Tác giả:

“Đình Đình, mau ngủ đi, kẻo lại không dậy nổi, ngày mai còn phải đến trường đấy.” Không biết đây là lần thứ mấy mẹ Cam phải thúc giục cô con gái cứ ngồi ôm lấy màn hình vô tuyến. “Cô đó, mau đi, đằng sau còn một cái, phải thế chứ, làm anh ta khổ sở đến chết luôn ——-” Mỗ nữ chỉ lo vui sướng khua chân múa tay, tập trung tinh thần chăm chú xem ti-vi, chẳng buồn để ý đến những lời kia của mẹ. “Cam Đình Đình —–” Mẹ Cam lớn tiếng quát rồi chống nạnh đi đến chắn trước màn hình ti-vi của mỗ nữ. “Mẹ — mẹ làm gì vậy, người ta đang đến đoạn gay cấn, mau mau tránh ra để con xem để con xem.” Mỗ nữ nghiêng đầu tiếp tục nhìn. “Bụp”, mẹ Cam không nhịn được nữa, lập tức tắt ti-vi đi. “Cam Đình Đình, còn không đi ngủ thì ngày sau đừng hòng nhìn thấy ti-vi lần nữa.” Mẹ Cam cảnh cáo con gái lần chót. “Đừng mà mẹ, con đi ngủ là được mà.” Mỗ nữ ủ rũ cúi đầu về phòng, nếu sau này thực sự không còn được xem ti-vi thì khác nào lấy mạng của cô. Bỏ đi, hi sinh cá nhân vì tập thể vậy. Chao ôi, mẹ Cam bất đắc dĩ…

Chương 14: Ngọt ngào

Thái Hậu Nương Nương Mười Sáu TuổiTác giả: Họa Thi NgữTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không“Đình Đình, mau ngủ đi, kẻo lại không dậy nổi, ngày mai còn phải đến trường đấy.” Không biết đây là lần thứ mấy mẹ Cam phải thúc giục cô con gái cứ ngồi ôm lấy màn hình vô tuyến. “Cô đó, mau đi, đằng sau còn một cái, phải thế chứ, làm anh ta khổ sở đến chết luôn ——-” Mỗ nữ chỉ lo vui sướng khua chân múa tay, tập trung tinh thần chăm chú xem ti-vi, chẳng buồn để ý đến những lời kia của mẹ. “Cam Đình Đình —–” Mẹ Cam lớn tiếng quát rồi chống nạnh đi đến chắn trước màn hình ti-vi của mỗ nữ. “Mẹ — mẹ làm gì vậy, người ta đang đến đoạn gay cấn, mau mau tránh ra để con xem để con xem.” Mỗ nữ nghiêng đầu tiếp tục nhìn. “Bụp”, mẹ Cam không nhịn được nữa, lập tức tắt ti-vi đi. “Cam Đình Đình, còn không đi ngủ thì ngày sau đừng hòng nhìn thấy ti-vi lần nữa.” Mẹ Cam cảnh cáo con gái lần chót. “Đừng mà mẹ, con đi ngủ là được mà.” Mỗ nữ ủ rũ cúi đầu về phòng, nếu sau này thực sự không còn được xem ti-vi thì khác nào lấy mạng của cô. Bỏ đi, hi sinh cá nhân vì tập thể vậy. Chao ôi, mẹ Cam bất đắc dĩ… “Này Vũ, huynh thích ở đây sao?” Cam Đình Đình và Hoàng Bộ Vũ, hai người ngồi trong ngự hoa viên trò chuyện.“Cũng không phải là thích, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, đương nhiên ta cũng vậy.”“Còn ta thích cuộc sống tự do tự tại bên ngoài cung hơn, nếu có thể, ta rất muốn phiêu bạt khắp chân trời góc biển.” Cam Đình Đình hào sảng nói. Cùng người thương phiêu bạt chốn hồng trần là giấc mộng lãng mạn nhất cô từng mơ.“Cô —–”“Thế nào? Cảm thấy ta không giống tiểu thư khuê các sao?”“Không phải vậy. Chẳng qua là nữ tử thẳng thắn như cô thật hiếm thấy.”“Vũ, ta cũng không muốn làm cái gì Hoàng hậu nương nương, chỉ muốn làm một nữ tử bình thường, cùng người thương sớm tốt bên nhau.” Cô cứ thế kết hôn, chẳng chút yêu thương, loại chuyện này đến tận bây giờ Cam Đình Đình cũng chưa từng nghĩ đến, càng không cam lòng. Không cam lòng để tuổi mười sáu thanh xuân ngắn ngủi cứ thế vô thanh vô tức hương tiêu ngọc vẫn, còn rất nhiều chuyện cô muốn làm.“Lẽ nào cô —–”“Ha ha, không có gì. Mỗi người đều có số cả, tuy không tránh được nhưng chí ít có thể nỗ lực thay đổi.”“Cô rất đặc biệt.”“Vậy sao? Có thể là vì trong lòng huynh thấy vui thôi.”“Ta —” Hoàng Bộ Vũ nhìn Cam Đình Đình, mặt hơi ửng đỏ.“Phải, trong cung ta không có lấy một người quen, lại càng không có bằng hữu, cám ơn huynh đã đồng ý kết giao bằng hữu cùng ta.” Cam Đình Đình chân thành nói.Thình thịch — thình thịch — Trái tim Hoàng Bộ Vũ bất chợt lỗi nhịp, “Chuyện này — ta —–”“Hắc hắc, nói với huynh nhiều như vậy, tâm tình ta cũng thấy khá hơn.”“Nếu cô không ngại, cứ coi ta như bằng hữu mà tâm sự.” Đây là lần đầu tiên Hoàng Bộ Vũ cảm thấy được sự ấm áp giữa con người với con người. Tuy thân phận hắn là hoàng tử, nhưng là con của khí phi nên bị lạnh nhạt, nụ cười tươi tắn của Cam Đình Đình như lan sang cả hắn, khiến hắn cảm thấy như được đắm mình dưới ánh dương.“Đương nhiên, huynh có gì cũng có thể nói với ta.” Dù ngoài mặt là Hoàng Bộ Vũ là người ôn tồn lễ độ, nhưng Cam Đình Đình vẫn cảm nhận được nét ưu thương toát ra từ anh ta.“Phải —-” Hoàng Bộ Vũ gật đầu, nhưng thâm tâm hắn biết, hắn không dễ tin tưởng người khác nhanh như vậy.“Này, ta hát cho huynh nghe một bài nhé.” Tâm tình tốt lên, Cam Đình Đình bất ngờ muốn ca hát.Ngọt ngào, nụ cười của chàng thật ngọt ngàoTựa như đóa hoa đang nở trong gió xuânHoa nở trong gió xuânỞ đâu? Thiếp đã gặp chàng ở đâu?Nụ cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ♥Trong mơ, thiếp đã gặp chàng trong mơNgọt ngào, chàng cười ngọt ngào lắmLà chàng, người thiếp gặp trong mộng chính là chàng♥Ở đâu? Thiếp đã gặp chàng ở đâu?Nét mặt tươi cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ♥Đã gặp chàng ở đâu, ở đâu?Nụ cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ♥Đã gặp chàng trong mơ trong mơNgọt ngào, chàng cười ngọt ngào lắmLà chàng, người thiếp gặp trong mộng chính là chàng♥Đã gặp chàng ở đâu ở đâu?Nét mặt tươi cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ“Rất hay —” Hoàng Bộ Vũ vừa vỗ tay vừa say mê nói.“Hắc hắc, huynh thích là được rồi.” Cam Đình Đình ngượng ngùng cúi đầu, dù không phải là ngôi sao ca nhạc, nhưng giọng hát của cô cũng không tệ.“Hoàng hậu nương nương — Không phải. Này, Thường — bài hát này —”“Bài hát này tên là【Mật ngọt】nếu huynh thích, lần sau ta lại hát cho huynh nghe.”“Ừm.”“Phải ra, ta còn phải trở về. Nếu huynh có thời gian có thể đến Trường Xuân cung tìm ta cùng chơi.”“Được.”Cam Đình Đình phát tay rời đi.Nhìn hình bóng Cam Đình Đình, trong lòng Hoàng Bộ Vũ thấy ấm áp, cảm giác rất lạ kì. Cô nương xinh đẹp này ấp ám như nắng, tựa như làn gió xuân, khiến người ta thấy ngọt ngào thanh thản.“Đệ thật ta gan —”Vừa nghe giọng nói kia truyền đến, Hoàng Bộ Vũ vội quỳ xuống

“Này Vũ, huynh thích ở đây sao?” Cam Đình Đình và Hoàng Bộ Vũ, hai người ngồi trong ngự hoa viên trò chuyện.

“Cũng không phải là thích, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, đương nhiên ta cũng vậy.”

“Còn ta thích cuộc sống tự do tự tại bên ngoài cung hơn, nếu có thể, ta rất muốn phiêu bạt khắp chân trời góc biển.” Cam Đình Đình hào sảng nói. Cùng người thương phiêu bạt chốn hồng trần là giấc mộng lãng mạn nhất cô từng mơ.

“Cô —–”

“Thế nào? Cảm thấy ta không giống tiểu thư khuê các sao?”

“Không phải vậy. Chẳng qua là nữ tử thẳng thắn như cô thật hiếm thấy.”

“Vũ, ta cũng không muốn làm cái gì Hoàng hậu nương nương, chỉ muốn làm một nữ tử bình thường, cùng người thương sớm tốt bên nhau.” Cô cứ thế kết hôn, chẳng chút yêu thương, loại chuyện này đến tận bây giờ Cam Đình Đình cũng chưa từng nghĩ đến, càng không cam lòng. Không cam lòng để tuổi mười sáu thanh xuân ngắn ngủi cứ thế vô thanh vô tức hương tiêu ngọc vẫn, còn rất nhiều chuyện cô muốn làm.

“Lẽ nào cô —–”

“Ha ha, không có gì. Mỗi người đều có số cả, tuy không tránh được nhưng chí ít có thể nỗ lực thay đổi.”

“Cô rất đặc biệt.”

“Vậy sao? Có thể là vì trong lòng huynh thấy vui thôi.”

“Ta —” Hoàng Bộ Vũ nhìn Cam Đình Đình, mặt hơi ửng đỏ.

“Phải, trong cung ta không có lấy một người quen, lại càng không có bằng hữu, cám ơn huynh đã đồng ý kết giao bằng hữu cùng ta.” Cam Đình Đình chân thành nói.

Thình thịch — thình thịch — Trái tim Hoàng Bộ Vũ bất chợt lỗi nhịp, “Chuyện này — ta —–”

“Hắc hắc, nói với huynh nhiều như vậy, tâm tình ta cũng thấy khá hơn.”

“Nếu cô không ngại, cứ coi ta như bằng hữu mà tâm sự.” Đây là lần đầu tiên Hoàng Bộ Vũ cảm thấy được sự ấm áp giữa con người với con người. Tuy thân phận hắn là hoàng tử, nhưng là con của khí phi nên bị lạnh nhạt, nụ cười tươi tắn của Cam Đình Đình như lan sang cả hắn, khiến hắn cảm thấy như được đắm mình dưới ánh dương.

“Đương nhiên, huynh có gì cũng có thể nói với ta.” Dù ngoài mặt là Hoàng Bộ Vũ là người ôn tồn lễ độ, nhưng Cam Đình Đình vẫn cảm nhận được nét ưu thương toát ra từ anh ta.

“Phải —-” Hoàng Bộ Vũ gật đầu, nhưng thâm tâm hắn biết, hắn không dễ tin tưởng người khác nhanh như vậy.

“Này, ta hát cho huynh nghe một bài nhé.” Tâm tình tốt lên, Cam Đình Đình bất ngờ muốn ca hát.

Ngọt ngào, nụ cười của chàng thật ngọt ngào

Tựa như đóa hoa đang nở trong gió xuân

Hoa nở trong gió xuân

Ở đâu? Thiếp đã gặp chàng ở đâu?

Nụ cười của chàng quen thuộc thế này

Thiếp nhất thời không nhớ ra

À, ở trong giấc mơ

Trong mơ, thiếp đã gặp chàng trong mơ

Ngọt ngào, chàng cười ngọt ngào lắm

Là chàng, người thiếp gặp trong mộng chính là chàng

Ở đâu? Thiếp đã gặp chàng ở đâu?

Nét mặt tươi cười của chàng quen thuộc thế này

Thiếp nhất thời không nhớ ra

À, ở trong giấc mơ

Đã gặp chàng ở đâu, ở đâu?

Nụ cười của chàng quen thuộc thế này

Thiếp nhất thời không nhớ ra

À, ở trong giấc mơ

Đã gặp chàng trong mơ trong mơ

Ngọt ngào, chàng cười ngọt ngào lắm

Là chàng, người thiếp gặp trong mộng chính là chàng

Đã gặp chàng ở đâu ở đâu?

Nét mặt tươi cười của chàng quen thuộc thế này

Thiếp nhất thời không nhớ ra

À, ở trong giấc mơ

“Rất hay —” Hoàng Bộ Vũ vừa vỗ tay vừa say mê nói.

“Hắc hắc, huynh thích là được rồi.” Cam Đình Đình ngượng ngùng cúi đầu, dù không phải là ngôi sao ca nhạc, nhưng giọng hát của cô cũng không tệ.

“Hoàng hậu nương nương — Không phải. Này, Thường — bài hát này —”

“Bài hát này tên là【Mật ngọt】nếu huynh thích, lần sau ta lại hát cho huynh nghe.”

“Ừm.”

“Phải ra, ta còn phải trở về. Nếu huynh có thời gian có thể đến Trường Xuân cung tìm ta cùng chơi.”

“Được.”

Cam Đình Đình phát tay rời đi.

Nhìn hình bóng Cam Đình Đình, trong lòng Hoàng Bộ Vũ thấy ấm áp, cảm giác rất lạ kì. Cô nương xinh đẹp này ấp ám như nắng, tựa như làn gió xuân, khiến người ta thấy ngọt ngào thanh thản.

“Đệ thật ta gan —”

Vừa nghe giọng nói kia truyền đến, Hoàng Bộ Vũ vội quỳ xuống

Thái Hậu Nương Nương Mười Sáu TuổiTác giả: Họa Thi NgữTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không“Đình Đình, mau ngủ đi, kẻo lại không dậy nổi, ngày mai còn phải đến trường đấy.” Không biết đây là lần thứ mấy mẹ Cam phải thúc giục cô con gái cứ ngồi ôm lấy màn hình vô tuyến. “Cô đó, mau đi, đằng sau còn một cái, phải thế chứ, làm anh ta khổ sở đến chết luôn ——-” Mỗ nữ chỉ lo vui sướng khua chân múa tay, tập trung tinh thần chăm chú xem ti-vi, chẳng buồn để ý đến những lời kia của mẹ. “Cam Đình Đình —–” Mẹ Cam lớn tiếng quát rồi chống nạnh đi đến chắn trước màn hình ti-vi của mỗ nữ. “Mẹ — mẹ làm gì vậy, người ta đang đến đoạn gay cấn, mau mau tránh ra để con xem để con xem.” Mỗ nữ nghiêng đầu tiếp tục nhìn. “Bụp”, mẹ Cam không nhịn được nữa, lập tức tắt ti-vi đi. “Cam Đình Đình, còn không đi ngủ thì ngày sau đừng hòng nhìn thấy ti-vi lần nữa.” Mẹ Cam cảnh cáo con gái lần chót. “Đừng mà mẹ, con đi ngủ là được mà.” Mỗ nữ ủ rũ cúi đầu về phòng, nếu sau này thực sự không còn được xem ti-vi thì khác nào lấy mạng của cô. Bỏ đi, hi sinh cá nhân vì tập thể vậy. Chao ôi, mẹ Cam bất đắc dĩ… “Này Vũ, huynh thích ở đây sao?” Cam Đình Đình và Hoàng Bộ Vũ, hai người ngồi trong ngự hoa viên trò chuyện.“Cũng không phải là thích, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, đương nhiên ta cũng vậy.”“Còn ta thích cuộc sống tự do tự tại bên ngoài cung hơn, nếu có thể, ta rất muốn phiêu bạt khắp chân trời góc biển.” Cam Đình Đình hào sảng nói. Cùng người thương phiêu bạt chốn hồng trần là giấc mộng lãng mạn nhất cô từng mơ.“Cô —–”“Thế nào? Cảm thấy ta không giống tiểu thư khuê các sao?”“Không phải vậy. Chẳng qua là nữ tử thẳng thắn như cô thật hiếm thấy.”“Vũ, ta cũng không muốn làm cái gì Hoàng hậu nương nương, chỉ muốn làm một nữ tử bình thường, cùng người thương sớm tốt bên nhau.” Cô cứ thế kết hôn, chẳng chút yêu thương, loại chuyện này đến tận bây giờ Cam Đình Đình cũng chưa từng nghĩ đến, càng không cam lòng. Không cam lòng để tuổi mười sáu thanh xuân ngắn ngủi cứ thế vô thanh vô tức hương tiêu ngọc vẫn, còn rất nhiều chuyện cô muốn làm.“Lẽ nào cô —–”“Ha ha, không có gì. Mỗi người đều có số cả, tuy không tránh được nhưng chí ít có thể nỗ lực thay đổi.”“Cô rất đặc biệt.”“Vậy sao? Có thể là vì trong lòng huynh thấy vui thôi.”“Ta —” Hoàng Bộ Vũ nhìn Cam Đình Đình, mặt hơi ửng đỏ.“Phải, trong cung ta không có lấy một người quen, lại càng không có bằng hữu, cám ơn huynh đã đồng ý kết giao bằng hữu cùng ta.” Cam Đình Đình chân thành nói.Thình thịch — thình thịch — Trái tim Hoàng Bộ Vũ bất chợt lỗi nhịp, “Chuyện này — ta —–”“Hắc hắc, nói với huynh nhiều như vậy, tâm tình ta cũng thấy khá hơn.”“Nếu cô không ngại, cứ coi ta như bằng hữu mà tâm sự.” Đây là lần đầu tiên Hoàng Bộ Vũ cảm thấy được sự ấm áp giữa con người với con người. Tuy thân phận hắn là hoàng tử, nhưng là con của khí phi nên bị lạnh nhạt, nụ cười tươi tắn của Cam Đình Đình như lan sang cả hắn, khiến hắn cảm thấy như được đắm mình dưới ánh dương.“Đương nhiên, huynh có gì cũng có thể nói với ta.” Dù ngoài mặt là Hoàng Bộ Vũ là người ôn tồn lễ độ, nhưng Cam Đình Đình vẫn cảm nhận được nét ưu thương toát ra từ anh ta.“Phải —-” Hoàng Bộ Vũ gật đầu, nhưng thâm tâm hắn biết, hắn không dễ tin tưởng người khác nhanh như vậy.“Này, ta hát cho huynh nghe một bài nhé.” Tâm tình tốt lên, Cam Đình Đình bất ngờ muốn ca hát.Ngọt ngào, nụ cười của chàng thật ngọt ngàoTựa như đóa hoa đang nở trong gió xuânHoa nở trong gió xuânỞ đâu? Thiếp đã gặp chàng ở đâu?Nụ cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ♥Trong mơ, thiếp đã gặp chàng trong mơNgọt ngào, chàng cười ngọt ngào lắmLà chàng, người thiếp gặp trong mộng chính là chàng♥Ở đâu? Thiếp đã gặp chàng ở đâu?Nét mặt tươi cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ♥Đã gặp chàng ở đâu, ở đâu?Nụ cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ♥Đã gặp chàng trong mơ trong mơNgọt ngào, chàng cười ngọt ngào lắmLà chàng, người thiếp gặp trong mộng chính là chàng♥Đã gặp chàng ở đâu ở đâu?Nét mặt tươi cười của chàng quen thuộc thế nàyThiếp nhất thời không nhớ raÀ, ở trong giấc mơ“Rất hay —” Hoàng Bộ Vũ vừa vỗ tay vừa say mê nói.“Hắc hắc, huynh thích là được rồi.” Cam Đình Đình ngượng ngùng cúi đầu, dù không phải là ngôi sao ca nhạc, nhưng giọng hát của cô cũng không tệ.“Hoàng hậu nương nương — Không phải. Này, Thường — bài hát này —”“Bài hát này tên là【Mật ngọt】nếu huynh thích, lần sau ta lại hát cho huynh nghe.”“Ừm.”“Phải ra, ta còn phải trở về. Nếu huynh có thời gian có thể đến Trường Xuân cung tìm ta cùng chơi.”“Được.”Cam Đình Đình phát tay rời đi.Nhìn hình bóng Cam Đình Đình, trong lòng Hoàng Bộ Vũ thấy ấm áp, cảm giác rất lạ kì. Cô nương xinh đẹp này ấp ám như nắng, tựa như làn gió xuân, khiến người ta thấy ngọt ngào thanh thản.“Đệ thật ta gan —”Vừa nghe giọng nói kia truyền đến, Hoàng Bộ Vũ vội quỳ xuống

Chương 14: Ngọt ngào