Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng…
Chương 29
Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 29Hoa Phi Phi sáng sớm đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Hắn vẫn như thường lệ một thân âu phục thẳng tắp từ trên cầu thang đi xuống. Cậu bất ngờ muốn hỏi, nhưng lại sợ chạm vào nỗi buồn của hắn nên ngập ngừng mãi không nói thành lời "Anh...Cái kia..." cậu chỉ chỉ vào bộ quần áo và chiếc cặp sách của hắn.Vương Thiếu Đình rất nhanh đã hiểu ý cậu "À, hôm nay anh đi xin việc :) "Hoa Phi Phi "Ồ" một tiếng rồi tiếp tục nấu nướng.Hắn bỏ cặp xuống ghế, đi đến chỗ cậu, ôm từ sau lưng đặt cằm lên vai cậu thỏ thẻ "Thơm quá, em đang làm gì vậy ?""Oa~ chỉ là xào chút rau thôi mà, cái gì mà thơm quá chứ !" Cậu ngượng ngùng quay đi giả vờ lấy nước.Hắn biết cậu đang mất tự nhiên nhưng không buông ra, ôm càng chặt hơn."Chú... Tại sao lại ôm baba cháu ???" Vương Hoa Nhiên bước vào nhà bếp, gương mặt còn ngái ngủ tay dụi dụi mắt.Hắn buông cậu ra đi tới chỗ bé, bồng bé lên "Đã bảo không phải là chú! Ta là cha của con, còn baba chính là mẹ!"Đứa trẻ vùng vẫy "cái gì baba là mẹ chú là cha thật khó hiểu mà!""Hai người có thể im lặng một chút không ? Mau lại ăn sáng đi!" Hoa Phi Phi làm mặt giận, tay chống hông ra lệnh. Cậu thật hết cách với hai người này, không gặp mặt thì thôi gặp nhau liền gây gỗ, nhưng toàn gây gỗ chuyện trẻ con khiến cậu không thể nào không buồn cười.Hai người nhận mệnh ngồi vào bàn ăn, lại tiếp tục đấu tranh bằng ánh mắt.Bữa sáng trôi qua trong bầu không khí vui vẻ, ăn xong ai làm việc nấy, cậu dọn dẹp nhà cửa, hắn đi ra ngoài xin việc còn Vương Hoa Nhiên theo hắn đi tới nhà trẻ.Cậu tiễn hắn ra cửa, lúc đi cậu không quên chỉnh lại cà vạt cho hắn, do cậu thấp hơn hắn rất nhiều nên phải nhón chân lên, kéo hắn thấp xuống nói nhỏ vào tai hắn "Đi đường cẩn thận, chúc anh may mắn!" Noi xong đặt lên má hắn một nụ hôn.Hoa Phi Phi mặt đỏ bừng chjay vào trong bếp, hắn nhìn theo dáng cậu khóe môi nhếch lên tạo thành vòng cung. Cậu khiến tâm trạng hắn vô cùng vui vẻ.Hai "nam nhân" ngồi trên xe đến trường mầm non, trên đường đi còn tranh thủ thời gian đàm điều kiện. Vương Thiếu Đình mở.lời trước "Như thế này... Hiện tại con gọi ta là ba, gọi baba là mẹ, con muốn gì cũng được!"Vương Hoa Nhiên hất mặt lên không thèm.để ý hắn, tay khoanh trước ngực tỏ vẻ nghiêm nghị "Nam tử hán đại trượng phu nhất định không bán đứng baba của mình !"Hắn tỏ vẻ tiếc nuối cầm chiếc máy tính bảng lên rồi đặt xuống trên kệ để vật dụng trong xe "Phải đem bỏ đi, thật tiếc nha..."Cậu bé nhanh chóng giữ tay hắn lại "Thành giao !"Vương Thiếu Đình cười, lấy chiếc máy tính bảng giao cho bé "Ô~ là Ipad Air~" cậu bé vui mừng nói."Con thích là tốt rồi, hiện tại... Gọi một tiếng ba xem!"Vương Hoa Nhiên cười thật tươi, từ ba thốt ra cũng vô cùng ngọt ngào "Ba~~~~!" Đứa trẻ này rất biết thức thời.Vương Thiếu Đình sau khi đưa con trai đi nhà trẻ cũng quay về Vương Thị, hắn vừa vào trong thư ký liền đi nhanh đến báo cáo "Vương tổng! Trần tiểu thư... Trần tiểu thư, cô ấy đang ở trong... Tìm ngài !"Hắn mặt không biểu cảm đáp lại "Vậy sao! Cứ mời cô ta vào đi!"Ngồi vào ghế Tổng Giám Đốc, hắn lấy từ cặp xách ra một chiếc kính đeo lên. Một nữ nhân ăn mặc thời thượng, gương mặt cũng rất xinh đẹp bước vào, cô ta đi đến đâu mùi nước hoa nồng nặc bay theo tới đó "Đình Đình! Tại sao anh lại thay đổi như vậy ? Trước đây tại sao anh nói yêu em, hiện tại lại tránh né em!"Hắn tỏ vẻ không quan tâm đầu cúi xuống chăm chú nhìn văn kiện "Trước đây và hiện tại cơ bản không giống nhau!""Anh..." cô nàng trừng lớn mắt nhìn hắn."Nếu không còn gì, tái kiến!" Hắn nhấc điện thoại gọi cho thư ký, rất nhanh có người vào mời nữ nhân kia ra ngoài.Hắn lắc đầu, thật không hiểu sao trước đây có thể chịu nổi tình cảnh này. Từ khi có cậu hắn mới biết được hạnh phúc thực sự là gì.
Chương 29
Hoa Phi Phi sáng sớm đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Hắn vẫn như thường lệ một thân âu phục thẳng tắp từ trên cầu thang đi xuống. Cậu bất ngờ muốn hỏi, nhưng lại sợ chạm vào nỗi buồn của hắn nên ngập ngừng mãi không nói thành lời "Anh...Cái kia..." cậu chỉ chỉ vào bộ quần áo và chiếc cặp sách của hắn.
Vương Thiếu Đình rất nhanh đã hiểu ý cậu "À, hôm nay anh đi xin việc :) "
Hoa Phi Phi "Ồ" một tiếng rồi tiếp tục nấu nướng.
Hắn bỏ cặp xuống ghế, đi đến chỗ cậu, ôm từ sau lưng đặt cằm lên vai cậu thỏ thẻ "Thơm quá, em đang làm gì vậy ?"
"Oa~ chỉ là xào chút rau thôi mà, cái gì mà thơm quá chứ !" Cậu ngượng ngùng quay đi giả vờ lấy nước.
Hắn biết cậu đang mất tự nhiên nhưng không buông ra, ôm càng chặt hơn.
"Chú... Tại sao lại ôm baba cháu ???" Vương Hoa Nhiên bước vào nhà bếp, gương mặt còn ngái ngủ tay dụi dụi mắt.
Hắn buông cậu ra đi tới chỗ bé, bồng bé lên "Đã bảo không phải là chú! Ta là cha của con, còn baba chính là mẹ!"
Đứa trẻ vùng vẫy "cái gì baba là mẹ chú là cha thật khó hiểu mà!"
"Hai người có thể im lặng một chút không ? Mau lại ăn sáng đi!" Hoa Phi Phi làm mặt giận, tay chống hông ra lệnh. Cậu thật hết cách với hai người này, không gặp mặt thì thôi gặp nhau liền gây gỗ, nhưng toàn gây gỗ chuyện trẻ con khiến cậu không thể nào không buồn cười.
Hai người nhận mệnh ngồi vào bàn ăn, lại tiếp tục đấu tranh bằng ánh mắt.
Bữa sáng trôi qua trong bầu không khí vui vẻ, ăn xong ai làm việc nấy, cậu dọn dẹp nhà cửa, hắn đi ra ngoài xin việc còn Vương Hoa Nhiên theo hắn đi tới nhà trẻ.
Cậu tiễn hắn ra cửa, lúc đi cậu không quên chỉnh lại cà vạt cho hắn, do cậu thấp hơn hắn rất nhiều nên phải nhón chân lên, kéo hắn thấp xuống nói nhỏ vào tai hắn "Đi đường cẩn thận, chúc anh may mắn!" Noi xong đặt lên má hắn một nụ hôn.
Hoa Phi Phi mặt đỏ bừng chjay vào trong bếp, hắn nhìn theo dáng cậu khóe môi nhếch lên tạo thành vòng cung. Cậu khiến tâm trạng hắn vô cùng vui vẻ.
Hai "nam nhân" ngồi trên xe đến trường mầm non, trên đường đi còn tranh thủ thời gian đàm điều kiện. Vương Thiếu Đình mở.lời trước "Như thế này... Hiện tại con gọi ta là ba, gọi baba là mẹ, con muốn gì cũng được!"
Vương Hoa Nhiên hất mặt lên không thèm.để ý hắn, tay khoanh trước ngực tỏ vẻ nghiêm nghị "Nam tử hán đại trượng phu nhất định không bán đứng baba của mình !"
Hắn tỏ vẻ tiếc nuối cầm chiếc máy tính bảng lên rồi đặt xuống trên kệ để vật dụng trong xe "Phải đem bỏ đi, thật tiếc nha..."
Cậu bé nhanh chóng giữ tay hắn lại "Thành giao !"
Vương Thiếu Đình cười, lấy chiếc máy tính bảng giao cho bé "Ô~ là Ipad Air~" cậu bé vui mừng nói.
"Con thích là tốt rồi, hiện tại... Gọi một tiếng ba xem!"
Vương Hoa Nhiên cười thật tươi, từ ba thốt ra cũng vô cùng ngọt ngào "Ba~~~~!" Đứa trẻ này rất biết thức thời.
Vương Thiếu Đình sau khi đưa con trai đi nhà trẻ cũng quay về Vương Thị, hắn vừa vào trong thư ký liền đi nhanh đến báo cáo "Vương tổng! Trần tiểu thư... Trần tiểu thư, cô ấy đang ở trong... Tìm ngài !"
Hắn mặt không biểu cảm đáp lại "Vậy sao! Cứ mời cô ta vào đi!"
Ngồi vào ghế Tổng Giám Đốc, hắn lấy từ cặp xách ra một chiếc kính đeo lên. Một nữ nhân ăn mặc thời thượng, gương mặt cũng rất xinh đẹp bước vào, cô ta đi đến đâu mùi nước hoa nồng nặc bay theo tới đó "Đình Đình! Tại sao anh lại thay đổi như vậy ? Trước đây tại sao anh nói yêu em, hiện tại lại tránh né em!"
Hắn tỏ vẻ không quan tâm đầu cúi xuống chăm chú nhìn văn kiện "Trước đây và hiện tại cơ bản không giống nhau!"
"Anh..." cô nàng trừng lớn mắt nhìn hắn.
"Nếu không còn gì, tái kiến!" Hắn nhấc điện thoại gọi cho thư ký, rất nhanh có người vào mời nữ nhân kia ra ngoài.
Hắn lắc đầu, thật không hiểu sao trước đây có thể chịu nổi tình cảnh này. Từ khi có cậu hắn mới biết được hạnh phúc thực sự là gì.
Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 29Hoa Phi Phi sáng sớm đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Hắn vẫn như thường lệ một thân âu phục thẳng tắp từ trên cầu thang đi xuống. Cậu bất ngờ muốn hỏi, nhưng lại sợ chạm vào nỗi buồn của hắn nên ngập ngừng mãi không nói thành lời "Anh...Cái kia..." cậu chỉ chỉ vào bộ quần áo và chiếc cặp sách của hắn.Vương Thiếu Đình rất nhanh đã hiểu ý cậu "À, hôm nay anh đi xin việc :) "Hoa Phi Phi "Ồ" một tiếng rồi tiếp tục nấu nướng.Hắn bỏ cặp xuống ghế, đi đến chỗ cậu, ôm từ sau lưng đặt cằm lên vai cậu thỏ thẻ "Thơm quá, em đang làm gì vậy ?""Oa~ chỉ là xào chút rau thôi mà, cái gì mà thơm quá chứ !" Cậu ngượng ngùng quay đi giả vờ lấy nước.Hắn biết cậu đang mất tự nhiên nhưng không buông ra, ôm càng chặt hơn."Chú... Tại sao lại ôm baba cháu ???" Vương Hoa Nhiên bước vào nhà bếp, gương mặt còn ngái ngủ tay dụi dụi mắt.Hắn buông cậu ra đi tới chỗ bé, bồng bé lên "Đã bảo không phải là chú! Ta là cha của con, còn baba chính là mẹ!"Đứa trẻ vùng vẫy "cái gì baba là mẹ chú là cha thật khó hiểu mà!""Hai người có thể im lặng một chút không ? Mau lại ăn sáng đi!" Hoa Phi Phi làm mặt giận, tay chống hông ra lệnh. Cậu thật hết cách với hai người này, không gặp mặt thì thôi gặp nhau liền gây gỗ, nhưng toàn gây gỗ chuyện trẻ con khiến cậu không thể nào không buồn cười.Hai người nhận mệnh ngồi vào bàn ăn, lại tiếp tục đấu tranh bằng ánh mắt.Bữa sáng trôi qua trong bầu không khí vui vẻ, ăn xong ai làm việc nấy, cậu dọn dẹp nhà cửa, hắn đi ra ngoài xin việc còn Vương Hoa Nhiên theo hắn đi tới nhà trẻ.Cậu tiễn hắn ra cửa, lúc đi cậu không quên chỉnh lại cà vạt cho hắn, do cậu thấp hơn hắn rất nhiều nên phải nhón chân lên, kéo hắn thấp xuống nói nhỏ vào tai hắn "Đi đường cẩn thận, chúc anh may mắn!" Noi xong đặt lên má hắn một nụ hôn.Hoa Phi Phi mặt đỏ bừng chjay vào trong bếp, hắn nhìn theo dáng cậu khóe môi nhếch lên tạo thành vòng cung. Cậu khiến tâm trạng hắn vô cùng vui vẻ.Hai "nam nhân" ngồi trên xe đến trường mầm non, trên đường đi còn tranh thủ thời gian đàm điều kiện. Vương Thiếu Đình mở.lời trước "Như thế này... Hiện tại con gọi ta là ba, gọi baba là mẹ, con muốn gì cũng được!"Vương Hoa Nhiên hất mặt lên không thèm.để ý hắn, tay khoanh trước ngực tỏ vẻ nghiêm nghị "Nam tử hán đại trượng phu nhất định không bán đứng baba của mình !"Hắn tỏ vẻ tiếc nuối cầm chiếc máy tính bảng lên rồi đặt xuống trên kệ để vật dụng trong xe "Phải đem bỏ đi, thật tiếc nha..."Cậu bé nhanh chóng giữ tay hắn lại "Thành giao !"Vương Thiếu Đình cười, lấy chiếc máy tính bảng giao cho bé "Ô~ là Ipad Air~" cậu bé vui mừng nói."Con thích là tốt rồi, hiện tại... Gọi một tiếng ba xem!"Vương Hoa Nhiên cười thật tươi, từ ba thốt ra cũng vô cùng ngọt ngào "Ba~~~~!" Đứa trẻ này rất biết thức thời.Vương Thiếu Đình sau khi đưa con trai đi nhà trẻ cũng quay về Vương Thị, hắn vừa vào trong thư ký liền đi nhanh đến báo cáo "Vương tổng! Trần tiểu thư... Trần tiểu thư, cô ấy đang ở trong... Tìm ngài !"Hắn mặt không biểu cảm đáp lại "Vậy sao! Cứ mời cô ta vào đi!"Ngồi vào ghế Tổng Giám Đốc, hắn lấy từ cặp xách ra một chiếc kính đeo lên. Một nữ nhân ăn mặc thời thượng, gương mặt cũng rất xinh đẹp bước vào, cô ta đi đến đâu mùi nước hoa nồng nặc bay theo tới đó "Đình Đình! Tại sao anh lại thay đổi như vậy ? Trước đây tại sao anh nói yêu em, hiện tại lại tránh né em!"Hắn tỏ vẻ không quan tâm đầu cúi xuống chăm chú nhìn văn kiện "Trước đây và hiện tại cơ bản không giống nhau!""Anh..." cô nàng trừng lớn mắt nhìn hắn."Nếu không còn gì, tái kiến!" Hắn nhấc điện thoại gọi cho thư ký, rất nhanh có người vào mời nữ nhân kia ra ngoài.Hắn lắc đầu, thật không hiểu sao trước đây có thể chịu nổi tình cảnh này. Từ khi có cậu hắn mới biết được hạnh phúc thực sự là gì.