Tác giả:

Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…

Chương 27: Chương 27

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Nhất Bác nhìn bóng lưng cao lớn đang xách đồ giúp mình đi đằng trước, chẳng hiểu vì sao tự nhiên trái tim cậu lại đập nhanh một nhịp, quả nhiên là có người ở bên cạnh vẫn tốt hơn là ở một mình! Suốt quãng đường đi ấy cả hai người đều không ai nói câu nào cả, bên tai hai người chỉ là tiếng bánh xe vali lăn trên mặt sàn, hơi thở trầm ổn của người nào đó cứ như vậy mà văng vẳng quấn ở bên tai Nhất Bác, cứ như vậy cả một đoạn đường.Phòng 509, cuối cùng cũng đến, cậu ái ngại nhìn người trước mặt, toan đưa tay ra đỡ lấy thùng sách từ người nọ, trong lòng thật muốn hỏi người ấy tên gì, có thể kết bạn wechat với cậu được không, dù sao cũng là nơi đất khách quê người, gặp được đồng hương cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì! Hơn nữa, Nhất Bác cũng cảm thấy, vị học trưởng này đặc biệt tốt.Chỉ là cậu không biết nên mở lời làm sao."Bạn nhỏ, em mở cửa phòng đi, mật khẩu là 5101991" Vương Nhất Bác vốn dĩ định lấy thẻ từ từ trong túi áo ra để quẹt nhưng không hiểu sao ma xui quỷ khiến kiểu gì lại làm theo lời vị học trưởng nọ nói, mơ mơ hồ hồ mà nhập dãy 6 chữ số 5101991 vào trong! "Tinh"Cửa thật sự mở ra! Vương Nhất Bác lúc này mới ý thức được chuyện đang xảy ra với mình, vị học trưởng này là người ở cùng phòng với mình sao? Không ngờ cậu cùng vị học trưởng này lại có duyên như vậy."Chào em, Nhất Bác, xin tự giới thiệu với em anh là bạn cùng phòng của em, Tiêu Chiến"Tiêu Chiến nói rồi lướt qua cậu bạn nhỏ đang còn ngơ ngác, đẩy cửa phòng ra bước vào phía trong, lúc này Nhất Bác ở bên ngoài cũng đã được hoàn hồn trở lại, nhận ra biểu hiện của mình ban nãy có chút ngốc, gương mặt không tránh khỏi có chút ửng hồng.Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, cái tên này nghe rất hay."Tầng này đều là sinh viên khoa y, học mệt hơn các khoa khác rất nhiều nên đãi ngộ rất tốt chỉ, một phòng chỉ có hai người ở, không giống như kí túc xá những khoa khác đều là một phòng bốn người""Em cũng từng nghe nói ở trường này đãi ngộ sinh viên y rất tốt, nhưng không ngờ là tốt đến như vậy".

Nhất Bác nhìn bóng lưng cao lớn đang xách đồ giúp mình đi đằng trước, chẳng hiểu vì sao tự nhiên trái tim cậu lại đập nhanh một nhịp, quả nhiên là có người ở bên cạnh vẫn tốt hơn là ở một mình! Suốt quãng đường đi ấy cả hai người đều không ai nói câu nào cả, bên tai hai người chỉ là tiếng bánh xe vali lăn trên mặt sàn, hơi thở trầm ổn của người nào đó cứ như vậy mà văng vẳng quấn ở bên tai Nhất Bác, cứ như vậy cả một đoạn đường.

Phòng 509, cuối cùng cũng đến, cậu ái ngại nhìn người trước mặt, toan đưa tay ra đỡ lấy thùng sách từ người nọ, trong lòng thật muốn hỏi người ấy tên gì, có thể kết bạn wechat với cậu được không, dù sao cũng là nơi đất khách quê người, gặp được đồng hương cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì! Hơn nữa, Nhất Bác cũng cảm thấy, vị học trưởng này đặc biệt tốt.

Chỉ là cậu không biết nên mở lời làm sao.

"Bạn nhỏ, em mở cửa phòng đi, mật khẩu là 5101991" Vương Nhất Bác vốn dĩ định lấy thẻ từ từ trong túi áo ra để quẹt nhưng không hiểu sao ma xui quỷ khiến kiểu gì lại làm theo lời vị học trưởng nọ nói, mơ mơ hồ hồ mà nhập dãy 6 chữ số 5101991 vào trong! "Tinh"Cửa thật sự mở ra! Vương Nhất Bác lúc này mới ý thức được chuyện đang xảy ra với mình, vị học trưởng này là người ở cùng phòng với mình sao? Không ngờ cậu cùng vị học trưởng này lại có duyên như vậy.

"Chào em, Nhất Bác, xin tự giới thiệu với em anh là bạn cùng phòng của em, Tiêu Chiến"Tiêu Chiến nói rồi lướt qua cậu bạn nhỏ đang còn ngơ ngác, đẩy cửa phòng ra bước vào phía trong, lúc này Nhất Bác ở bên ngoài cũng đã được hoàn hồn trở lại, nhận ra biểu hiện của mình ban nãy có chút ngốc, gương mặt không tránh khỏi có chút ửng hồng.

Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, cái tên này nghe rất hay.

"Tầng này đều là sinh viên khoa y, học mệt hơn các khoa khác rất nhiều nên đãi ngộ rất tốt chỉ, một phòng chỉ có hai người ở, không giống như kí túc xá những khoa khác đều là một phòng bốn người""Em cũng từng nghe nói ở trường này đãi ngộ sinh viên y rất tốt, nhưng không ngờ là tốt đến như vậy".

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Nhất Bác nhìn bóng lưng cao lớn đang xách đồ giúp mình đi đằng trước, chẳng hiểu vì sao tự nhiên trái tim cậu lại đập nhanh một nhịp, quả nhiên là có người ở bên cạnh vẫn tốt hơn là ở một mình! Suốt quãng đường đi ấy cả hai người đều không ai nói câu nào cả, bên tai hai người chỉ là tiếng bánh xe vali lăn trên mặt sàn, hơi thở trầm ổn của người nào đó cứ như vậy mà văng vẳng quấn ở bên tai Nhất Bác, cứ như vậy cả một đoạn đường.Phòng 509, cuối cùng cũng đến, cậu ái ngại nhìn người trước mặt, toan đưa tay ra đỡ lấy thùng sách từ người nọ, trong lòng thật muốn hỏi người ấy tên gì, có thể kết bạn wechat với cậu được không, dù sao cũng là nơi đất khách quê người, gặp được đồng hương cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì! Hơn nữa, Nhất Bác cũng cảm thấy, vị học trưởng này đặc biệt tốt.Chỉ là cậu không biết nên mở lời làm sao."Bạn nhỏ, em mở cửa phòng đi, mật khẩu là 5101991" Vương Nhất Bác vốn dĩ định lấy thẻ từ từ trong túi áo ra để quẹt nhưng không hiểu sao ma xui quỷ khiến kiểu gì lại làm theo lời vị học trưởng nọ nói, mơ mơ hồ hồ mà nhập dãy 6 chữ số 5101991 vào trong! "Tinh"Cửa thật sự mở ra! Vương Nhất Bác lúc này mới ý thức được chuyện đang xảy ra với mình, vị học trưởng này là người ở cùng phòng với mình sao? Không ngờ cậu cùng vị học trưởng này lại có duyên như vậy."Chào em, Nhất Bác, xin tự giới thiệu với em anh là bạn cùng phòng của em, Tiêu Chiến"Tiêu Chiến nói rồi lướt qua cậu bạn nhỏ đang còn ngơ ngác, đẩy cửa phòng ra bước vào phía trong, lúc này Nhất Bác ở bên ngoài cũng đã được hoàn hồn trở lại, nhận ra biểu hiện của mình ban nãy có chút ngốc, gương mặt không tránh khỏi có chút ửng hồng.Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, cái tên này nghe rất hay."Tầng này đều là sinh viên khoa y, học mệt hơn các khoa khác rất nhiều nên đãi ngộ rất tốt chỉ, một phòng chỉ có hai người ở, không giống như kí túc xá những khoa khác đều là một phòng bốn người""Em cũng từng nghe nói ở trường này đãi ngộ sinh viên y rất tốt, nhưng không ngờ là tốt đến như vậy".

Chương 27: Chương 27