Hỏa Liên được coi là tứ đại quốc hùng mạnh của đại lục, nước non thịnh vượn. Dân chúng cũng được coi là an cư lạc nghiệp, tiền đồ sáng lạn. Vua tân nhiệm cũng thật biết cách làm cho dân được hưởng thụ. Cơm áo không lo, cơ hội kiếm việc làm cũng đa dạng nghành nghề có thể thỏa sức mà chọn. Bình định thiên hạ tài chí mưu lược vạn phần, là đấng anh minh trẻ tuổi mười phân vẹn mười, nếu không có gì ngoài ý muốn. Thái bình có thể kéo dài hơn cả trăm năm. Tiền đồ trải rộng vô lượng, tất đất tất vàng. Nghe thật tuyệt biết bao. Nhưng mấy ai biết sự hô hào sùng kính của dân chúng, sự hưng thịnh của đất nước mà y đang có bây giờ. Nào không phải hắn ban cho. _______________ Đất nước không thái bình thì lấy gì để hưng thịnh đây? Bao nhiêu năm chinh chiến sa trường, kẻ sau nằm xuống kẻ trước tiến lên. Trả giá bao nhiêu là thứ, là mồ hôi là nước mắt là hy vọng...! Rốt cuộc thứ nhận lại từ ngươi phải chăng là ánh mắt lạnh lùng, là tội danh phản quốc mà gán lên. Ta là con người, ta cũng biết mệt mỏi…

Chương 10: 10: Chua Xót

Ôm Con Đi Làm Phú Ông Giàu CóTác giả: Huyết Sắc LiênTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHỏa Liên được coi là tứ đại quốc hùng mạnh của đại lục, nước non thịnh vượn. Dân chúng cũng được coi là an cư lạc nghiệp, tiền đồ sáng lạn. Vua tân nhiệm cũng thật biết cách làm cho dân được hưởng thụ. Cơm áo không lo, cơ hội kiếm việc làm cũng đa dạng nghành nghề có thể thỏa sức mà chọn. Bình định thiên hạ tài chí mưu lược vạn phần, là đấng anh minh trẻ tuổi mười phân vẹn mười, nếu không có gì ngoài ý muốn. Thái bình có thể kéo dài hơn cả trăm năm. Tiền đồ trải rộng vô lượng, tất đất tất vàng. Nghe thật tuyệt biết bao. Nhưng mấy ai biết sự hô hào sùng kính của dân chúng, sự hưng thịnh của đất nước mà y đang có bây giờ. Nào không phải hắn ban cho. _______________ Đất nước không thái bình thì lấy gì để hưng thịnh đây? Bao nhiêu năm chinh chiến sa trường, kẻ sau nằm xuống kẻ trước tiến lên. Trả giá bao nhiêu là thứ, là mồ hôi là nước mắt là hy vọng...! Rốt cuộc thứ nhận lại từ ngươi phải chăng là ánh mắt lạnh lùng, là tội danh phản quốc mà gán lên. Ta là con người, ta cũng biết mệt mỏi… Bên đây, Huyền Dao cũng mơ màng mà tỉnh lại vào đúng giờ Thân ( 3h đến 5h).Tinh thần hắn cũng chưa dựt lại lắm, uể oải mà đỡ eo ngồi dậy.Khi quan cảnh đã hiện rõ lên tầm mắt, hắn sờ sờ bóp cái cổ đau nhức không thôi.Ngoái đầu nhìn bầu trời qua cửa số.- Có lẽ hắn đang ở lầu hai tại khách đ**m đi: hắn nghĩLấy mu bàn tay gõ lên thái dương mà thầm thang trong lòng.- Chuyện gì thế này, sau đầu lại đau như vậy?Người cũng không hề thoải mái, giống y như việc ngã xuống lưng ngựa vậy.Trãi nhiệm đó thật không tốt chút nào, nhất là phần ngay thắt lưng.Vừa mỏi vừa cảm thấy nhói, hơi tê tê.Phải xin một ít rượu xoa bóp từ Mộc Vân mới được.Bụng vừa đói cồn cào, cơ thể thì đau nhứt tinh thần như bị rút cạn sạch.Nên hắn tạm thời không để ý đến việc bản thân vì sao lại ngất xỉu, đến khi có lại một chút thanh tỉnh cùng nhìn lại vùng bụng nhô lên độ cung của mình thì mới triệt để ngây ngốc luôn.Trong một khắc hắn đã quên mất bản thân mình đã hoài thai đứa nhỏ của người nọ.Việc hắn và bảo bảo đã khổ sở ra sao.Nguy hiểm đến mức bé con trong bụng hắn có thể rời bỏ hắn bất cứ lúc nào, nếu hắn bỏ qua bé.Yếu ớt đến thế.Hắn làm sao có thể quên chứ? Có lẽ vì hắn đã có một giấc ngủ thật sâu, yên bình đến mức khiến hắn phải đắm chìm trong nó mà bỏ quên thực tại của mình.Hắn sao có thể hèn nhát trốn chạy như vậy chứ? Hắn có lẽ sắp phát điên rồi.Hắn muốn khóc nhưng hắn là đại tướng quân a.Dù không còn nữa nhưng dù gì cũng là đấng nam nhi.Sao có thể nói khóc là khóc được, thật giống nữ nhân, Huyền Dao hắn mới không muốn đâu.Nhưng hắn làm sao thế này? Thứ đang chảy ra từ mắt hắn là gì đây chứ.Mới không phải là nước mắt đâu.Nhớ lại buổi trưa, có lẽ là thời khắc hắn kinh hoàng nhất.Cũng may là bé con không sao, nếu không hắn nghĩ mình sẽ hỏng mất.Trân bảo này của hắn không thể mất được.Bé là giới hạn cuối cùng của hắn rồi.Lấy ống tay áo chùi mạnh đi hai hàng nước mặn chát ở khóe mắt.Lâu đến mức khiến đuôi mắt phải đỏ hoe.Nhìn cằn phòng sạch sẽ trống trơn không có hơi người.Tràn đầy khi tức lạnh lẽo, hắn cảm thấy chạnh lòng lẫn tủi thân vô cùng.Tại sao hắn lại phải rơi vào bước đường cùng này cơ chứ? Hắn cũng muốn ở lại ngôi nhà hương quả của Mạc gia.Ít nhất nó không lạnh lẽo như ở đây, một nơi hoàn toàn xa lạ.Nhưng nói không chừng ngôi nhà đó cũng đã bị phong tỏa hoặc gỡ bỏ rồi cũng nên.Nếu bị gỡ bỏ thì bài vị tổ tiên và của cha nữa...phải làm sao đây.Tất cả đều là tại hắn.Nhưng y, chắc cũng sẽ thu sếp ổn thỏa thôi.Giầu gì nhà hắn mấy đời có công với đất nước, tuyệt đối trung thanh lẫn công chính liêm minh.Dù có một đứa con nghịch tử bất đạo như hắn.Nhưng sao có thể lấy đó mà gỡ bỏ tư gia phủ Thừa Tướng mà tiên hoàng ngự bang được.Là hắn suy nghĩ nhiều rồi.Cụp xuống đôi mắt buồn, thầm tính toán chi li: Không thể mãi như thế được.Tâm trạng của mình sẽ ảnh hưởng xấu đến bé con.Có chết hắn cũng không muốn thế.Phải dực dậy mới có thể sống được.Vỗ bồn bộp lên hai má, khiến tinh thần đi lên một chút.Đỡ bụng cẩn thận từ trên giường ngồi dậy, gọi tiểu nhị chuẩn bị một thùng nước nóng lớn.Cũng không khiến hắn phải đợi lâu lắm, sau một khắc thùng tắm lẫn nước nóng đều được bưng lên sau tấm bình phong của vách phòng hắn.Hắn bước từng bước cẩn thận tiến đến, vừa đi vừa cởi từng kiện quần áo bên ngoài.Từ áo khoát ngoài lẫn nội y, đến miếng băng bông vải ngay bụng cũng cởi nốt.Để lộ vùng bụng căng tròn rất dễ mà thấy rõ nó nhô một độ cung như thế nào.Đối với người nhìn lại thấy bé phát triển bình thường nhưng đối với hắn bé mỏng manh đến mức chạm vào cũng sẽ tan.Không ai hiểu con mình hơn người sinh ra nó.Hoàn cảnh của hắn phải nói là chật vật không gì sánh được, tuyệt không thể so sánh.Hiện tại hắn còn chưa biết điểm dừng cụ thể là nơi nào.Trời đất có chỗ nào cho hắn chốn dung thân đây, hắn cũng không biết nữa, cũng không cần phải nghĩ tới nữa.Hắn sợ, hắn không chịu nổi kết quả.Chua xót không gì sánh bằng.Đằng ngắt nơi đáy lòng.Hơi nóng bay nghi ngúc, nước nóng pha loãng tinh dầu khiến cơ thể lẫn tinh thần hắn thả lỏng không thôi.Không biết từ lúc nào đã dựa vào cạnh thùng gỗ mà lim dim hai mắt.Ngủ lúc nào không hay.Mặc kệ cửa phòng mình bị người đẩy nhẹ ra, nhưng vẫn không tránh khỏi kêu ken két vì ma sát.Rồi từ từ đóng lại phát ra tiếng lạch cạnh của khóa trái cửa.Tiếng bước chân hơi dừng lại ngay giữa phòng, rồi chậm chạp đều đều tiến đến nơi hắn đang tắm.Nếu là lúc bình thường, tính phòng bị của hắn luôn luôn rất cao.Nhưng giờ đây có vẻ là quá mệt mỏi mà hoàn toàn buôn lơi cảng giác.Mặc người nọ tiếp cận hắn ngày càng một gần hơn..

Bên đây, Huyền Dao cũng mơ màng mà tỉnh lại vào đúng giờ Thân ( 3h đến 5h).

Tinh thần hắn cũng chưa dựt lại lắm, uể oải mà đỡ eo ngồi dậy.

Khi quan cảnh đã hiện rõ lên tầm mắt, hắn sờ sờ bóp cái cổ đau nhức không thôi.

Ngoái đầu nhìn bầu trời qua cửa số.

- Có lẽ hắn đang ở lầu hai tại khách đ**m đi: hắn nghĩ

Lấy mu bàn tay gõ lên thái dương mà thầm thang trong lòng.

- Chuyện gì thế này, sau đầu lại đau như vậy?

Người cũng không hề thoải mái, giống y như việc ngã xuống lưng ngựa vậy.

Trãi nhiệm đó thật không tốt chút nào, nhất là phần ngay thắt lưng.

Vừa mỏi vừa cảm thấy nhói, hơi tê tê.

Phải xin một ít rượu xoa bóp từ Mộc Vân mới được.

Bụng vừa đói cồn cào, cơ thể thì đau nhứt tinh thần như bị rút cạn sạch.

Nên hắn tạm thời không để ý đến việc bản thân vì sao lại ngất xỉu, đến khi có lại một chút thanh tỉnh cùng nhìn lại vùng bụng nhô lên độ cung của mình thì mới triệt để ngây ngốc luôn.

Trong một khắc hắn đã quên mất bản thân mình đã hoài thai đứa nhỏ của người nọ.

Việc hắn và bảo bảo đã khổ sở ra sao.

Nguy hiểm đến mức bé con trong bụng hắn có thể rời bỏ hắn bất cứ lúc nào, nếu hắn bỏ qua bé.

Yếu ớt đến thế.

Hắn làm sao có thể quên chứ? Có lẽ vì hắn đã có một giấc ngủ thật sâu, yên bình đến mức khiến hắn phải đắm chìm trong nó mà bỏ quên thực tại của mình.

Hắn sao có thể hèn nhát trốn chạy như vậy chứ? Hắn có lẽ sắp phát điên rồi.

Hắn muốn khóc nhưng hắn là đại tướng quân a.

Dù không còn nữa nhưng dù gì cũng là đấng nam nhi.

Sao có thể nói khóc là khóc được, thật giống nữ nhân, Huyền Dao hắn mới không muốn đâu.

Nhưng hắn làm sao thế này? Thứ đang chảy ra từ mắt hắn là gì đây chứ.

Mới không phải là nước mắt đâu.

Nhớ lại buổi trưa, có lẽ là thời khắc hắn kinh hoàng nhất.

Cũng may là bé con không sao, nếu không hắn nghĩ mình sẽ hỏng mất.

Trân bảo này của hắn không thể mất được.

Bé là giới hạn cuối cùng của hắn rồi.

Lấy ống tay áo chùi mạnh đi hai hàng nước mặn chát ở khóe mắt.

Lâu đến mức khiến đuôi mắt phải đỏ hoe.

Nhìn cằn phòng sạch sẽ trống trơn không có hơi người.

Tràn đầy khi tức lạnh lẽo, hắn cảm thấy chạnh lòng lẫn tủi thân vô cùng.

Tại sao hắn lại phải rơi vào bước đường cùng này cơ chứ? Hắn cũng muốn ở lại ngôi nhà hương quả của Mạc gia.

Ít nhất nó không lạnh lẽo như ở đây, một nơi hoàn toàn xa lạ.

Nhưng nói không chừng ngôi nhà đó cũng đã bị phong tỏa hoặc gỡ bỏ rồi cũng nên.

Nếu bị gỡ bỏ thì bài vị tổ tiên và của cha nữa...phải làm sao đây.

Tất cả đều là tại hắn.

Nhưng y, chắc cũng sẽ thu sếp ổn thỏa thôi.

Giầu gì nhà hắn mấy đời có công với đất nước, tuyệt đối trung thanh lẫn công chính liêm minh.

Dù có một đứa con nghịch tử bất đạo như hắn.

Nhưng sao có thể lấy đó mà gỡ bỏ tư gia phủ Thừa Tướng mà tiên hoàng ngự bang được.

Là hắn suy nghĩ nhiều rồi.

Cụp xuống đôi mắt buồn, thầm tính toán chi li: Không thể mãi như thế được.

Tâm trạng của mình sẽ ảnh hưởng xấu đến bé con.

Có chết hắn cũng không muốn thế.

Phải dực dậy mới có thể sống được.

Vỗ bồn bộp lên hai má, khiến tinh thần đi lên một chút.

Đỡ bụng cẩn thận từ trên giường ngồi dậy, gọi tiểu nhị chuẩn bị một thùng nước nóng lớn.

Cũng không khiến hắn phải đợi lâu lắm, sau một khắc thùng tắm lẫn nước nóng đều được bưng lên sau tấm bình phong của vách phòng hắn.

Hắn bước từng bước cẩn thận tiến đến, vừa đi vừa cởi từng kiện quần áo bên ngoài.

Từ áo khoát ngoài lẫn nội y, đến miếng băng bông vải ngay bụng cũng cởi nốt.

Để lộ vùng bụng căng tròn rất dễ mà thấy rõ nó nhô một độ cung như thế nào.

Đối với người nhìn lại thấy bé phát triển bình thường nhưng đối với hắn bé mỏng manh đến mức chạm vào cũng sẽ tan.

Không ai hiểu con mình hơn người sinh ra nó.

Hoàn cảnh của hắn phải nói là chật vật không gì sánh được, tuyệt không thể so sánh.

Hiện tại hắn còn chưa biết điểm dừng cụ thể là nơi nào.

Trời đất có chỗ nào cho hắn chốn dung thân đây, hắn cũng không biết nữa, cũng không cần phải nghĩ tới nữa.

Hắn sợ, hắn không chịu nổi kết quả.

Chua xót không gì sánh bằng.

Đằng ngắt nơi đáy lòng.

Hơi nóng bay nghi ngúc, nước nóng pha loãng tinh dầu khiến cơ thể lẫn tinh thần hắn thả lỏng không thôi.

Không biết từ lúc nào đã dựa vào cạnh thùng gỗ mà lim dim hai mắt.

Ngủ lúc nào không hay.

Mặc kệ cửa phòng mình bị người đẩy nhẹ ra, nhưng vẫn không tránh khỏi kêu ken két vì ma sát.

Rồi từ từ đóng lại phát ra tiếng lạch cạnh của khóa trái cửa.

Tiếng bước chân hơi dừng lại ngay giữa phòng, rồi chậm chạp đều đều tiến đến nơi hắn đang tắm.

Nếu là lúc bình thường, tính phòng bị của hắn luôn luôn rất cao.

Nhưng giờ đây có vẻ là quá mệt mỏi mà hoàn toàn buôn lơi cảng giác.

Mặc người nọ tiếp cận hắn ngày càng một gần hơn..

Ôm Con Đi Làm Phú Ông Giàu CóTác giả: Huyết Sắc LiênTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHỏa Liên được coi là tứ đại quốc hùng mạnh của đại lục, nước non thịnh vượn. Dân chúng cũng được coi là an cư lạc nghiệp, tiền đồ sáng lạn. Vua tân nhiệm cũng thật biết cách làm cho dân được hưởng thụ. Cơm áo không lo, cơ hội kiếm việc làm cũng đa dạng nghành nghề có thể thỏa sức mà chọn. Bình định thiên hạ tài chí mưu lược vạn phần, là đấng anh minh trẻ tuổi mười phân vẹn mười, nếu không có gì ngoài ý muốn. Thái bình có thể kéo dài hơn cả trăm năm. Tiền đồ trải rộng vô lượng, tất đất tất vàng. Nghe thật tuyệt biết bao. Nhưng mấy ai biết sự hô hào sùng kính của dân chúng, sự hưng thịnh của đất nước mà y đang có bây giờ. Nào không phải hắn ban cho. _______________ Đất nước không thái bình thì lấy gì để hưng thịnh đây? Bao nhiêu năm chinh chiến sa trường, kẻ sau nằm xuống kẻ trước tiến lên. Trả giá bao nhiêu là thứ, là mồ hôi là nước mắt là hy vọng...! Rốt cuộc thứ nhận lại từ ngươi phải chăng là ánh mắt lạnh lùng, là tội danh phản quốc mà gán lên. Ta là con người, ta cũng biết mệt mỏi… Bên đây, Huyền Dao cũng mơ màng mà tỉnh lại vào đúng giờ Thân ( 3h đến 5h).Tinh thần hắn cũng chưa dựt lại lắm, uể oải mà đỡ eo ngồi dậy.Khi quan cảnh đã hiện rõ lên tầm mắt, hắn sờ sờ bóp cái cổ đau nhức không thôi.Ngoái đầu nhìn bầu trời qua cửa số.- Có lẽ hắn đang ở lầu hai tại khách đ**m đi: hắn nghĩLấy mu bàn tay gõ lên thái dương mà thầm thang trong lòng.- Chuyện gì thế này, sau đầu lại đau như vậy?Người cũng không hề thoải mái, giống y như việc ngã xuống lưng ngựa vậy.Trãi nhiệm đó thật không tốt chút nào, nhất là phần ngay thắt lưng.Vừa mỏi vừa cảm thấy nhói, hơi tê tê.Phải xin một ít rượu xoa bóp từ Mộc Vân mới được.Bụng vừa đói cồn cào, cơ thể thì đau nhứt tinh thần như bị rút cạn sạch.Nên hắn tạm thời không để ý đến việc bản thân vì sao lại ngất xỉu, đến khi có lại một chút thanh tỉnh cùng nhìn lại vùng bụng nhô lên độ cung của mình thì mới triệt để ngây ngốc luôn.Trong một khắc hắn đã quên mất bản thân mình đã hoài thai đứa nhỏ của người nọ.Việc hắn và bảo bảo đã khổ sở ra sao.Nguy hiểm đến mức bé con trong bụng hắn có thể rời bỏ hắn bất cứ lúc nào, nếu hắn bỏ qua bé.Yếu ớt đến thế.Hắn làm sao có thể quên chứ? Có lẽ vì hắn đã có một giấc ngủ thật sâu, yên bình đến mức khiến hắn phải đắm chìm trong nó mà bỏ quên thực tại của mình.Hắn sao có thể hèn nhát trốn chạy như vậy chứ? Hắn có lẽ sắp phát điên rồi.Hắn muốn khóc nhưng hắn là đại tướng quân a.Dù không còn nữa nhưng dù gì cũng là đấng nam nhi.Sao có thể nói khóc là khóc được, thật giống nữ nhân, Huyền Dao hắn mới không muốn đâu.Nhưng hắn làm sao thế này? Thứ đang chảy ra từ mắt hắn là gì đây chứ.Mới không phải là nước mắt đâu.Nhớ lại buổi trưa, có lẽ là thời khắc hắn kinh hoàng nhất.Cũng may là bé con không sao, nếu không hắn nghĩ mình sẽ hỏng mất.Trân bảo này của hắn không thể mất được.Bé là giới hạn cuối cùng của hắn rồi.Lấy ống tay áo chùi mạnh đi hai hàng nước mặn chát ở khóe mắt.Lâu đến mức khiến đuôi mắt phải đỏ hoe.Nhìn cằn phòng sạch sẽ trống trơn không có hơi người.Tràn đầy khi tức lạnh lẽo, hắn cảm thấy chạnh lòng lẫn tủi thân vô cùng.Tại sao hắn lại phải rơi vào bước đường cùng này cơ chứ? Hắn cũng muốn ở lại ngôi nhà hương quả của Mạc gia.Ít nhất nó không lạnh lẽo như ở đây, một nơi hoàn toàn xa lạ.Nhưng nói không chừng ngôi nhà đó cũng đã bị phong tỏa hoặc gỡ bỏ rồi cũng nên.Nếu bị gỡ bỏ thì bài vị tổ tiên và của cha nữa...phải làm sao đây.Tất cả đều là tại hắn.Nhưng y, chắc cũng sẽ thu sếp ổn thỏa thôi.Giầu gì nhà hắn mấy đời có công với đất nước, tuyệt đối trung thanh lẫn công chính liêm minh.Dù có một đứa con nghịch tử bất đạo như hắn.Nhưng sao có thể lấy đó mà gỡ bỏ tư gia phủ Thừa Tướng mà tiên hoàng ngự bang được.Là hắn suy nghĩ nhiều rồi.Cụp xuống đôi mắt buồn, thầm tính toán chi li: Không thể mãi như thế được.Tâm trạng của mình sẽ ảnh hưởng xấu đến bé con.Có chết hắn cũng không muốn thế.Phải dực dậy mới có thể sống được.Vỗ bồn bộp lên hai má, khiến tinh thần đi lên một chút.Đỡ bụng cẩn thận từ trên giường ngồi dậy, gọi tiểu nhị chuẩn bị một thùng nước nóng lớn.Cũng không khiến hắn phải đợi lâu lắm, sau một khắc thùng tắm lẫn nước nóng đều được bưng lên sau tấm bình phong của vách phòng hắn.Hắn bước từng bước cẩn thận tiến đến, vừa đi vừa cởi từng kiện quần áo bên ngoài.Từ áo khoát ngoài lẫn nội y, đến miếng băng bông vải ngay bụng cũng cởi nốt.Để lộ vùng bụng căng tròn rất dễ mà thấy rõ nó nhô một độ cung như thế nào.Đối với người nhìn lại thấy bé phát triển bình thường nhưng đối với hắn bé mỏng manh đến mức chạm vào cũng sẽ tan.Không ai hiểu con mình hơn người sinh ra nó.Hoàn cảnh của hắn phải nói là chật vật không gì sánh được, tuyệt không thể so sánh.Hiện tại hắn còn chưa biết điểm dừng cụ thể là nơi nào.Trời đất có chỗ nào cho hắn chốn dung thân đây, hắn cũng không biết nữa, cũng không cần phải nghĩ tới nữa.Hắn sợ, hắn không chịu nổi kết quả.Chua xót không gì sánh bằng.Đằng ngắt nơi đáy lòng.Hơi nóng bay nghi ngúc, nước nóng pha loãng tinh dầu khiến cơ thể lẫn tinh thần hắn thả lỏng không thôi.Không biết từ lúc nào đã dựa vào cạnh thùng gỗ mà lim dim hai mắt.Ngủ lúc nào không hay.Mặc kệ cửa phòng mình bị người đẩy nhẹ ra, nhưng vẫn không tránh khỏi kêu ken két vì ma sát.Rồi từ từ đóng lại phát ra tiếng lạch cạnh của khóa trái cửa.Tiếng bước chân hơi dừng lại ngay giữa phòng, rồi chậm chạp đều đều tiến đến nơi hắn đang tắm.Nếu là lúc bình thường, tính phòng bị của hắn luôn luôn rất cao.Nhưng giờ đây có vẻ là quá mệt mỏi mà hoàn toàn buôn lơi cảng giác.Mặc người nọ tiếp cận hắn ngày càng một gần hơn..

Chương 10: 10: Chua Xót