Tác giả:

Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…

Chương 36: Chương 36

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Thời gian qua bầu bạn cùng Lã Nghi Nghi, tâm trạng của cậu cũng vô cùng tốt trạng thái của cậu đã dần trở về giống như trước đây đến sáu mươi phần trăm.Nhiệt độ ở Thành phố Essaouira_ Marốc có sự chênh lệch lớn vô cùng so với Thượng Hải, Vương Nhất Bác một tay kéo vali hành lý, một tay vừa ôm ván trượt lại vừa cầm chiếc quạt nhỏ trong tay đưa qua đưa lại, mồ hôi cũng rớt từng giọt thấm ẩm chiếc cổ áo thun trắng tinh mà cậu đang mặc.Nhất Bác cau mày nhìn Lã Nghi Nghi:"Thời tiết ở đây luôn nóng như vầy sao""Cậu chưa tìm hiểu sao? chốc nữa chúng ta sẽ đến vùng thôn làng hẻo lánh chứ không phải là sẽ ở lại thành phố như thế này"Lã Nghi Nghi đội chiếc mũ rộng vành, lại còn quấn thêm một chiếc khăn voan mỏng tránh bụi, nhìn qua có vẻ rất nóng nhưng thực ra hiệu quả tránh nóng rất tốt, cô thật sự rất quen thuộc với kiểu thời tiết ở đây.Cả đoàn ghé lại vào một quán nước bên ven đường, hầu như người nào cũng chọn uống nước dừa tươi, giúp tránh nóng.Nhìn Vương Nhất Bác ngồi dưới dù lớn, thoải mái uống nước dừa, Lã Nghi Nghi cũng thật buồn cười, ngốc như vậy mà lại có được anh họ của cô.Cuối cùng không thể nào để thương tổn "anh rể" tương lai này được, vẫn là thoả hiệp dạo quanh chợ một chút, mua một chiếc mũ hoa rộng vành, lại mua thêm một chiếc khăn sa mỏng chắn gió cát cho người nào đó.Nội tâm Lã Nghi Nghi gào thét, anh họ, anh có nên cung cấp cho em thêm công tác phí, thật nhiều thật nhiều công tác phí a~.Bạn nhỏ của anh chính là không biết đến đây nắng như vậy, mũ cũng không chuẩn bị?Chỉ là sau đó, Vương Nhất Bác nhìn chiếc mũ hoa rộng vành mà Lã Nghi Nghi mua cho mình, trong đầu đột nhiên hiện lên vạch đen xen giữa, cuối cùng vì quá nắng nóng mà vẫn thoả hiệp đội nó lên, chính là một cặp đôi mũ hoa khăn hoa, những y tá đi cùng trong đoàn đều nhìn cậu một cách kỳ quái?Nội tâm Vương Nhất Bác kiểu: chỉ là mũ hoa khăn hoa thôi mà, có gì kỳ quái đến như vậy sao?.

Thời gian qua bầu bạn cùng Lã Nghi Nghi, tâm trạng của cậu cũng vô cùng tốt trạng thái của cậu đã dần trở về giống như trước đây đến sáu mươi phần trăm.

Nhiệt độ ở Thành phố Essaouira_ Marốc có sự chênh lệch lớn vô cùng so với Thượng Hải, Vương Nhất Bác một tay kéo vali hành lý, một tay vừa ôm ván trượt lại vừa cầm chiếc quạt nhỏ trong tay đưa qua đưa lại, mồ hôi cũng rớt từng giọt thấm ẩm chiếc cổ áo thun trắng tinh mà cậu đang mặc.

Nhất Bác cau mày nhìn Lã Nghi Nghi:"Thời tiết ở đây luôn nóng như vầy sao""Cậu chưa tìm hiểu sao? chốc nữa chúng ta sẽ đến vùng thôn làng hẻo lánh chứ không phải là sẽ ở lại thành phố như thế này"Lã Nghi Nghi đội chiếc mũ rộng vành, lại còn quấn thêm một chiếc khăn voan mỏng tránh bụi, nhìn qua có vẻ rất nóng nhưng thực ra hiệu quả tránh nóng rất tốt, cô thật sự rất quen thuộc với kiểu thời tiết ở đây.

Cả đoàn ghé lại vào một quán nước bên ven đường, hầu như người nào cũng chọn uống nước dừa tươi, giúp tránh nóng.

Nhìn Vương Nhất Bác ngồi dưới dù lớn, thoải mái uống nước dừa, Lã Nghi Nghi cũng thật buồn cười, ngốc như vậy mà lại có được anh họ của cô.

Cuối cùng không thể nào để thương tổn "anh rể" tương lai này được, vẫn là thoả hiệp dạo quanh chợ một chút, mua một chiếc mũ hoa rộng vành, lại mua thêm một chiếc khăn sa mỏng chắn gió cát cho người nào đó.

Nội tâm Lã Nghi Nghi gào thét, anh họ, anh có nên cung cấp cho em thêm công tác phí, thật nhiều thật nhiều công tác phí a~.

Bạn nhỏ của anh chính là không biết đến đây nắng như vậy, mũ cũng không chuẩn bị?Chỉ là sau đó, Vương Nhất Bác nhìn chiếc mũ hoa rộng vành mà Lã Nghi Nghi mua cho mình, trong đầu đột nhiên hiện lên vạch đen xen giữa, cuối cùng vì quá nắng nóng mà vẫn thoả hiệp đội nó lên, chính là một cặp đôi mũ hoa khăn hoa, những y tá đi cùng trong đoàn đều nhìn cậu một cách kỳ quái?Nội tâm Vương Nhất Bác kiểu: chỉ là mũ hoa khăn hoa thôi mà, có gì kỳ quái đến như vậy sao?.

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Thời gian qua bầu bạn cùng Lã Nghi Nghi, tâm trạng của cậu cũng vô cùng tốt trạng thái của cậu đã dần trở về giống như trước đây đến sáu mươi phần trăm.Nhiệt độ ở Thành phố Essaouira_ Marốc có sự chênh lệch lớn vô cùng so với Thượng Hải, Vương Nhất Bác một tay kéo vali hành lý, một tay vừa ôm ván trượt lại vừa cầm chiếc quạt nhỏ trong tay đưa qua đưa lại, mồ hôi cũng rớt từng giọt thấm ẩm chiếc cổ áo thun trắng tinh mà cậu đang mặc.Nhất Bác cau mày nhìn Lã Nghi Nghi:"Thời tiết ở đây luôn nóng như vầy sao""Cậu chưa tìm hiểu sao? chốc nữa chúng ta sẽ đến vùng thôn làng hẻo lánh chứ không phải là sẽ ở lại thành phố như thế này"Lã Nghi Nghi đội chiếc mũ rộng vành, lại còn quấn thêm một chiếc khăn voan mỏng tránh bụi, nhìn qua có vẻ rất nóng nhưng thực ra hiệu quả tránh nóng rất tốt, cô thật sự rất quen thuộc với kiểu thời tiết ở đây.Cả đoàn ghé lại vào một quán nước bên ven đường, hầu như người nào cũng chọn uống nước dừa tươi, giúp tránh nóng.Nhìn Vương Nhất Bác ngồi dưới dù lớn, thoải mái uống nước dừa, Lã Nghi Nghi cũng thật buồn cười, ngốc như vậy mà lại có được anh họ của cô.Cuối cùng không thể nào để thương tổn "anh rể" tương lai này được, vẫn là thoả hiệp dạo quanh chợ một chút, mua một chiếc mũ hoa rộng vành, lại mua thêm một chiếc khăn sa mỏng chắn gió cát cho người nào đó.Nội tâm Lã Nghi Nghi gào thét, anh họ, anh có nên cung cấp cho em thêm công tác phí, thật nhiều thật nhiều công tác phí a~.Bạn nhỏ của anh chính là không biết đến đây nắng như vậy, mũ cũng không chuẩn bị?Chỉ là sau đó, Vương Nhất Bác nhìn chiếc mũ hoa rộng vành mà Lã Nghi Nghi mua cho mình, trong đầu đột nhiên hiện lên vạch đen xen giữa, cuối cùng vì quá nắng nóng mà vẫn thoả hiệp đội nó lên, chính là một cặp đôi mũ hoa khăn hoa, những y tá đi cùng trong đoàn đều nhìn cậu một cách kỳ quái?Nội tâm Vương Nhất Bác kiểu: chỉ là mũ hoa khăn hoa thôi mà, có gì kỳ quái đến như vậy sao?.

Chương 36: Chương 36