Tác giả:

Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…

Chương 38: Chương 38

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Nửa năm quây quần bên bọn trẻ cậu đã bận đến mức bỏ qua cái tên Tiêu Chiến đi lúc nào không hay, mới như vậy mà đã được nửa năm rồi, nửa năm qua anh cũng chưa từng ngó ngàng gì đến cậu, có lẽ cậu ở lại đây anh ấy nhất định sẽ càng thêm hạnh phúc.Vương Nhất Bác nói một câu chắc nịch:"Anh ấy sẽ không đâu""Là do cậu vốn chẳng biết gì cả mà thôi"Lã Nghi Nghi nói thầm một câu, cuối cùng lại sợ bản thân sẽ không nhịn được mà nói ra tất cả, trong lòng buồn bực đứng dậy bỏ ra bên ngoài."Này""Này Lã Nghi Nghi cậu vừa nói gì đó"Nhất Bác không chắc chắn vào những gì mình nghe, vội đuổi theo bóng lưng vừa rời đi, chỉ là cô gái ấy cũng thật kín miệng, nhất quyết không nói cho cậu nghe chuyện gì cả, nửa lời cũng không được.Nhất Bác biết có chuyện gì đó mà mọi người đều giấu cậu.~~~Công việc một ngày đã xong xuôi, hôm nay là ngày cuối cùng cậu ở đây với bọn trẻ, ngày mai cậu sẽ lên đường về nước.Cậu dự định sẽ xin vào bệnh viện trước đây mà cha mẹ cậu đã làm việc, cũng là bệnh viện quốc tế lớn nhất Thượng Hải tiếp tục hành nghề y cứu người.Nhất Bác lật người qua lại, mãi nhưng chẳng thể đi vào giấc ngủ, bỗng chốc nhớ lại câu nói của Lã Nghi Nghi lúc sáng, là cậu không biết chuyện gì cơ chứ?Liên tưởng đến những gì chị Tư Kỳ dặn dò cậu trước khi chết:"Nhất Bác, mong em sẽ không hận chị, tất cả mọi thứ chị làm đều là vì muốn tốt cho em, những điều em nhìn thấy chưa nhất định sẽ là sự thật"Rốt cuộc chuyện gì cậu nhìn thấy không phải là sự thật cơ chứ?Là Chiến ca yêu chị Tư Kỳ?Là những hận thù Chiến ca dành cho cậu?Vương Nhất Bác chợt tức giận chính mình, rốt cuộc ba năm qua cậu đã sống thành cái dạng gì cơ chứ? Vì sao cậu lại mãi đắm chìm trong mớ hỗn độn như vậy, vì sao đến bây giờ cậu mới có thể thoát ra khỏi nó?Vì sao?Chính bản thân cậu cũng phải cảm ơn Lã Nghi Nghi một tỷ lần, nếu như không có cô ấy, cậu sẽ mãi mãi chìm vào cái hố đen không đáy kia, đánh mất chính bản thân mình, đánh mất mộng tưởng ban đầu của mình..

Nửa năm quây quần bên bọn trẻ cậu đã bận đến mức bỏ qua cái tên Tiêu Chiến đi lúc nào không hay, mới như vậy mà đã được nửa năm rồi, nửa năm qua anh cũng chưa từng ngó ngàng gì đến cậu, có lẽ cậu ở lại đây anh ấy nhất định sẽ càng thêm hạnh phúc.

Vương Nhất Bác nói một câu chắc nịch:"Anh ấy sẽ không đâu""Là do cậu vốn chẳng biết gì cả mà thôi"Lã Nghi Nghi nói thầm một câu, cuối cùng lại sợ bản thân sẽ không nhịn được mà nói ra tất cả, trong lòng buồn bực đứng dậy bỏ ra bên ngoài.

"Này""Này Lã Nghi Nghi cậu vừa nói gì đó"Nhất Bác không chắc chắn vào những gì mình nghe, vội đuổi theo bóng lưng vừa rời đi, chỉ là cô gái ấy cũng thật kín miệng, nhất quyết không nói cho cậu nghe chuyện gì cả, nửa lời cũng không được.

Nhất Bác biết có chuyện gì đó mà mọi người đều giấu cậu.

~~~Công việc một ngày đã xong xuôi, hôm nay là ngày cuối cùng cậu ở đây với bọn trẻ, ngày mai cậu sẽ lên đường về nước.

Cậu dự định sẽ xin vào bệnh viện trước đây mà cha mẹ cậu đã làm việc, cũng là bệnh viện quốc tế lớn nhất Thượng Hải tiếp tục hành nghề y cứu người.

Nhất Bác lật người qua lại, mãi nhưng chẳng thể đi vào giấc ngủ, bỗng chốc nhớ lại câu nói của Lã Nghi Nghi lúc sáng, là cậu không biết chuyện gì cơ chứ?Liên tưởng đến những gì chị Tư Kỳ dặn dò cậu trước khi chết:"Nhất Bác, mong em sẽ không hận chị, tất cả mọi thứ chị làm đều là vì muốn tốt cho em, những điều em nhìn thấy chưa nhất định sẽ là sự thật"Rốt cuộc chuyện gì cậu nhìn thấy không phải là sự thật cơ chứ?Là Chiến ca yêu chị Tư Kỳ?Là những hận thù Chiến ca dành cho cậu?Vương Nhất Bác chợt tức giận chính mình, rốt cuộc ba năm qua cậu đã sống thành cái dạng gì cơ chứ? Vì sao cậu lại mãi đắm chìm trong mớ hỗn độn như vậy, vì sao đến bây giờ cậu mới có thể thoát ra khỏi nó?Vì sao?Chính bản thân cậu cũng phải cảm ơn Lã Nghi Nghi một tỷ lần, nếu như không có cô ấy, cậu sẽ mãi mãi chìm vào cái hố đen không đáy kia, đánh mất chính bản thân mình, đánh mất mộng tưởng ban đầu của mình.

.

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Nửa năm quây quần bên bọn trẻ cậu đã bận đến mức bỏ qua cái tên Tiêu Chiến đi lúc nào không hay, mới như vậy mà đã được nửa năm rồi, nửa năm qua anh cũng chưa từng ngó ngàng gì đến cậu, có lẽ cậu ở lại đây anh ấy nhất định sẽ càng thêm hạnh phúc.Vương Nhất Bác nói một câu chắc nịch:"Anh ấy sẽ không đâu""Là do cậu vốn chẳng biết gì cả mà thôi"Lã Nghi Nghi nói thầm một câu, cuối cùng lại sợ bản thân sẽ không nhịn được mà nói ra tất cả, trong lòng buồn bực đứng dậy bỏ ra bên ngoài."Này""Này Lã Nghi Nghi cậu vừa nói gì đó"Nhất Bác không chắc chắn vào những gì mình nghe, vội đuổi theo bóng lưng vừa rời đi, chỉ là cô gái ấy cũng thật kín miệng, nhất quyết không nói cho cậu nghe chuyện gì cả, nửa lời cũng không được.Nhất Bác biết có chuyện gì đó mà mọi người đều giấu cậu.~~~Công việc một ngày đã xong xuôi, hôm nay là ngày cuối cùng cậu ở đây với bọn trẻ, ngày mai cậu sẽ lên đường về nước.Cậu dự định sẽ xin vào bệnh viện trước đây mà cha mẹ cậu đã làm việc, cũng là bệnh viện quốc tế lớn nhất Thượng Hải tiếp tục hành nghề y cứu người.Nhất Bác lật người qua lại, mãi nhưng chẳng thể đi vào giấc ngủ, bỗng chốc nhớ lại câu nói của Lã Nghi Nghi lúc sáng, là cậu không biết chuyện gì cơ chứ?Liên tưởng đến những gì chị Tư Kỳ dặn dò cậu trước khi chết:"Nhất Bác, mong em sẽ không hận chị, tất cả mọi thứ chị làm đều là vì muốn tốt cho em, những điều em nhìn thấy chưa nhất định sẽ là sự thật"Rốt cuộc chuyện gì cậu nhìn thấy không phải là sự thật cơ chứ?Là Chiến ca yêu chị Tư Kỳ?Là những hận thù Chiến ca dành cho cậu?Vương Nhất Bác chợt tức giận chính mình, rốt cuộc ba năm qua cậu đã sống thành cái dạng gì cơ chứ? Vì sao cậu lại mãi đắm chìm trong mớ hỗn độn như vậy, vì sao đến bây giờ cậu mới có thể thoát ra khỏi nó?Vì sao?Chính bản thân cậu cũng phải cảm ơn Lã Nghi Nghi một tỷ lần, nếu như không có cô ấy, cậu sẽ mãi mãi chìm vào cái hố đen không đáy kia, đánh mất chính bản thân mình, đánh mất mộng tưởng ban đầu của mình..

Chương 38: Chương 38