Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 33: Chương 33
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Anh một ngụm, em một ngụm, hai người cùng nhau ăn.Nhìn khay đồ ăn đã được xử lý gọn gàng Tiêu Chiến lúc này mới thầm thở phào một hơi, thầm nghĩ không biết lần sau có nên đi ăn cùng bạn nhỏ tiếp không, nếu cứ bị ép ăn như thế này nhất định anh sẽ chết mất.Sau bữa ăn trưa, Tiêu Chiến anh muốn về lại kí túc đọc phần đang còn giang dở của quyển sách, nhưng Nhất Bác chính là nhất định muốn kéo anh đi tản bộ một vòng quanh sân trường, bạn nhỏ nói rằng mình lần đầu tiên đến đây, dù sao anh cũng là học trưởng thì nên dẫn cậu ấy đi xem xét một chút.Cứ như vậy Tiêu Chiến cùng bạn nhỏ Vương Nhất Bác mới quen cứ như vậy cùng nhau đi dạo quanh sân trường, từ thư viện, đến sân bóng, cho đến từng dãy nhà học, cùng nhau rảo bước dưới màn lá phong nhẹ rơi.~~~Lần nữa Nhất Bác tỉnh lại đã là buổi chiều, vết thương đằng sau lưng vẫn còn nhói đau, đèn trong phòng bệnh cũng không bật nhiều, cậu chỉ thấy một cô gái có dáng người thon gầy nhỏ nhắn đang ngồi dưới bóng đèn nhỏ vắt chéo chân đọc sách ở bên cạnh cửa sổ.Có lẽ, đó là người con gái lúc buổi trưa anh dẫn tới."Cậu tỉnh rồi sao" Lã Nghi Nghi vội đem quyển sách trên tay bỏ xuống, nhanh chóng bước chân về phía cậu, sợ cậu chói mắt mà không dám vội vã bật đèn sáng, chỉ bật thêm một bóng điện vàng nhỏ ngay bên dường ngủ của cậu.Nhất Bác ngập ngừng hỏi: "Cô là! "Lã Nghi Nghi hào sảng cười nói:" À, quên giới thiệu với cậu, tôi là Lã Nghi Nghi, đồ án tốt nghiệp của tôi là do Tiêu lão sư chỉ điểm"Lã Nghi Nghi kiểm tra sơ qua cho Nhất Bác một chút, sau đó mới đổ cháo ở trong cặp lồng ra chén, có ý muốn bón cho cậu dùng."Cậu đừng ngại, tôi giúp cậu"Lã Nghi Nghi không cho Nhất Bác mở miệng từ chối, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh giường từng muỗng từng muỗng cháo bón cho cậu ăn."Cô chỉ là bạn của Chiến Ca thôi sao"Lã Nghi Nghi dừng lại động tác bón cháo, mới chầm chậm nói:"Cậu đừng quan trọng thân phận của tôi là gì, nhưng tôi là một người để cậu có thể tin tưởng".
Anh một ngụm, em một ngụm, hai người cùng nhau ăn.
Nhìn khay đồ ăn đã được xử lý gọn gàng Tiêu Chiến lúc này mới thầm thở phào một hơi, thầm nghĩ không biết lần sau có nên đi ăn cùng bạn nhỏ tiếp không, nếu cứ bị ép ăn như thế này nhất định anh sẽ chết mất.
Sau bữa ăn trưa, Tiêu Chiến anh muốn về lại kí túc đọc phần đang còn giang dở của quyển sách, nhưng Nhất Bác chính là nhất định muốn kéo anh đi tản bộ một vòng quanh sân trường, bạn nhỏ nói rằng mình lần đầu tiên đến đây, dù sao anh cũng là học trưởng thì nên dẫn cậu ấy đi xem xét một chút.
Cứ như vậy Tiêu Chiến cùng bạn nhỏ Vương Nhất Bác mới quen cứ như vậy cùng nhau đi dạo quanh sân trường, từ thư viện, đến sân bóng, cho đến từng dãy nhà học, cùng nhau rảo bước dưới màn lá phong nhẹ rơi.
~~~Lần nữa Nhất Bác tỉnh lại đã là buổi chiều, vết thương đằng sau lưng vẫn còn nhói đau, đèn trong phòng bệnh cũng không bật nhiều, cậu chỉ thấy một cô gái có dáng người thon gầy nhỏ nhắn đang ngồi dưới bóng đèn nhỏ vắt chéo chân đọc sách ở bên cạnh cửa sổ.
Có lẽ, đó là người con gái lúc buổi trưa anh dẫn tới.
"Cậu tỉnh rồi sao" Lã Nghi Nghi vội đem quyển sách trên tay bỏ xuống, nhanh chóng bước chân về phía cậu, sợ cậu chói mắt mà không dám vội vã bật đèn sáng, chỉ bật thêm một bóng điện vàng nhỏ ngay bên dường ngủ của cậu.
Nhất Bác ngập ngừng hỏi: "Cô là! "Lã Nghi Nghi hào sảng cười nói:" À, quên giới thiệu với cậu, tôi là Lã Nghi Nghi, đồ án tốt nghiệp của tôi là do Tiêu lão sư chỉ điểm"Lã Nghi Nghi kiểm tra sơ qua cho Nhất Bác một chút, sau đó mới đổ cháo ở trong cặp lồng ra chén, có ý muốn bón cho cậu dùng.
"Cậu đừng ngại, tôi giúp cậu"Lã Nghi Nghi không cho Nhất Bác mở miệng từ chối, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh giường từng muỗng từng muỗng cháo bón cho cậu ăn.
"Cô chỉ là bạn của Chiến Ca thôi sao"Lã Nghi Nghi dừng lại động tác bón cháo, mới chầm chậm nói:"Cậu đừng quan trọng thân phận của tôi là gì, nhưng tôi là một người để cậu có thể tin tưởng".
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Anh một ngụm, em một ngụm, hai người cùng nhau ăn.Nhìn khay đồ ăn đã được xử lý gọn gàng Tiêu Chiến lúc này mới thầm thở phào một hơi, thầm nghĩ không biết lần sau có nên đi ăn cùng bạn nhỏ tiếp không, nếu cứ bị ép ăn như thế này nhất định anh sẽ chết mất.Sau bữa ăn trưa, Tiêu Chiến anh muốn về lại kí túc đọc phần đang còn giang dở của quyển sách, nhưng Nhất Bác chính là nhất định muốn kéo anh đi tản bộ một vòng quanh sân trường, bạn nhỏ nói rằng mình lần đầu tiên đến đây, dù sao anh cũng là học trưởng thì nên dẫn cậu ấy đi xem xét một chút.Cứ như vậy Tiêu Chiến cùng bạn nhỏ Vương Nhất Bác mới quen cứ như vậy cùng nhau đi dạo quanh sân trường, từ thư viện, đến sân bóng, cho đến từng dãy nhà học, cùng nhau rảo bước dưới màn lá phong nhẹ rơi.~~~Lần nữa Nhất Bác tỉnh lại đã là buổi chiều, vết thương đằng sau lưng vẫn còn nhói đau, đèn trong phòng bệnh cũng không bật nhiều, cậu chỉ thấy một cô gái có dáng người thon gầy nhỏ nhắn đang ngồi dưới bóng đèn nhỏ vắt chéo chân đọc sách ở bên cạnh cửa sổ.Có lẽ, đó là người con gái lúc buổi trưa anh dẫn tới."Cậu tỉnh rồi sao" Lã Nghi Nghi vội đem quyển sách trên tay bỏ xuống, nhanh chóng bước chân về phía cậu, sợ cậu chói mắt mà không dám vội vã bật đèn sáng, chỉ bật thêm một bóng điện vàng nhỏ ngay bên dường ngủ của cậu.Nhất Bác ngập ngừng hỏi: "Cô là! "Lã Nghi Nghi hào sảng cười nói:" À, quên giới thiệu với cậu, tôi là Lã Nghi Nghi, đồ án tốt nghiệp của tôi là do Tiêu lão sư chỉ điểm"Lã Nghi Nghi kiểm tra sơ qua cho Nhất Bác một chút, sau đó mới đổ cháo ở trong cặp lồng ra chén, có ý muốn bón cho cậu dùng."Cậu đừng ngại, tôi giúp cậu"Lã Nghi Nghi không cho Nhất Bác mở miệng từ chối, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh giường từng muỗng từng muỗng cháo bón cho cậu ăn."Cô chỉ là bạn của Chiến Ca thôi sao"Lã Nghi Nghi dừng lại động tác bón cháo, mới chầm chậm nói:"Cậu đừng quan trọng thân phận của tôi là gì, nhưng tôi là một người để cậu có thể tin tưởng".