Ngày đó, Mẫn Hướng Hàng dắt bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của thiếu niên đi vào đài phun nhạc nước lấp lánh muôn màu. Ánh đèn rực rỡ lúc sáng lúc tối, tựa như một tinh linh vui vẻ đầy màu sắc, âm nhạc êm tai nhẹ nhàng phát ra, những cột nước khổng lồ cùng lúc phun lên, bọt nước tung tóe, như khói như sương giữa hồng trần. Hà hơi ấm, đem bàn tay lạnh cứng của Lệ Hàn Bân bọc trong lồng ngực ấm áp, ánh mắt sáng rực, Mẫn Hướng Hàng dịu dàng nói: "Tiểu Bân, từ lần đầu tiên anh gặp em, anh có cảm giác em cùng với Gia Kỳ không giống nhau, Gia Kỳ hoạt bát vui vẻ, hào phóng nhiệt tình tựa như sa mạc, mà em, luôn luôn lạnh nhạt cô độc, dường như cái gì cũng không để trong lòng. Thế nhưng anh biết, đứa nhỏ luôn sống trong bóng tối càng khát vọng ánh nắng. Mặc dù anh chỉ là gia sư tạm thời của nhà em, nhưng anh muốn tiến vào trái tim em, sưởi ấm trái tim em, trở thành bạn tri kỉ của em! Tiểu Bân, anh chỉ lớn hơn em năm tuổi, chắc hẳn là không có gì quá khác biệt đâu, ha ha. Đài phun nhạc nước này…
Chương 39: Dịch Linh Linh Beta Raph
Lưu Niên Tự ThủyTác giả: Bạch Y Vô NgânTruyện Đam MỹNgày đó, Mẫn Hướng Hàng dắt bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của thiếu niên đi vào đài phun nhạc nước lấp lánh muôn màu. Ánh đèn rực rỡ lúc sáng lúc tối, tựa như một tinh linh vui vẻ đầy màu sắc, âm nhạc êm tai nhẹ nhàng phát ra, những cột nước khổng lồ cùng lúc phun lên, bọt nước tung tóe, như khói như sương giữa hồng trần. Hà hơi ấm, đem bàn tay lạnh cứng của Lệ Hàn Bân bọc trong lồng ngực ấm áp, ánh mắt sáng rực, Mẫn Hướng Hàng dịu dàng nói: "Tiểu Bân, từ lần đầu tiên anh gặp em, anh có cảm giác em cùng với Gia Kỳ không giống nhau, Gia Kỳ hoạt bát vui vẻ, hào phóng nhiệt tình tựa như sa mạc, mà em, luôn luôn lạnh nhạt cô độc, dường như cái gì cũng không để trong lòng. Thế nhưng anh biết, đứa nhỏ luôn sống trong bóng tối càng khát vọng ánh nắng. Mặc dù anh chỉ là gia sư tạm thời của nhà em, nhưng anh muốn tiến vào trái tim em, sưởi ấm trái tim em, trở thành bạn tri kỉ của em! Tiểu Bân, anh chỉ lớn hơn em năm tuổi, chắc hẳn là không có gì quá khác biệt đâu, ha ha. Đài phun nhạc nước này… Khi Lệ Gia Kỳ bưng trà an thần đi ra, Mẫn Hướng Hàng đã nằm lệch trên ghế sofa ngủ rồi.Hình như anh ngủ cũng không được an ổn, cho dù đang chìm trong giấc mộng lông mi cũng vẫn nhíu chặt.Lệ Gia Kỳ khẽ thở dài một tiếng, đặt trà an thần sang một bên, tìm một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp cho anh.Lòng bàn tay lạnh buốt lướt qua gương mặt yêu thương, nụ hôn nhẹ nhàng khẽ bay xuống giữa vầng trán anh.Anh Hướng Hàng, tại sao chỉ khi anh mê man ngủ, em mới có thể gần gũi anh?Sáng sớm, Mẫn Hướng Hàng bị hương thơm khắp nơi ùa tới làm tỉnh giấc.Cử động cái cổ cứng ngắc, Mẫn Hướng Hàng cười hỏi: "Gia Kỳ, lại đang bận bịu gì đó?""Em tự làm bữa sáng đó! Anh đi rửa mặt trước đi, em còn đang nấu canh trứng gà".Lệ Gia Kỳ đặt món sủi cảo tôm trong suốt bóng mỡ xuống, lại đi vào bếp."Gia Kỳ, anh đánh răng rửa mặt xong rồi! Canh trứng gà của em đã xong chưa?""Xong rồi, đến liền đây".Mẫn Hướng Hàng múc một thìa canh trứng gà, nửa ngày cũng không thấy lên tiếng.Lệ Gia Kỳ khẩn trương hỏi: "Có chuyện gì? Không thể ăn?""Gia Kỳ, em thật là một cô gái ngốc".Trong lúc nói cười, Mẫn Hướng Hàng lại ăn một thìa lớn."Ngon lắm!""Ăn ngon thì anh ăn nhiều một chút đi!" Lệ Gia Kỳ lại gắp cho Mẫn Hướng Hàng mấy miếng sủi cảo, "Ăn xong mới có sức lực đi tìm anh trai!""Thế nhưng biển người mênh mông, ngay cả phương hướng tìm anh cũng không có".Mẫn Hướng Hàng thu lại ý cười nơi khóe mắt, không yên lòng ăn bánh, "Cũng không biết hiện tại có tốt không? Chúng ta tìm thấy cậu ấy muộn một chút, cậu ấy sẽ bị nguy hiểm thêm một phần"."Anh Hướng Hàng, anh đã từng động lòng với em chưa? Cho dù là trong tích tắc?" Lệ Gia Kỳ mông lung nói ra một câu hỏi lạc đề."Anh..đừng hỏi linh tinh nữa.Bây giờ chúng ta không thích hợp nói về vấn đề này".Mẫn Hướng Hàng đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài.Lệ Gia Kỳ giữ chặt vạt áo Mẫn Hướng Hàng: "Tại sao không thích hợp để nói? Chúng ta không phải sắp cưới nhau rồi sao?""Anh...""Cho tới bây giờ em vẫn luôn biết đáp án, anh Hướng Hàng cho tới giờ cũng chưa từng động tâm với em".Lệ Gia Kỳ buông vạt áo trong tay ra, ngữ khí bình thản không chút rung động: "Em hỏi lại anh một câu, nếu như anh trai chết rồi, anh sẽ làm thế nào?""Cái gì?" Mẫn Hướng Hàng trừng lớn hai mắt, miệng nói bâng quơ không ngừng, "Sẽ không, sẽ không đâu! Anh nhất định sẽ không để cho Hàn Bân chết!" (Linh Linh: Ờ, sau đấy mới đến chưa rõ đầu đuôi lại phun ra mấy câu như tát vào mặt thụ, đúng kiểu đã ngu còn hay lật mặt >..
Khi Lệ Gia Kỳ bưng trà an thần đi ra, Mẫn Hướng Hàng đã nằm lệch trên ghế sofa ngủ rồi.
Hình như anh ngủ cũng không được an ổn, cho dù đang chìm trong giấc mộng lông mi cũng vẫn nhíu chặt.
Lệ Gia Kỳ khẽ thở dài một tiếng, đặt trà an thần sang một bên, tìm một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp cho anh.
Lòng bàn tay lạnh buốt lướt qua gương mặt yêu thương, nụ hôn nhẹ nhàng khẽ bay xuống giữa vầng trán anh.
Anh Hướng Hàng, tại sao chỉ khi anh mê man ngủ, em mới có thể gần gũi anh?
Sáng sớm, Mẫn Hướng Hàng bị hương thơm khắp nơi ùa tới làm tỉnh giấc.
Cử động cái cổ cứng ngắc, Mẫn Hướng Hàng cười hỏi: "Gia Kỳ, lại đang bận bịu gì đó?"
"Em tự làm bữa sáng đó! Anh đi rửa mặt trước đi, em còn đang nấu canh trứng gà".
Lệ Gia Kỳ đặt món sủi cảo tôm trong suốt bóng mỡ xuống, lại đi vào bếp.
"Gia Kỳ, anh đánh răng rửa mặt xong rồi! Canh trứng gà của em đã xong chưa?"
"Xong rồi, đến liền đây".
Mẫn Hướng Hàng múc một thìa canh trứng gà, nửa ngày cũng không thấy lên tiếng.
Lệ Gia Kỳ khẩn trương hỏi: "Có chuyện gì? Không thể ăn?"
"Gia Kỳ, em thật là một cô gái ngốc".
Trong lúc nói cười, Mẫn Hướng Hàng lại ăn một thìa lớn.
"Ngon lắm!"
"Ăn ngon thì anh ăn nhiều một chút đi!" Lệ Gia Kỳ lại gắp cho Mẫn Hướng Hàng mấy miếng sủi cảo, "Ăn xong mới có sức lực đi tìm anh trai!"
"Thế nhưng biển người mênh mông, ngay cả phương hướng tìm anh cũng không có".
Mẫn Hướng Hàng thu lại ý cười nơi khóe mắt, không yên lòng ăn bánh, "Cũng không biết hiện tại có tốt không? Chúng ta tìm thấy cậu ấy muộn một chút, cậu ấy sẽ bị nguy hiểm thêm một phần".
"Anh Hướng Hàng, anh đã từng động lòng với em chưa? Cho dù là trong tích tắc?" Lệ Gia Kỳ mông lung nói ra một câu hỏi lạc đề.
"Anh..
đừng hỏi linh tinh nữa.
Bây giờ chúng ta không thích hợp nói về vấn đề này".
Mẫn Hướng Hàng đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài.
Lệ Gia Kỳ giữ chặt vạt áo Mẫn Hướng Hàng: "Tại sao không thích hợp để nói? Chúng ta không phải sắp cưới nhau rồi sao?"
"Anh..."
"Cho tới bây giờ em vẫn luôn biết đáp án, anh Hướng Hàng cho tới giờ cũng chưa từng động tâm với em".
Lệ Gia Kỳ buông vạt áo trong tay ra, ngữ khí bình thản không chút rung động: "Em hỏi lại anh một câu, nếu như anh trai chết rồi, anh sẽ làm thế nào?"
"Cái gì?" Mẫn Hướng Hàng trừng lớn hai mắt, miệng nói bâng quơ không ngừng, "Sẽ không, sẽ không đâu! Anh nhất định sẽ không để cho Hàn Bân chết!" (Linh Linh: Ờ, sau đấy mới đến chưa rõ đầu đuôi lại phun ra mấy câu như tát vào mặt thụ, đúng kiểu đã ngu còn hay lật mặt >..
Lưu Niên Tự ThủyTác giả: Bạch Y Vô NgânTruyện Đam MỹNgày đó, Mẫn Hướng Hàng dắt bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của thiếu niên đi vào đài phun nhạc nước lấp lánh muôn màu. Ánh đèn rực rỡ lúc sáng lúc tối, tựa như một tinh linh vui vẻ đầy màu sắc, âm nhạc êm tai nhẹ nhàng phát ra, những cột nước khổng lồ cùng lúc phun lên, bọt nước tung tóe, như khói như sương giữa hồng trần. Hà hơi ấm, đem bàn tay lạnh cứng của Lệ Hàn Bân bọc trong lồng ngực ấm áp, ánh mắt sáng rực, Mẫn Hướng Hàng dịu dàng nói: "Tiểu Bân, từ lần đầu tiên anh gặp em, anh có cảm giác em cùng với Gia Kỳ không giống nhau, Gia Kỳ hoạt bát vui vẻ, hào phóng nhiệt tình tựa như sa mạc, mà em, luôn luôn lạnh nhạt cô độc, dường như cái gì cũng không để trong lòng. Thế nhưng anh biết, đứa nhỏ luôn sống trong bóng tối càng khát vọng ánh nắng. Mặc dù anh chỉ là gia sư tạm thời của nhà em, nhưng anh muốn tiến vào trái tim em, sưởi ấm trái tim em, trở thành bạn tri kỉ của em! Tiểu Bân, anh chỉ lớn hơn em năm tuổi, chắc hẳn là không có gì quá khác biệt đâu, ha ha. Đài phun nhạc nước này… Khi Lệ Gia Kỳ bưng trà an thần đi ra, Mẫn Hướng Hàng đã nằm lệch trên ghế sofa ngủ rồi.Hình như anh ngủ cũng không được an ổn, cho dù đang chìm trong giấc mộng lông mi cũng vẫn nhíu chặt.Lệ Gia Kỳ khẽ thở dài một tiếng, đặt trà an thần sang một bên, tìm một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp cho anh.Lòng bàn tay lạnh buốt lướt qua gương mặt yêu thương, nụ hôn nhẹ nhàng khẽ bay xuống giữa vầng trán anh.Anh Hướng Hàng, tại sao chỉ khi anh mê man ngủ, em mới có thể gần gũi anh?Sáng sớm, Mẫn Hướng Hàng bị hương thơm khắp nơi ùa tới làm tỉnh giấc.Cử động cái cổ cứng ngắc, Mẫn Hướng Hàng cười hỏi: "Gia Kỳ, lại đang bận bịu gì đó?""Em tự làm bữa sáng đó! Anh đi rửa mặt trước đi, em còn đang nấu canh trứng gà".Lệ Gia Kỳ đặt món sủi cảo tôm trong suốt bóng mỡ xuống, lại đi vào bếp."Gia Kỳ, anh đánh răng rửa mặt xong rồi! Canh trứng gà của em đã xong chưa?""Xong rồi, đến liền đây".Mẫn Hướng Hàng múc một thìa canh trứng gà, nửa ngày cũng không thấy lên tiếng.Lệ Gia Kỳ khẩn trương hỏi: "Có chuyện gì? Không thể ăn?""Gia Kỳ, em thật là một cô gái ngốc".Trong lúc nói cười, Mẫn Hướng Hàng lại ăn một thìa lớn."Ngon lắm!""Ăn ngon thì anh ăn nhiều một chút đi!" Lệ Gia Kỳ lại gắp cho Mẫn Hướng Hàng mấy miếng sủi cảo, "Ăn xong mới có sức lực đi tìm anh trai!""Thế nhưng biển người mênh mông, ngay cả phương hướng tìm anh cũng không có".Mẫn Hướng Hàng thu lại ý cười nơi khóe mắt, không yên lòng ăn bánh, "Cũng không biết hiện tại có tốt không? Chúng ta tìm thấy cậu ấy muộn một chút, cậu ấy sẽ bị nguy hiểm thêm một phần"."Anh Hướng Hàng, anh đã từng động lòng với em chưa? Cho dù là trong tích tắc?" Lệ Gia Kỳ mông lung nói ra một câu hỏi lạc đề."Anh..đừng hỏi linh tinh nữa.Bây giờ chúng ta không thích hợp nói về vấn đề này".Mẫn Hướng Hàng đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài.Lệ Gia Kỳ giữ chặt vạt áo Mẫn Hướng Hàng: "Tại sao không thích hợp để nói? Chúng ta không phải sắp cưới nhau rồi sao?""Anh...""Cho tới bây giờ em vẫn luôn biết đáp án, anh Hướng Hàng cho tới giờ cũng chưa từng động tâm với em".Lệ Gia Kỳ buông vạt áo trong tay ra, ngữ khí bình thản không chút rung động: "Em hỏi lại anh một câu, nếu như anh trai chết rồi, anh sẽ làm thế nào?""Cái gì?" Mẫn Hướng Hàng trừng lớn hai mắt, miệng nói bâng quơ không ngừng, "Sẽ không, sẽ không đâu! Anh nhất định sẽ không để cho Hàn Bân chết!" (Linh Linh: Ờ, sau đấy mới đến chưa rõ đầu đuôi lại phun ra mấy câu như tát vào mặt thụ, đúng kiểu đã ngu còn hay lật mặt >..