Tác giả:

Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng…

Chương 36

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 36"... Nếu em có thể bắt đầu tất cả một lần nữa .Em hy vọng mình sẽ không xuất hiện trong cuộc đời anh..."Hoa Phi Phi bị hắn nhốt trong phòng ngay cả Vương Hoa Nhiên cũng không được vào thăm.Hắn mỗi ngày đi làm về đều lên phòng ngồi nhìn cậu một lúc lâu rồi đến thư phòng làm việc, sau đó quay lại phòng ôm cậu đi ngủ.Cậu thực sự sắp chịu không nổi thống khổ này nữa, vừa may cậu phát hiện ra hắn gần đây tâm trạng rất tốt, còn có đối xử với cậu thật dịu dàng. Hoa Phi Phi cắn răng chịu đựng, chờ cơ hội lên tiếng dụ dỗ hắn.Đêm nay hắn về sớm, thời gian tới nhìn cậu cũng lâu hơn một chút, cậu lấy hết can đảm nói "Đình Đình... Anh... có thể bỏ tay em ra một chút không ?"Ánh mắt hắn nghi hoặc nhìn cậu, không hề có vẻ như muốn mở khóa cho cậu.Hoa Phi Phi biết hắn nhất định không dễ như vậy nghe theo, tiếp tục bày ra bộ mặt đáng thương nắm tay hắn lay lay "Em thật sự rất đau... ! Em sẽ không nhân cơ hội này..." cậu chột dạ cúi đầu "...mà bỏ trốn đâu!""Em chắc chứ ?" Hắn nhướn mày hỏi lạiHoa Phi Phi nhút nhát gật đầu, ngước mắt lên nhìn hắn.Vương Thiếu Đình bước ra ngoài một lúc rồi quay trở lại, trên tay là chìa khóa, hắn tới gần mở đống xiềng xích trên người cậu ra, cậu ngoan ngoãn như lời đã hứa không hề tỏ ra có ý định muốn chạy trốn.Cậu sà vào lòng hắn lấy lòng để hắn giảm bớt cảnh giác mặc cho vòng tay hắn ôm lấy mình, cậu nghĩ cách khiến hắn cho phép cậu ra khỏi phòng, cắn chặt răng tự cười nhạo mình cậu lên tiếng "Anh... Mấy ngày qua em đã suu nghĩ thật kỹ, em thật sự sai rồi, anh sau này có thể ... đừng giam em như phạm nhân không ?"Hắn cúi đầu nhìn cậu, nửa tin nửa ngờ trầm mặc không lên tiếngĐến lúc cậu sắp tiếp tục cầu xin hắn mới mềm lòng "Có thật như em nói không ?""Thật mà!" Mặt cậu trông rất đáng thương, đôi mắt long lanh phản chiếu hình ảnh hắn trong đó, Vương Thiếu Đình cảm giác có gì đó kỳ lạ nhưng vẫn miễn cưỡng tin tưởng cậu "Xem như lần này anh tin em. Nhớ! Chỉ một lần này thôi!"Hoa Phi Phi vui mừng chồm dậy nhẹ hôn lên má hắn. Vương Thiếu Đình nhẫn nhịn lâu ngày dễ dàng bị cậu làm cho tiểu đệ đệ phút chốc thức giấc.Đêm đó cậu cùng hắn làm chuyện vợ chồng, nhu tình của hắn bộc lộ qua từng ánh mắt và cử chỉ. Hoa Phi Phi đều cảm nhận được tình yêu của hắn nhưng cậu tự nói với mình, đây chỉ là diễn kịch, trái tim đầy vết thương của cậu không đủ sức lại một lần đánh cược vì hắn. Ngốc nghếch cuồng dại của năm xưa đều bị năm tháng rửa trôi, cậu hiện tại sợ nhất chính là yêu và bị tổn thương.Sáng sớm hôm sau hắn vừa nhận được điện thoại đã vội vàng thay y phục rồi ra ngoài, Hoa Phi Phi sau khi chắc chắn hắn đã rời khỏi cũng thay y phục khác, im lặng bước sang mở cửa phòng Tiểu Nhiên, đứa trẻ cuộn mình trong chăn ngủ thật yên bình, ước gì những ngày trước kia quay lại, cậu cái gì cũng không biết ngu ngốc sống hạnh phúc cùng với Tiểu Nhiên và hắn.Khóa vân tay sáng đèn, cậu đưa ngón trỏ vào, âm thanh báo tít một tiếng, trên màn hình vuông nhỏ xuất hiện dòng chữ "Lỗi!" tiếng báo động vang lên, Hoa Phi Phi hoảng sợ nhấn loạn những phím số trên khóa, càng nhấn càng loạn, cuối cùng Vương Hoa Nhiên bị đánh thức, cậu bé nhìn mẹ mình đang hoảng sợ thì chạy nhanh đến, bất ngờ ngã từ cầu thang xuống khiến cậu không kịp đỡ.Sắc mặt bé càng lúc càng tái nhợt, nơi bàn tay ôm lấy đầu máu chảy không ngừng.Do trước khi đi hắn đã cảnh giác cho người canh chừng cậu nên lúc chuông báo động kêu lên bọn người đó đã gọi cho hắn.Vương Thiếu Đình quả nhiên không ngoài dự đoán nhưng trong lòng vẫn bực bội tức giận dời lại buổi gặp mặt cùng với gia đình hắn và gia đình nhà họ Trần quay xe đi thẳng về nhà.Đẩy cửa bước vào, hắn nghe thấy tiếng cậu nức nở khóc cũng bị làm cho hoảng sợ, nhìn thấy cậu trên tay ôm Tiểu Nhiên đang nằm bất động, đầu chảy đầy máu liền hiểu ra.Vương Thiếu Đình một tay đoạt lại đứa bé tay còn lại đẩy cậu ra "Không ngờ cậu lại đê tiên như vậy, ngay cả con mình cũng không buông tha. Có phải lúc cậu đi nó cản đường cậu nên cậu mới làm như vậy ? Chết tiệt tên tiện nhân này, Tiểu Nhiên có chuyện gì tôi không tha cho cậu !"Hắn vứt lại cho cậu ánh mắt khinh thường, vội vã đem đứa bé vào xe chạy nhanh đi để lại cậu trong nhà muốn giải thích cũng không được, thì ra trong mắt hắn cậu có thể tệ hại như vậy.Giao lại đứa bé cho Trương quản gia chăm sóc, hắn bỏ đi không quay về nhà nữa cơ bản vì hắn lúc này không muốn nhìn thấy cậu, hắn chỉ sợ mình không thể kìm chế mà hành hung cậu...

Chương 36

"... Nếu em có thể bắt đầu tất cả một lần nữa .

Em hy vọng mình sẽ không xuất hiện trong cuộc đời anh..."

Hoa Phi Phi bị hắn nhốt trong phòng ngay cả Vương Hoa Nhiên cũng không được vào thăm.

Hắn mỗi ngày đi làm về đều lên phòng ngồi nhìn cậu một lúc lâu rồi đến thư phòng làm việc, sau đó quay lại phòng ôm cậu đi ngủ.

Cậu thực sự sắp chịu không nổi thống khổ này nữa, vừa may cậu phát hiện ra hắn gần đây tâm trạng rất tốt, còn có đối xử với cậu thật dịu dàng. Hoa Phi Phi cắn răng chịu đựng, chờ cơ hội lên tiếng dụ dỗ hắn.

Đêm nay hắn về sớm, thời gian tới nhìn cậu cũng lâu hơn một chút, cậu lấy hết can đảm nói "Đình Đình... Anh... có thể bỏ tay em ra một chút không ?"

Ánh mắt hắn nghi hoặc nhìn cậu, không hề có vẻ như muốn mở khóa cho cậu.

Hoa Phi Phi biết hắn nhất định không dễ như vậy nghe theo, tiếp tục bày ra bộ mặt đáng thương nắm tay hắn lay lay "Em thật sự rất đau... ! Em sẽ không nhân cơ hội này..." cậu chột dạ cúi đầu "...mà bỏ trốn đâu!"

"Em chắc chứ ?" Hắn nhướn mày hỏi lại

Hoa Phi Phi nhút nhát gật đầu, ngước mắt lên nhìn hắn.

Vương Thiếu Đình bước ra ngoài một lúc rồi quay trở lại, trên tay là chìa khóa, hắn tới gần mở đống xiềng xích trên người cậu ra, cậu ngoan ngoãn như lời đã hứa không hề tỏ ra có ý định muốn chạy trốn.

Cậu sà vào lòng hắn lấy lòng để hắn giảm bớt cảnh giác mặc cho vòng tay hắn ôm lấy mình, cậu nghĩ cách khiến hắn cho phép cậu ra khỏi phòng, cắn chặt răng tự cười nhạo mình cậu lên tiếng "Anh... Mấy ngày qua em đã suu nghĩ thật kỹ, em thật sự sai rồi, anh sau này có thể ... đừng giam em như phạm nhân không ?"

Hắn cúi đầu nhìn cậu, nửa tin nửa ngờ trầm mặc không lên tiếng

Đến lúc cậu sắp tiếp tục cầu xin hắn mới mềm lòng "Có thật như em nói không ?"

"Thật mà!" Mặt cậu trông rất đáng thương, đôi mắt long lanh phản chiếu hình ảnh hắn trong đó, Vương Thiếu Đình cảm giác có gì đó kỳ lạ nhưng vẫn miễn cưỡng tin tưởng cậu "Xem như lần này anh tin em. Nhớ! Chỉ một lần này thôi!"

Hoa Phi Phi vui mừng chồm dậy nhẹ hôn lên má hắn. Vương Thiếu Đình nhẫn nhịn lâu ngày dễ dàng bị cậu làm cho tiểu đệ đệ phút chốc thức giấc.

Đêm đó cậu cùng hắn làm chuyện vợ chồng, nhu tình của hắn bộc lộ qua từng ánh mắt và cử chỉ. Hoa Phi Phi đều cảm nhận được tình yêu của hắn nhưng cậu tự nói với mình, đây chỉ là diễn kịch, trái tim đầy vết thương của cậu không đủ sức lại một lần đánh cược vì hắn. Ngốc nghếch cuồng dại của năm xưa đều bị năm tháng rửa trôi, cậu hiện tại sợ nhất chính là yêu và bị tổn thương.

Sáng sớm hôm sau hắn vừa nhận được điện thoại đã vội vàng thay y phục rồi ra ngoài, Hoa Phi Phi sau khi chắc chắn hắn đã rời khỏi cũng thay y phục khác, im lặng bước sang mở cửa phòng Tiểu Nhiên, đứa trẻ cuộn mình trong chăn ngủ thật yên bình, ước gì những ngày trước kia quay lại, cậu cái gì cũng không biết ngu ngốc sống hạnh phúc cùng với Tiểu Nhiên và hắn.

Khóa vân tay sáng đèn, cậu đưa ngón trỏ vào, âm thanh báo tít một tiếng, trên màn hình vuông nhỏ xuất hiện dòng chữ "Lỗi!" tiếng báo động vang lên, Hoa Phi Phi hoảng sợ nhấn loạn những phím số trên khóa, càng nhấn càng loạn, cuối cùng Vương Hoa Nhiên bị đánh thức, cậu bé nhìn mẹ mình đang hoảng sợ thì chạy nhanh đến, bất ngờ ngã từ cầu thang xuống khiến cậu không kịp đỡ.

Sắc mặt bé càng lúc càng tái nhợt, nơi bàn tay ôm lấy đầu máu chảy không ngừng.

Do trước khi đi hắn đã cảnh giác cho người canh chừng cậu nên lúc chuông báo động kêu lên bọn người đó đã gọi cho hắn.

Vương Thiếu Đình quả nhiên không ngoài dự đoán nhưng trong lòng vẫn bực bội tức giận dời lại buổi gặp mặt cùng với gia đình hắn và gia đình nhà họ Trần quay xe đi thẳng về nhà.

Đẩy cửa bước vào, hắn nghe thấy tiếng cậu nức nở khóc cũng bị làm cho hoảng sợ, nhìn thấy cậu trên tay ôm Tiểu Nhiên đang nằm bất động, đầu chảy đầy máu liền hiểu ra.

Vương Thiếu Đình một tay đoạt lại đứa bé tay còn lại đẩy cậu ra "Không ngờ cậu lại đê tiên như vậy, ngay cả con mình cũng không buông tha. Có phải lúc cậu đi nó cản đường cậu nên cậu mới làm như vậy ? Chết tiệt tên tiện nhân này, Tiểu Nhiên có chuyện gì tôi không tha cho cậu !"

Hắn vứt lại cho cậu ánh mắt khinh thường, vội vã đem đứa bé vào xe chạy nhanh đi để lại cậu trong nhà muốn giải thích cũng không được, thì ra trong mắt hắn cậu có thể tệ hại như vậy.

Giao lại đứa bé cho Trương quản gia chăm sóc, hắn bỏ đi không quay về nhà nữa cơ bản vì hắn lúc này không muốn nhìn thấy cậu, hắn chỉ sợ mình không thể kìm chế mà hành hung cậu...

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 36"... Nếu em có thể bắt đầu tất cả một lần nữa .Em hy vọng mình sẽ không xuất hiện trong cuộc đời anh..."Hoa Phi Phi bị hắn nhốt trong phòng ngay cả Vương Hoa Nhiên cũng không được vào thăm.Hắn mỗi ngày đi làm về đều lên phòng ngồi nhìn cậu một lúc lâu rồi đến thư phòng làm việc, sau đó quay lại phòng ôm cậu đi ngủ.Cậu thực sự sắp chịu không nổi thống khổ này nữa, vừa may cậu phát hiện ra hắn gần đây tâm trạng rất tốt, còn có đối xử với cậu thật dịu dàng. Hoa Phi Phi cắn răng chịu đựng, chờ cơ hội lên tiếng dụ dỗ hắn.Đêm nay hắn về sớm, thời gian tới nhìn cậu cũng lâu hơn một chút, cậu lấy hết can đảm nói "Đình Đình... Anh... có thể bỏ tay em ra một chút không ?"Ánh mắt hắn nghi hoặc nhìn cậu, không hề có vẻ như muốn mở khóa cho cậu.Hoa Phi Phi biết hắn nhất định không dễ như vậy nghe theo, tiếp tục bày ra bộ mặt đáng thương nắm tay hắn lay lay "Em thật sự rất đau... ! Em sẽ không nhân cơ hội này..." cậu chột dạ cúi đầu "...mà bỏ trốn đâu!""Em chắc chứ ?" Hắn nhướn mày hỏi lạiHoa Phi Phi nhút nhát gật đầu, ngước mắt lên nhìn hắn.Vương Thiếu Đình bước ra ngoài một lúc rồi quay trở lại, trên tay là chìa khóa, hắn tới gần mở đống xiềng xích trên người cậu ra, cậu ngoan ngoãn như lời đã hứa không hề tỏ ra có ý định muốn chạy trốn.Cậu sà vào lòng hắn lấy lòng để hắn giảm bớt cảnh giác mặc cho vòng tay hắn ôm lấy mình, cậu nghĩ cách khiến hắn cho phép cậu ra khỏi phòng, cắn chặt răng tự cười nhạo mình cậu lên tiếng "Anh... Mấy ngày qua em đã suu nghĩ thật kỹ, em thật sự sai rồi, anh sau này có thể ... đừng giam em như phạm nhân không ?"Hắn cúi đầu nhìn cậu, nửa tin nửa ngờ trầm mặc không lên tiếngĐến lúc cậu sắp tiếp tục cầu xin hắn mới mềm lòng "Có thật như em nói không ?""Thật mà!" Mặt cậu trông rất đáng thương, đôi mắt long lanh phản chiếu hình ảnh hắn trong đó, Vương Thiếu Đình cảm giác có gì đó kỳ lạ nhưng vẫn miễn cưỡng tin tưởng cậu "Xem như lần này anh tin em. Nhớ! Chỉ một lần này thôi!"Hoa Phi Phi vui mừng chồm dậy nhẹ hôn lên má hắn. Vương Thiếu Đình nhẫn nhịn lâu ngày dễ dàng bị cậu làm cho tiểu đệ đệ phút chốc thức giấc.Đêm đó cậu cùng hắn làm chuyện vợ chồng, nhu tình của hắn bộc lộ qua từng ánh mắt và cử chỉ. Hoa Phi Phi đều cảm nhận được tình yêu của hắn nhưng cậu tự nói với mình, đây chỉ là diễn kịch, trái tim đầy vết thương của cậu không đủ sức lại một lần đánh cược vì hắn. Ngốc nghếch cuồng dại của năm xưa đều bị năm tháng rửa trôi, cậu hiện tại sợ nhất chính là yêu và bị tổn thương.Sáng sớm hôm sau hắn vừa nhận được điện thoại đã vội vàng thay y phục rồi ra ngoài, Hoa Phi Phi sau khi chắc chắn hắn đã rời khỏi cũng thay y phục khác, im lặng bước sang mở cửa phòng Tiểu Nhiên, đứa trẻ cuộn mình trong chăn ngủ thật yên bình, ước gì những ngày trước kia quay lại, cậu cái gì cũng không biết ngu ngốc sống hạnh phúc cùng với Tiểu Nhiên và hắn.Khóa vân tay sáng đèn, cậu đưa ngón trỏ vào, âm thanh báo tít một tiếng, trên màn hình vuông nhỏ xuất hiện dòng chữ "Lỗi!" tiếng báo động vang lên, Hoa Phi Phi hoảng sợ nhấn loạn những phím số trên khóa, càng nhấn càng loạn, cuối cùng Vương Hoa Nhiên bị đánh thức, cậu bé nhìn mẹ mình đang hoảng sợ thì chạy nhanh đến, bất ngờ ngã từ cầu thang xuống khiến cậu không kịp đỡ.Sắc mặt bé càng lúc càng tái nhợt, nơi bàn tay ôm lấy đầu máu chảy không ngừng.Do trước khi đi hắn đã cảnh giác cho người canh chừng cậu nên lúc chuông báo động kêu lên bọn người đó đã gọi cho hắn.Vương Thiếu Đình quả nhiên không ngoài dự đoán nhưng trong lòng vẫn bực bội tức giận dời lại buổi gặp mặt cùng với gia đình hắn và gia đình nhà họ Trần quay xe đi thẳng về nhà.Đẩy cửa bước vào, hắn nghe thấy tiếng cậu nức nở khóc cũng bị làm cho hoảng sợ, nhìn thấy cậu trên tay ôm Tiểu Nhiên đang nằm bất động, đầu chảy đầy máu liền hiểu ra.Vương Thiếu Đình một tay đoạt lại đứa bé tay còn lại đẩy cậu ra "Không ngờ cậu lại đê tiên như vậy, ngay cả con mình cũng không buông tha. Có phải lúc cậu đi nó cản đường cậu nên cậu mới làm như vậy ? Chết tiệt tên tiện nhân này, Tiểu Nhiên có chuyện gì tôi không tha cho cậu !"Hắn vứt lại cho cậu ánh mắt khinh thường, vội vã đem đứa bé vào xe chạy nhanh đi để lại cậu trong nhà muốn giải thích cũng không được, thì ra trong mắt hắn cậu có thể tệ hại như vậy.Giao lại đứa bé cho Trương quản gia chăm sóc, hắn bỏ đi không quay về nhà nữa cơ bản vì hắn lúc này không muốn nhìn thấy cậu, hắn chỉ sợ mình không thể kìm chế mà hành hung cậu...

Chương 36