậu sẽ im lặng coi như chưa từng quen biết anh, cậu sẽ không vô cớ giận dỗi với chị Tư Kỳ nữa, cậu sẽ không cần anh nữa! như cách anh lãng quên cậu vậy..
Trong giấc mơ ấy, những người đã rời đi khỏi thế gian này vẫn còn sống, cậu, chị Tư Kỳ cùng Tiêu Kiệt đang cùng nhau chơi đùa trên bờ biển đầy nắng vàng, giọng nói mềm mại của mẹ cậu từ phía xa vọng đến:"Nhất Bác, Tư Kỳ, Tiêu Kiệt, ba đứa không được đi quá xa"Mộng đẹp đến mức Nhất Bác ước gì mình cứ như vậy, ở mãi chỗ này, không cần tỉnh lại thì sẽ tốt biết bao.
Ít nhất lúc này cậu vẫn chỉ là một tiểu hài tử, cậu vẫn chưa gặp anh, Tiêu Kiệt, chị Tư Kỳ cùng ba mẹ của cậu vẫn chưa chết! Cậu vẫn là một đứa bé hạnh phúc nhất trên đời.
Năm ấy nhìn người bạn thân nhất dần trút hơi thở cuối cùng cậu quyết tâm một lòng học y cứu người, cũng bởi vì học y cứu người năm ấy cậu tận mắt nhìn ba mẹ kẹt trong đống bùn đất, năm ấy, nhận lại một thi thể lạnh băng của chị Tư Kỳ cậu bắt đầu hận bản thân cậu.
Cậu còn chưa cứu được bản thân cậu thì lấy gì để cứu người đây?Lấy gì đây?Cậu phải lấy gì bây giờ?Sơ tâm năm ấy vẫn còn, chỉ là Nhất Bác nhiệt huyết cứu người năm ấy đã bị sự lạnh lẽo của bùn đất g**t ch*t rồi.
Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu còn chọn làm bạn với Tiêu Kiệt hay không?Có.
Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu có còn yêu anh không?Có.
Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu có cùng mọi người đi cứu trợ động đất không?Có.
Đúng vậy, nếu như mọi thứ quay trở lại một lần nữa, cậu vẫn sẽ làm như vậy, kết quả của mọi thứ vẫn sẽ vĩnh viễn không thay đổi, người cậu yêu nhất lãng quên cậu, người cậu yêu nhất yêu chị của cậu, ba mẹ cùng chị hai chết rồi, đến cả anh cậu cũng không còn nữa.
Đúng vậy, một kẻ trắng tay.
Từng là một bác sĩ trẻ xuất sắc, nay lại trở nên thảm hại như vậy, có đau lòng không?Cậu không cầu mong gì nhiều nữa, cậu chỉ cầu mong mọi người đều sống lại, như vậy là đủ rồi, quá đủ đối với cậu rồi.
Cậu sẽ im lặng coi như chưa từng quen biết anh, cậu sẽ không vô cớ giận dỗi với chị Tư Kỳ nữa, cậu sẽ không cần anh nữa! như cách anh lãng quên cậu vậy.
.
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Trong giấc mơ ấy, những người đã rời đi khỏi thế gian này vẫn còn sống, cậu, chị Tư Kỳ cùng Tiêu Kiệt đang cùng nhau chơi đùa trên bờ biển đầy nắng vàng, giọng nói mềm mại của mẹ cậu từ phía xa vọng đến:"Nhất Bác, Tư Kỳ, Tiêu Kiệt, ba đứa không được đi quá xa"Mộng đẹp đến mức Nhất Bác ước gì mình cứ như vậy, ở mãi chỗ này, không cần tỉnh lại thì sẽ tốt biết bao.Ít nhất lúc này cậu vẫn chỉ là một tiểu hài tử, cậu vẫn chưa gặp anh, Tiêu Kiệt, chị Tư Kỳ cùng ba mẹ của cậu vẫn chưa chết! Cậu vẫn là một đứa bé hạnh phúc nhất trên đời.Năm ấy nhìn người bạn thân nhất dần trút hơi thở cuối cùng cậu quyết tâm một lòng học y cứu người, cũng bởi vì học y cứu người năm ấy cậu tận mắt nhìn ba mẹ kẹt trong đống bùn đất, năm ấy, nhận lại một thi thể lạnh băng của chị Tư Kỳ cậu bắt đầu hận bản thân cậu.Cậu còn chưa cứu được bản thân cậu thì lấy gì để cứu người đây?Lấy gì đây?Cậu phải lấy gì bây giờ?Sơ tâm năm ấy vẫn còn, chỉ là Nhất Bác nhiệt huyết cứu người năm ấy đã bị sự lạnh lẽo của bùn đất g**t ch*t rồi.Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu còn chọn làm bạn với Tiêu Kiệt hay không?Có.Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu có còn yêu anh không?Có.Nếu như có thể quay trở lại thời điểm ấy, cậu có cùng mọi người đi cứu trợ động đất không?Có.Đúng vậy, nếu như mọi thứ quay trở lại một lần nữa, cậu vẫn sẽ làm như vậy, kết quả của mọi thứ vẫn sẽ vĩnh viễn không thay đổi, người cậu yêu nhất lãng quên cậu, người cậu yêu nhất yêu chị của cậu, ba mẹ cùng chị hai chết rồi, đến cả anh cậu cũng không còn nữa.Đúng vậy, một kẻ trắng tay.Từng là một bác sĩ trẻ xuất sắc, nay lại trở nên thảm hại như vậy, có đau lòng không?Cậu không cầu mong gì nhiều nữa, cậu chỉ cầu mong mọi người đều sống lại, như vậy là đủ rồi, quá đủ đối với cậu rồi.Cậu sẽ im lặng coi như chưa từng quen biết anh, cậu sẽ không vô cớ giận dỗi với chị Tư Kỳ nữa, cậu sẽ không cần anh nữa! như cách anh lãng quên cậu vậy..