*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. _Chúng ta cần phải chấm dứt việc cùng gia tộc Simon tranh giành góc vuông thứ ba! Nó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào cả! Góc vuông thứ ba quá mức cổ xưa, nguồn tài nguyên đã sớm bị khai thác gần như không còn nữa! Tranh đoạt không hề có tác dụng! _Nhưng góc vuông thứ ba lại là khu vực hết sức quan trọng! Nếu như bỏ qua quyền sở hữu góc vuông thứ ba, các lĩnh chủ khác có thể dễ dàng lợi dụng tinh hạm, tiến hành xuyên thấu không gian để đi vào lãnh địa của chúng ta! Xâm lược chúng ta! Cướp đoạt mọi thứ chúng ta có! _Coi như gia tộc Simon cách nơi đây rất gần, muốn xâm lấn lãnh địa này mà hoàn toàn không bị phát hiện, bọn họ chí ít phải thu thập được năng lượng đủ để phá hủy mấy chục hành tinh! Mà đợi đến khi họ thành công tiến vào nơi đây, cũng không có đầy đủ năng lượng để an toàn rời đi! Tiếng tranh chấp kịch liệt vang vọng dưới mái vòm tòa quốc hội. Hơn mấy…
Chương 15: Uống nước bọt của tôi đi!
Tinh Tế Chi Băng Liệt Vương TọaTác giả: Tiêu Đường Đông QuaTruyện Đam Mỹ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. _Chúng ta cần phải chấm dứt việc cùng gia tộc Simon tranh giành góc vuông thứ ba! Nó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào cả! Góc vuông thứ ba quá mức cổ xưa, nguồn tài nguyên đã sớm bị khai thác gần như không còn nữa! Tranh đoạt không hề có tác dụng! _Nhưng góc vuông thứ ba lại là khu vực hết sức quan trọng! Nếu như bỏ qua quyền sở hữu góc vuông thứ ba, các lĩnh chủ khác có thể dễ dàng lợi dụng tinh hạm, tiến hành xuyên thấu không gian để đi vào lãnh địa của chúng ta! Xâm lược chúng ta! Cướp đoạt mọi thứ chúng ta có! _Coi như gia tộc Simon cách nơi đây rất gần, muốn xâm lấn lãnh địa này mà hoàn toàn không bị phát hiện, bọn họ chí ít phải thu thập được năng lượng đủ để phá hủy mấy chục hành tinh! Mà đợi đến khi họ thành công tiến vào nơi đây, cũng không có đầy đủ năng lượng để an toàn rời đi! Tiếng tranh chấp kịch liệt vang vọng dưới mái vòm tòa quốc hội. Hơn mấy… Oz không có phản ứng.Tống Kiêu cố ý bưng bát, bò đến bên kia giường, đẩy vai Oz một cái, một bộ biểu tình tốt bụng nói:_ Để tôi đút anh ăn nhé! Chứ đói bụng lắm biết phải làm sao?_ Không cần...Oz mới hơi hé môi, Tống Kiêu bỗng dưng nhét một thìa cơm đậu dẻo vào miệng anh.Đây là lần đầu tiên Oz bị sặc, anh ho khan không ngừng, gương mặt vốn không có chút hồng hào nào cũng đỏ lên.Cơm đậu dẻo vừa vặn phun lên người Tống Kiêu, ngay cả trên giường và gối nằm cũng bị dính._ Này! Anh làm gì vậy! Thật bẩn!Tống Kiêu lấy hạt cơm dính trên mặt xuống.Oz thật vất vả mới dừng được cơn ho, trợn to mắt nhìn Tống Kiêu, rốt cục, cơn tức giận của anh cũng sôi trào, hiện rõ trong đôi mắt._ Nếu cậu còn làm thế nữa, tôi sẽ giết cậu, dù cha tôi có nói gì._ Ôi? Hóa ra anh cũng sẽ tức giận? Làm tôi bất ngờ đó! – Tống Kiêu hoàn toàn không đem lời đe doạ của Oz để vào lòng. – Mỗi một bé thú cưng lúc mới đem nuôi nhốt đều hay ngửa mình lộ ra mấy đầu v* dễ thương bày vẻ đáng yêu với chủ nhân, nhìn chỉ muốn cắn một cái. Nhưng lúc sau thì sao?Oz đến cái liếc mắt cũng không cho Tống Kiêu.Con tim Tống Kiêu lại ngứa ngáy. Oz Fawn ngày trước có thể khiêu chiến với Phong vương Tulio ở trên không trung hiện tại đang bị cậu giấu ở Tống gia, cực kỳ suy yếu, nhưng cứ mãi thể hiện bộ dáng cự nhân (= Very Important Person) kiêu ngạo tình xa vạn dặm, đáng yêu biết nhường nào chứ!( ý câu là một vĩ nhân kiêu ngạo rời xa chốn hồng trần
Oz không có phản ứng.
Tống Kiêu cố ý bưng bát, bò đến bên kia giường, đẩy vai Oz một cái, một bộ biểu tình tốt bụng nói:
_ Để tôi đút anh ăn nhé! Chứ đói bụng lắm biết phải làm sao?
_ Không cần...
Oz mới hơi hé môi, Tống Kiêu bỗng dưng nhét một thìa cơm đậu dẻo vào miệng anh.
Đây là lần đầu tiên Oz bị sặc, anh ho khan không ngừng, gương mặt vốn không có chút hồng hào nào cũng đỏ lên.
Cơm đậu dẻo vừa vặn phun lên người Tống Kiêu, ngay cả trên giường và gối nằm cũng bị dính.
_ Này! Anh làm gì vậy! Thật bẩn!
Tống Kiêu lấy hạt cơm dính trên mặt xuống.
Oz thật vất vả mới dừng được cơn ho, trợn to mắt nhìn Tống Kiêu, rốt cục, cơn tức giận của anh cũng sôi trào, hiện rõ trong đôi mắt.
_ Nếu cậu còn làm thế nữa, tôi sẽ giết cậu, dù cha tôi có nói gì.
_ Ôi? Hóa ra anh cũng sẽ tức giận? Làm tôi bất ngờ đó! – Tống Kiêu hoàn toàn không đem lời đe doạ của Oz để vào lòng. – Mỗi một bé thú cưng lúc mới đem nuôi nhốt đều hay ngửa mình lộ ra mấy đầu v* dễ thương bày vẻ đáng yêu với chủ nhân, nhìn chỉ muốn cắn một cái. Nhưng lúc sau thì sao?
Oz đến cái liếc mắt cũng không cho Tống Kiêu.
Con tim Tống Kiêu lại ngứa ngáy. Oz Fawn ngày trước có thể khiêu chiến với Phong vương Tulio ở trên không trung hiện tại đang bị cậu giấu ở Tống gia, cực kỳ suy yếu, nhưng cứ mãi thể hiện bộ dáng cự nhân (= Very Important Person) kiêu ngạo tình xa vạn dặm, đáng yêu biết nhường nào chứ!
( ý câu là một vĩ nhân kiêu ngạo rời xa chốn hồng trần
Tinh Tế Chi Băng Liệt Vương TọaTác giả: Tiêu Đường Đông QuaTruyện Đam Mỹ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. _Chúng ta cần phải chấm dứt việc cùng gia tộc Simon tranh giành góc vuông thứ ba! Nó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào cả! Góc vuông thứ ba quá mức cổ xưa, nguồn tài nguyên đã sớm bị khai thác gần như không còn nữa! Tranh đoạt không hề có tác dụng! _Nhưng góc vuông thứ ba lại là khu vực hết sức quan trọng! Nếu như bỏ qua quyền sở hữu góc vuông thứ ba, các lĩnh chủ khác có thể dễ dàng lợi dụng tinh hạm, tiến hành xuyên thấu không gian để đi vào lãnh địa của chúng ta! Xâm lược chúng ta! Cướp đoạt mọi thứ chúng ta có! _Coi như gia tộc Simon cách nơi đây rất gần, muốn xâm lấn lãnh địa này mà hoàn toàn không bị phát hiện, bọn họ chí ít phải thu thập được năng lượng đủ để phá hủy mấy chục hành tinh! Mà đợi đến khi họ thành công tiến vào nơi đây, cũng không có đầy đủ năng lượng để an toàn rời đi! Tiếng tranh chấp kịch liệt vang vọng dưới mái vòm tòa quốc hội. Hơn mấy… Oz không có phản ứng.Tống Kiêu cố ý bưng bát, bò đến bên kia giường, đẩy vai Oz một cái, một bộ biểu tình tốt bụng nói:_ Để tôi đút anh ăn nhé! Chứ đói bụng lắm biết phải làm sao?_ Không cần...Oz mới hơi hé môi, Tống Kiêu bỗng dưng nhét một thìa cơm đậu dẻo vào miệng anh.Đây là lần đầu tiên Oz bị sặc, anh ho khan không ngừng, gương mặt vốn không có chút hồng hào nào cũng đỏ lên.Cơm đậu dẻo vừa vặn phun lên người Tống Kiêu, ngay cả trên giường và gối nằm cũng bị dính._ Này! Anh làm gì vậy! Thật bẩn!Tống Kiêu lấy hạt cơm dính trên mặt xuống.Oz thật vất vả mới dừng được cơn ho, trợn to mắt nhìn Tống Kiêu, rốt cục, cơn tức giận của anh cũng sôi trào, hiện rõ trong đôi mắt._ Nếu cậu còn làm thế nữa, tôi sẽ giết cậu, dù cha tôi có nói gì._ Ôi? Hóa ra anh cũng sẽ tức giận? Làm tôi bất ngờ đó! – Tống Kiêu hoàn toàn không đem lời đe doạ của Oz để vào lòng. – Mỗi một bé thú cưng lúc mới đem nuôi nhốt đều hay ngửa mình lộ ra mấy đầu v* dễ thương bày vẻ đáng yêu với chủ nhân, nhìn chỉ muốn cắn một cái. Nhưng lúc sau thì sao?Oz đến cái liếc mắt cũng không cho Tống Kiêu.Con tim Tống Kiêu lại ngứa ngáy. Oz Fawn ngày trước có thể khiêu chiến với Phong vương Tulio ở trên không trung hiện tại đang bị cậu giấu ở Tống gia, cực kỳ suy yếu, nhưng cứ mãi thể hiện bộ dáng cự nhân (= Very Important Person) kiêu ngạo tình xa vạn dặm, đáng yêu biết nhường nào chứ!( ý câu là một vĩ nhân kiêu ngạo rời xa chốn hồng trần