Tác giả:

“Đình Đình, mau ngủ đi, kẻo lại không dậy nổi, ngày mai còn phải đến trường đấy.” Không biết đây là lần thứ mấy mẹ Cam phải thúc giục cô con gái cứ ngồi ôm lấy màn hình vô tuyến. “Cô đó, mau đi, đằng sau còn một cái, phải thế chứ, làm anh ta khổ sở đến chết luôn ——-” Mỗ nữ chỉ lo vui sướng khua chân múa tay, tập trung tinh thần chăm chú xem ti-vi, chẳng buồn để ý đến những lời kia của mẹ. “Cam Đình Đình —–” Mẹ Cam lớn tiếng quát rồi chống nạnh đi đến chắn trước màn hình ti-vi của mỗ nữ. “Mẹ — mẹ làm gì vậy, người ta đang đến đoạn gay cấn, mau mau tránh ra để con xem để con xem.” Mỗ nữ nghiêng đầu tiếp tục nhìn. “Bụp”, mẹ Cam không nhịn được nữa, lập tức tắt ti-vi đi. “Cam Đình Đình, còn không đi ngủ thì ngày sau đừng hòng nhìn thấy ti-vi lần nữa.” Mẹ Cam cảnh cáo con gái lần chót. “Đừng mà mẹ, con đi ngủ là được mà.” Mỗ nữ ủ rũ cúi đầu về phòng, nếu sau này thực sự không còn được xem ti-vi thì khác nào lấy mạng của cô. Bỏ đi, hi sinh cá nhân vì tập thể vậy. Chao ôi, mẹ Cam bất đắc dĩ…

Chương 8: Giới thiệu Thập hoàng tử

Thái Hậu Nương Nương Mười Sáu TuổiTác giả: Họa Thi NgữTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không“Đình Đình, mau ngủ đi, kẻo lại không dậy nổi, ngày mai còn phải đến trường đấy.” Không biết đây là lần thứ mấy mẹ Cam phải thúc giục cô con gái cứ ngồi ôm lấy màn hình vô tuyến. “Cô đó, mau đi, đằng sau còn một cái, phải thế chứ, làm anh ta khổ sở đến chết luôn ——-” Mỗ nữ chỉ lo vui sướng khua chân múa tay, tập trung tinh thần chăm chú xem ti-vi, chẳng buồn để ý đến những lời kia của mẹ. “Cam Đình Đình —–” Mẹ Cam lớn tiếng quát rồi chống nạnh đi đến chắn trước màn hình ti-vi của mỗ nữ. “Mẹ — mẹ làm gì vậy, người ta đang đến đoạn gay cấn, mau mau tránh ra để con xem để con xem.” Mỗ nữ nghiêng đầu tiếp tục nhìn. “Bụp”, mẹ Cam không nhịn được nữa, lập tức tắt ti-vi đi. “Cam Đình Đình, còn không đi ngủ thì ngày sau đừng hòng nhìn thấy ti-vi lần nữa.” Mẹ Cam cảnh cáo con gái lần chót. “Đừng mà mẹ, con đi ngủ là được mà.” Mỗ nữ ủ rũ cúi đầu về phòng, nếu sau này thực sự không còn được xem ti-vi thì khác nào lấy mạng của cô. Bỏ đi, hi sinh cá nhân vì tập thể vậy. Chao ôi, mẹ Cam bất đắc dĩ… “Tiểu thư.”“Có chuyện gì vậy Tiểu Thúy?”“Hoàng thượng phái người đến mời tiểu thư qua bên ấy.”“Cái gì? Lão già kia lại cho mời?” Vất vả lắm mới tránh được tối hôm qua, chẳng lẽ —- chẳng lẽ thực sự chạy trời không khỏi nắng?“Tiểu thư, người không sao chứ?”“Không sao.” Làm sao mà không sao cho được, chỉ là Cam Đình Đình không muốn Tiểu Thúy lo lắng mà thôi. Song cô chợt nhớ hiện tại là ban ngày, không phải lão Hoàng đế kia ban ngày ban mặt cũng đ*ng d*c chứ?“Tiểu Thúy, trang điểm cho ta.” Đi thì đi, dù sao lão Hoàng đế kia nhìn qua chắc cũng không còn trụ được bao lâu, coi như an ủi ông ta lúc cuối đời, nhưng lần đầu tiên của bổn cô nương nhất định phải dành cho người ta yêu.“Hoàng hậu nương nương đến.”Ngay cả cái này Hoàng hậu nương nương cũng không giống, bất kể đến nơi nào, cung nữ thái giám cũng đều ngay hàng thẳng lối chào đón, nếu không phải đi bồi lão già kia, lòng Cam Đình Đình đắc ý biết bao nhiêu, thế nhưng vừa nghĩ đến còn phải ứng phó với lão già kia, Cam Đình Đình hơi rủ rũ cúi đầu.“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”“Ái phi, mau đứng lên.” Lão Hoàng đế đầy hào hứng ngồi trên giường nhỏ, vươn tay kéo Cam Đình Đình lại gần.“Nhi thần tham kiến Hoàng ngạch nương. Hoàng ngạch nương cát tường.”Cam Đình Đình nhận ra giọng nói này, đây hẳn là người cô đã gặp ở cửa cung đêm qua, chỉ là đất trời tối đen nên không nhìn rõ.“Đứng lên đi.” Cam Đình Đình nhìn về phía nam tử kia, không khỏi giật mình. Anh ta quả đúng là một mỹ nam! Trên đầu đội kim quan khảm bảo thạch, đôi lông mày cương nghị tựa như nhị long thưởng châu kim trên vầng trán, trên người vận một bộ nhị sắc kim bách điệp điểm hoa đỏ thẫm, thắt lưng tơ lụa năm màu ghép thành, hoa bát đoàn[1] xanh thẫm, đi kèm là tiểu triêu ngoa[2] xanh điểm trắng. Mặt như trung thu chi nguyệt, sắc tựa xuân hiểu chi hoa, tóc ví như lưỡi đao, mày như mặc họa, mặt như đào biện[3], mục ví như thu ba. Quả là hữu tình! Trên da thịt tựa như có vầng sáng, ánh mắt phát ra quang mang tựa lưu ly. Dung mạo như tranh vẽ, đẹp tựa chân nhân, loại này dung mạo, loại này phong nghi, căn bản là vượt trên tất cả vẻ đẹp của con người. Nếu tùy tiện mặc một cái áo choàng, cũng cảm thấy như là tiên nhân, mà tiên nhân tuyệt đối không thể đẹp hơn anh ta.“Ái phi, đây là hoàng nhi của trẫm, tên Hoàng Bộ Ưng, đứng hàng lão thập.” Lão Hoàng đế giới thiệu với Cam Đình Đình.Lão thập? Vậy trên anh ta còn đến chín người nữa, không phải bọn họ cũng là nam tử tuấn mỹ như vậy chứ, hì hì, quả là may mắn trước mặt. “Thập hoàng tử, bổn cung mới tiến cung, có gì thất lễ mong ngài lượng thứ, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”“Hoàng ngạch nương thật biết nói đùa, nhi thần không dám.” Hoàng Bộ Ưng cười cười nói.“Ái phi, hoàng nhi, trẫm tìm hai người tới chính là có chuyện muốn bàn bạc. Trẫm chuẩn bị tổ tức gia yến, trước là vì ái phi, sau là muốn nghênh tiếp Thái tử sắp hồi kinh vào ngày mai.”Thái tử sắp hồi kinh? Có ý gì? Chẳng lẽ Thái tử không ở trong cung.“Phụ hoàng nghĩ thật chu đáo, nhi thần lập tức đi chuẩn bị.”“Không vội, hoàng nhi, trẫm biết vì chuyện trẫm lập Hoàng hậu, trong triều lẫn tần phi hậu cung đều bất mãn, cho nên mười lăm tháng sau trẫm sẽ thoái vị nhường ngôi cho Thái tử, không biết ý hoàng nhi thế nào?”Cái gì? Việc này mà Hoàng thượng phải hỏi ý kiến vị Thập hoàng tử này sao, xem ra anh ta không phải người đơn giản.“Tất cả đều nghe theo lời Hoàng a mã căn dặn.”“Ý ái phi thế nào?” Lão Hoàng đế nhìn Cam Đình Đình.“Hoàng thượng, hậu cung không được can chính, đối với chuyện trong triều thần thiếp cũng không hiểu, chỉ biết tận tâm hầu hạ Hoàng thượng, thống lĩnh lục cung, đó mới là bổn phận của thần thiếp.” Cam Đình Đình nũng nịu nói, chốc chốc lại nhìn về phía Hoàng Bộ Ưng.“Ái phi quả là thùy mị, quan tâm.” Lão Hoàng đế mặt mày rạng rỡ tán thưởng Cam Đình Đình.Nha nha nha, Cam Đình Đình cảm giác như toàn thân nổi gai ốc.“Vậy chuyện gia yến kia trẫm giao cho ái phi và hoàng nhi xử lý.”“Vâng.”“Dạ."

“Tiểu thư.”

“Có chuyện gì vậy Tiểu Thúy?”

“Hoàng thượng phái người đến mời tiểu thư qua bên ấy.”

“Cái gì? Lão già kia lại cho mời?” Vất vả lắm mới tránh được tối hôm qua, chẳng lẽ —- chẳng lẽ thực sự chạy trời không khỏi nắng?

“Tiểu thư, người không sao chứ?”

“Không sao.” Làm sao mà không sao cho được, chỉ là Cam Đình Đình không muốn Tiểu Thúy lo lắng mà thôi. Song cô chợt nhớ hiện tại là ban ngày, không phải lão Hoàng đế kia ban ngày ban mặt cũng đ*ng d*c chứ?

“Tiểu Thúy, trang điểm cho ta.” Đi thì đi, dù sao lão Hoàng đế kia nhìn qua chắc cũng không còn trụ được bao lâu, coi như an ủi ông ta lúc cuối đời, nhưng lần đầu tiên của bổn cô nương nhất định phải dành cho người ta yêu.

“Hoàng hậu nương nương đến.”

Ngay cả cái này Hoàng hậu nương nương cũng không giống, bất kể đến nơi nào, cung nữ thái giám cũng đều ngay hàng thẳng lối chào đón, nếu không phải đi bồi lão già kia, lòng Cam Đình Đình đắc ý biết bao nhiêu, thế nhưng vừa nghĩ đến còn phải ứng phó với lão già kia, Cam Đình Đình hơi rủ rũ cúi đầu.

“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”

“Ái phi, mau đứng lên.” Lão Hoàng đế đầy hào hứng ngồi trên giường nhỏ, vươn tay kéo Cam Đình Đình lại gần.

“Nhi thần tham kiến Hoàng ngạch nương. Hoàng ngạch nương cát tường.”

Cam Đình Đình nhận ra giọng nói này, đây hẳn là người cô đã gặp ở cửa cung đêm qua, chỉ là đất trời tối đen nên không nhìn rõ.

“Đứng lên đi.” Cam Đình Đình nhìn về phía nam tử kia, không khỏi giật mình. Anh ta quả đúng là một mỹ nam! Trên đầu đội kim quan khảm bảo thạch, đôi lông mày cương nghị tựa như nhị long thưởng châu kim trên vầng trán, trên người vận một bộ nhị sắc kim bách điệp điểm hoa đỏ thẫm, thắt lưng tơ lụa năm màu ghép thành, hoa bát đoàn[1] xanh thẫm, đi kèm là tiểu triêu ngoa[2] xanh điểm trắng. Mặt như trung thu chi nguyệt, sắc tựa xuân hiểu chi hoa, tóc ví như lưỡi đao, mày như mặc họa, mặt như đào biện[3], mục ví như thu ba. Quả là hữu tình! Trên da thịt tựa như có vầng sáng, ánh mắt phát ra quang mang tựa lưu ly. Dung mạo như tranh vẽ, đẹp tựa chân nhân, loại này dung mạo, loại này phong nghi, căn bản là vượt trên tất cả vẻ đẹp của con người. Nếu tùy tiện mặc một cái áo choàng, cũng cảm thấy như là tiên nhân, mà tiên nhân tuyệt đối không thể đẹp hơn anh ta.

“Ái phi, đây là hoàng nhi của trẫm, tên Hoàng Bộ Ưng, đứng hàng lão thập.” Lão Hoàng đế giới thiệu với Cam Đình Đình.

Lão thập? Vậy trên anh ta còn đến chín người nữa, không phải bọn họ cũng là nam tử tuấn mỹ như vậy chứ, hì hì, quả là may mắn trước mặt. “Thập hoàng tử, bổn cung mới tiến cung, có gì thất lễ mong ngài lượng thứ, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”

“Hoàng ngạch nương thật biết nói đùa, nhi thần không dám.” Hoàng Bộ Ưng cười cười nói.

“Ái phi, hoàng nhi, trẫm tìm hai người tới chính là có chuyện muốn bàn bạc. Trẫm chuẩn bị tổ tức gia yến, trước là vì ái phi, sau là muốn nghênh tiếp Thái tử sắp hồi kinh vào ngày mai.”

Thái tử sắp hồi kinh? Có ý gì? Chẳng lẽ Thái tử không ở trong cung.

“Phụ hoàng nghĩ thật chu đáo, nhi thần lập tức đi chuẩn bị.”

“Không vội, hoàng nhi, trẫm biết vì chuyện trẫm lập Hoàng hậu, trong triều lẫn tần phi hậu cung đều bất mãn, cho nên mười lăm tháng sau trẫm sẽ thoái vị nhường ngôi cho Thái tử, không biết ý hoàng nhi thế nào?”

Cái gì? Việc này mà Hoàng thượng phải hỏi ý kiến vị Thập hoàng tử này sao, xem ra anh ta không phải người đơn giản.

“Tất cả đều nghe theo lời Hoàng a mã căn dặn.”

“Ý ái phi thế nào?” Lão Hoàng đế nhìn Cam Đình Đình.

“Hoàng thượng, hậu cung không được can chính, đối với chuyện trong triều thần thiếp cũng không hiểu, chỉ biết tận tâm hầu hạ Hoàng thượng, thống lĩnh lục cung, đó mới là bổn phận của thần thiếp.” Cam Đình Đình nũng nịu nói, chốc chốc lại nhìn về phía Hoàng Bộ Ưng.

“Ái phi quả là thùy mị, quan tâm.” Lão Hoàng đế mặt mày rạng rỡ tán thưởng Cam Đình Đình.

Nha nha nha, Cam Đình Đình cảm giác như toàn thân nổi gai ốc.

“Vậy chuyện gia yến kia trẫm giao cho ái phi và hoàng nhi xử lý.”

“Vâng.”

“Dạ."

Thái Hậu Nương Nương Mười Sáu TuổiTác giả: Họa Thi NgữTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không“Đình Đình, mau ngủ đi, kẻo lại không dậy nổi, ngày mai còn phải đến trường đấy.” Không biết đây là lần thứ mấy mẹ Cam phải thúc giục cô con gái cứ ngồi ôm lấy màn hình vô tuyến. “Cô đó, mau đi, đằng sau còn một cái, phải thế chứ, làm anh ta khổ sở đến chết luôn ——-” Mỗ nữ chỉ lo vui sướng khua chân múa tay, tập trung tinh thần chăm chú xem ti-vi, chẳng buồn để ý đến những lời kia của mẹ. “Cam Đình Đình —–” Mẹ Cam lớn tiếng quát rồi chống nạnh đi đến chắn trước màn hình ti-vi của mỗ nữ. “Mẹ — mẹ làm gì vậy, người ta đang đến đoạn gay cấn, mau mau tránh ra để con xem để con xem.” Mỗ nữ nghiêng đầu tiếp tục nhìn. “Bụp”, mẹ Cam không nhịn được nữa, lập tức tắt ti-vi đi. “Cam Đình Đình, còn không đi ngủ thì ngày sau đừng hòng nhìn thấy ti-vi lần nữa.” Mẹ Cam cảnh cáo con gái lần chót. “Đừng mà mẹ, con đi ngủ là được mà.” Mỗ nữ ủ rũ cúi đầu về phòng, nếu sau này thực sự không còn được xem ti-vi thì khác nào lấy mạng của cô. Bỏ đi, hi sinh cá nhân vì tập thể vậy. Chao ôi, mẹ Cam bất đắc dĩ… “Tiểu thư.”“Có chuyện gì vậy Tiểu Thúy?”“Hoàng thượng phái người đến mời tiểu thư qua bên ấy.”“Cái gì? Lão già kia lại cho mời?” Vất vả lắm mới tránh được tối hôm qua, chẳng lẽ —- chẳng lẽ thực sự chạy trời không khỏi nắng?“Tiểu thư, người không sao chứ?”“Không sao.” Làm sao mà không sao cho được, chỉ là Cam Đình Đình không muốn Tiểu Thúy lo lắng mà thôi. Song cô chợt nhớ hiện tại là ban ngày, không phải lão Hoàng đế kia ban ngày ban mặt cũng đ*ng d*c chứ?“Tiểu Thúy, trang điểm cho ta.” Đi thì đi, dù sao lão Hoàng đế kia nhìn qua chắc cũng không còn trụ được bao lâu, coi như an ủi ông ta lúc cuối đời, nhưng lần đầu tiên của bổn cô nương nhất định phải dành cho người ta yêu.“Hoàng hậu nương nương đến.”Ngay cả cái này Hoàng hậu nương nương cũng không giống, bất kể đến nơi nào, cung nữ thái giám cũng đều ngay hàng thẳng lối chào đón, nếu không phải đi bồi lão già kia, lòng Cam Đình Đình đắc ý biết bao nhiêu, thế nhưng vừa nghĩ đến còn phải ứng phó với lão già kia, Cam Đình Đình hơi rủ rũ cúi đầu.“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”“Ái phi, mau đứng lên.” Lão Hoàng đế đầy hào hứng ngồi trên giường nhỏ, vươn tay kéo Cam Đình Đình lại gần.“Nhi thần tham kiến Hoàng ngạch nương. Hoàng ngạch nương cát tường.”Cam Đình Đình nhận ra giọng nói này, đây hẳn là người cô đã gặp ở cửa cung đêm qua, chỉ là đất trời tối đen nên không nhìn rõ.“Đứng lên đi.” Cam Đình Đình nhìn về phía nam tử kia, không khỏi giật mình. Anh ta quả đúng là một mỹ nam! Trên đầu đội kim quan khảm bảo thạch, đôi lông mày cương nghị tựa như nhị long thưởng châu kim trên vầng trán, trên người vận một bộ nhị sắc kim bách điệp điểm hoa đỏ thẫm, thắt lưng tơ lụa năm màu ghép thành, hoa bát đoàn[1] xanh thẫm, đi kèm là tiểu triêu ngoa[2] xanh điểm trắng. Mặt như trung thu chi nguyệt, sắc tựa xuân hiểu chi hoa, tóc ví như lưỡi đao, mày như mặc họa, mặt như đào biện[3], mục ví như thu ba. Quả là hữu tình! Trên da thịt tựa như có vầng sáng, ánh mắt phát ra quang mang tựa lưu ly. Dung mạo như tranh vẽ, đẹp tựa chân nhân, loại này dung mạo, loại này phong nghi, căn bản là vượt trên tất cả vẻ đẹp của con người. Nếu tùy tiện mặc một cái áo choàng, cũng cảm thấy như là tiên nhân, mà tiên nhân tuyệt đối không thể đẹp hơn anh ta.“Ái phi, đây là hoàng nhi của trẫm, tên Hoàng Bộ Ưng, đứng hàng lão thập.” Lão Hoàng đế giới thiệu với Cam Đình Đình.Lão thập? Vậy trên anh ta còn đến chín người nữa, không phải bọn họ cũng là nam tử tuấn mỹ như vậy chứ, hì hì, quả là may mắn trước mặt. “Thập hoàng tử, bổn cung mới tiến cung, có gì thất lễ mong ngài lượng thứ, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”“Hoàng ngạch nương thật biết nói đùa, nhi thần không dám.” Hoàng Bộ Ưng cười cười nói.“Ái phi, hoàng nhi, trẫm tìm hai người tới chính là có chuyện muốn bàn bạc. Trẫm chuẩn bị tổ tức gia yến, trước là vì ái phi, sau là muốn nghênh tiếp Thái tử sắp hồi kinh vào ngày mai.”Thái tử sắp hồi kinh? Có ý gì? Chẳng lẽ Thái tử không ở trong cung.“Phụ hoàng nghĩ thật chu đáo, nhi thần lập tức đi chuẩn bị.”“Không vội, hoàng nhi, trẫm biết vì chuyện trẫm lập Hoàng hậu, trong triều lẫn tần phi hậu cung đều bất mãn, cho nên mười lăm tháng sau trẫm sẽ thoái vị nhường ngôi cho Thái tử, không biết ý hoàng nhi thế nào?”Cái gì? Việc này mà Hoàng thượng phải hỏi ý kiến vị Thập hoàng tử này sao, xem ra anh ta không phải người đơn giản.“Tất cả đều nghe theo lời Hoàng a mã căn dặn.”“Ý ái phi thế nào?” Lão Hoàng đế nhìn Cam Đình Đình.“Hoàng thượng, hậu cung không được can chính, đối với chuyện trong triều thần thiếp cũng không hiểu, chỉ biết tận tâm hầu hạ Hoàng thượng, thống lĩnh lục cung, đó mới là bổn phận của thần thiếp.” Cam Đình Đình nũng nịu nói, chốc chốc lại nhìn về phía Hoàng Bộ Ưng.“Ái phi quả là thùy mị, quan tâm.” Lão Hoàng đế mặt mày rạng rỡ tán thưởng Cam Đình Đình.Nha nha nha, Cam Đình Đình cảm giác như toàn thân nổi gai ốc.“Vậy chuyện gia yến kia trẫm giao cho ái phi và hoàng nhi xử lý.”“Vâng.”“Dạ."

Chương 8: Giới thiệu Thập hoàng tử