Tác giả:

Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng…

Chương 47

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 47"...Hoa chấp nhận lụi tànGió chấp nhận tìm kiếmVết thương trong tim vẫn còn nhói 1 chút nhưng ko quan trọngEm chấp nhận quyết định của anh..."Nhìn dáng vẻ tiều tụy của hắn lòng cậu đau nhói, cậu tự hỏi tại sao cả hai lại phải làm nhau tổn thương mới cảm thấy vui vẻ. Vương Kiến Dật từ ngoài bước vào nhìn thấy cậu cũng thật bất ngờ."Cậu Hoa... Cảm ơn cậu đã đến đây thăm Thiếu Đình..."Hoa Phi Phi nghe thấy giọng nói trầm thấp sau lưng vang lên, giạt mình quay đầu nhìn phía sau. Thấy ông, cậu đứng dậy lễ phép chào.Hai người cùng im lặng nhìn hắn, ông đột nhiên lên tiếng "Nó có kết cục như vậy đều do ta! Cũng như trước đây, cũng là ta hại chết người mẹ mà nó yêu thương nhất. Lần này ta không muốn khiến nó lại mất đi cậu! Ta chưa từng nói hai lần nhưng đây là ngoại lệ, ta thay Thiếu Đình nói lời xin lỗi cháu!"Hoa Phi phi trầm mặt nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ của mình đang đan chặt vào nhau "Đây không phải là lỗi của ai cả! Từ đầu chính là cháu cố chấp tự mình sa vào anh ấy dù đã biết trước kết cục. Hiện tại cháu chỉ mong có thể bình yên sống tốt phần đời còn lại..."Vương Kiến Dật đứng dậy quay lưng ra phía cửa "Không cần quyết định nhanh như vậy! Cháu có thể suy nghĩ thật kỹ rồi mới trả lời câu hỏi của ta! Tái kiến!" Nói xong ông bước ra ngoài, tiếng đế giày nện xuống nền nhà lộp cộp kéo theo suy nghĩ của cậu, đầu óc một mảng hỗn loạn không biết phải làm sao mới tốt đây.Hoa Phi Phi gục đầu xuống giường bệnh suy nghĩ, hắn thức dậy nhìn thấy cậu không nói gì, dường như vẫn còn để trong lòng chuyện cậu và Dương Quan Diệp.Lúc cậu ngước đầu dậy hắn liền quay mặt đi giả vờ như không quan tâm đến cậu. Hoa Phi Phi cười khổ, nhìn hắn thật giống trẻ con hờn dỗi, cậu nắm tay hắn xoa xoa, gọi "Thiếu Đình!"Hắn không trả lời, cũng không rút tay về, cậu kiên trì vỗ vỗ lưng hắn nở nụ cười "Có phải anh đang rất giận không ?"Vương Thiếu Đình vẫn duy trì im lặng, cậu giả vờ mất hứng buông tay hắn ra buồn bã quay đi. Đúng như dự đoán hắn rất nhanh kéo tay cậu lại không nói gì trực tiếp áp sát môi mình vào môi cậu.Hoa Phi Phi giây trước bất ngờ trừng to mắt, giây sau liền say sưa hòa tan vào ngọt ngào của hắn.Đến lúc cậu sắp hết dưỡng khí hắn mới luyến tiếc tách ra."Phi Phi! Đừng đi nữa, có được không ?" Hắn khẩn khoản cầu xin cậu.Hoa Phi Phi xúc động ôm lấy hắn liên tục gật đầu "Em đồng ý, Thiếu Đình, xin lỗi !"Hắn giữ lấy vai cậu bắt cậu đối diện với mình "Không cần xin lỗi! Phi Phi em phải hứa với anh! Không được lại có quan hệ với Dương Quan Diệp kia!"Cậu bật cười đưa tay lên ôm lấy mặt hắn "Không ngờ anh cũng có ngày nói ra câu này! Haha. Cho anh biết em và Dương Quan Diệp chưa từng có quan hệ, đều là lừa anh cả thôi, ngốc!"Hắn bừng tỉnh đại ngộ ngây ra một lát, nụ cười lộ ra vài phần quỷ kế. Nhìn thấy hắn như vậy cậu tự nhiên cảm thấy rất hạnh phúc, chỉ cần được ở bên hắn cái gì cậu cũng không cần nữa, chỉ cần tâm hắn hướng về cậu là đủ rồi.

Chương 47

"...

Hoa chấp nhận lụi tàn

Gió chấp nhận tìm kiếm

Vết thương trong tim vẫn còn nhói 1 chút nhưng ko quan trọng

Em chấp nhận quyết định của anh..."

Nhìn dáng vẻ tiều tụy của hắn lòng cậu đau nhói, cậu tự hỏi tại sao cả hai lại phải làm nhau tổn thương mới cảm thấy vui vẻ. Vương Kiến Dật từ ngoài bước vào nhìn thấy cậu cũng thật bất ngờ.

"Cậu Hoa... Cảm ơn cậu đã đến đây thăm Thiếu Đình..."

Hoa Phi Phi nghe thấy giọng nói trầm thấp sau lưng vang lên, giạt mình quay đầu nhìn phía sau. Thấy ông, cậu đứng dậy lễ phép chào.

Hai người cùng im lặng nhìn hắn, ông đột nhiên lên tiếng "Nó có kết cục như vậy đều do ta! Cũng như trước đây, cũng là ta hại chết người mẹ mà nó yêu thương nhất. Lần này ta không muốn khiến nó lại mất đi cậu! Ta chưa từng nói hai lần nhưng đây là ngoại lệ, ta thay Thiếu Đình nói lời xin lỗi cháu!"

Hoa Phi phi trầm mặt nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ của mình đang đan chặt vào nhau "Đây không phải là lỗi của ai cả! Từ đầu chính là cháu cố chấp tự mình sa vào anh ấy dù đã biết trước kết cục. Hiện tại cháu chỉ mong có thể bình yên sống tốt phần đời còn lại..."

Vương Kiến Dật đứng dậy quay lưng ra phía cửa "Không cần quyết định nhanh như vậy! Cháu có thể suy nghĩ thật kỹ rồi mới trả lời câu hỏi của ta! Tái kiến!" Nói xong ông bước ra ngoài, tiếng đế giày nện xuống nền nhà lộp cộp kéo theo suy nghĩ của cậu, đầu óc một mảng hỗn loạn không biết phải làm sao mới tốt đây.

Hoa Phi Phi gục đầu xuống giường bệnh suy nghĩ, hắn thức dậy nhìn thấy cậu không nói gì, dường như vẫn còn để trong lòng chuyện cậu và Dương Quan Diệp.

Lúc cậu ngước đầu dậy hắn liền quay mặt đi giả vờ như không quan tâm đến cậu. Hoa Phi Phi cười khổ, nhìn hắn thật giống trẻ con hờn dỗi, cậu nắm tay hắn xoa xoa, gọi "Thiếu Đình!"

Hắn không trả lời, cũng không rút tay về, cậu kiên trì vỗ vỗ lưng hắn nở nụ cười "Có phải anh đang rất giận không ?"

Vương Thiếu Đình vẫn duy trì im lặng, cậu giả vờ mất hứng buông tay hắn ra buồn bã quay đi. Đúng như dự đoán hắn rất nhanh kéo tay cậu lại không nói gì trực tiếp áp sát môi mình vào môi cậu.

Hoa Phi Phi giây trước bất ngờ trừng to mắt, giây sau liền say sưa hòa tan vào ngọt ngào của hắn.

Đến lúc cậu sắp hết dưỡng khí hắn mới luyến tiếc tách ra.

"Phi Phi! Đừng đi nữa, có được không ?" Hắn khẩn khoản cầu xin cậu.

Hoa Phi Phi xúc động ôm lấy hắn liên tục gật đầu "Em đồng ý, Thiếu Đình, xin lỗi !"

Hắn giữ lấy vai cậu bắt cậu đối diện với mình "Không cần xin lỗi! Phi Phi em phải hứa với anh! Không được lại có quan hệ với Dương Quan Diệp kia!"

Cậu bật cười đưa tay lên ôm lấy mặt hắn "Không ngờ anh cũng có ngày nói ra câu này! Haha. Cho anh biết em và Dương Quan Diệp chưa từng có quan hệ, đều là lừa anh cả thôi, ngốc!"

Hắn bừng tỉnh đại ngộ ngây ra một lát, nụ cười lộ ra vài phần quỷ kế. Nhìn thấy hắn như vậy cậu tự nhiên cảm thấy rất hạnh phúc, chỉ cần được ở bên hắn cái gì cậu cũng không cần nữa, chỉ cần tâm hắn hướng về cậu là đủ rồi.

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 47"...Hoa chấp nhận lụi tànGió chấp nhận tìm kiếmVết thương trong tim vẫn còn nhói 1 chút nhưng ko quan trọngEm chấp nhận quyết định của anh..."Nhìn dáng vẻ tiều tụy của hắn lòng cậu đau nhói, cậu tự hỏi tại sao cả hai lại phải làm nhau tổn thương mới cảm thấy vui vẻ. Vương Kiến Dật từ ngoài bước vào nhìn thấy cậu cũng thật bất ngờ."Cậu Hoa... Cảm ơn cậu đã đến đây thăm Thiếu Đình..."Hoa Phi Phi nghe thấy giọng nói trầm thấp sau lưng vang lên, giạt mình quay đầu nhìn phía sau. Thấy ông, cậu đứng dậy lễ phép chào.Hai người cùng im lặng nhìn hắn, ông đột nhiên lên tiếng "Nó có kết cục như vậy đều do ta! Cũng như trước đây, cũng là ta hại chết người mẹ mà nó yêu thương nhất. Lần này ta không muốn khiến nó lại mất đi cậu! Ta chưa từng nói hai lần nhưng đây là ngoại lệ, ta thay Thiếu Đình nói lời xin lỗi cháu!"Hoa Phi phi trầm mặt nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ của mình đang đan chặt vào nhau "Đây không phải là lỗi của ai cả! Từ đầu chính là cháu cố chấp tự mình sa vào anh ấy dù đã biết trước kết cục. Hiện tại cháu chỉ mong có thể bình yên sống tốt phần đời còn lại..."Vương Kiến Dật đứng dậy quay lưng ra phía cửa "Không cần quyết định nhanh như vậy! Cháu có thể suy nghĩ thật kỹ rồi mới trả lời câu hỏi của ta! Tái kiến!" Nói xong ông bước ra ngoài, tiếng đế giày nện xuống nền nhà lộp cộp kéo theo suy nghĩ của cậu, đầu óc một mảng hỗn loạn không biết phải làm sao mới tốt đây.Hoa Phi Phi gục đầu xuống giường bệnh suy nghĩ, hắn thức dậy nhìn thấy cậu không nói gì, dường như vẫn còn để trong lòng chuyện cậu và Dương Quan Diệp.Lúc cậu ngước đầu dậy hắn liền quay mặt đi giả vờ như không quan tâm đến cậu. Hoa Phi Phi cười khổ, nhìn hắn thật giống trẻ con hờn dỗi, cậu nắm tay hắn xoa xoa, gọi "Thiếu Đình!"Hắn không trả lời, cũng không rút tay về, cậu kiên trì vỗ vỗ lưng hắn nở nụ cười "Có phải anh đang rất giận không ?"Vương Thiếu Đình vẫn duy trì im lặng, cậu giả vờ mất hứng buông tay hắn ra buồn bã quay đi. Đúng như dự đoán hắn rất nhanh kéo tay cậu lại không nói gì trực tiếp áp sát môi mình vào môi cậu.Hoa Phi Phi giây trước bất ngờ trừng to mắt, giây sau liền say sưa hòa tan vào ngọt ngào của hắn.Đến lúc cậu sắp hết dưỡng khí hắn mới luyến tiếc tách ra."Phi Phi! Đừng đi nữa, có được không ?" Hắn khẩn khoản cầu xin cậu.Hoa Phi Phi xúc động ôm lấy hắn liên tục gật đầu "Em đồng ý, Thiếu Đình, xin lỗi !"Hắn giữ lấy vai cậu bắt cậu đối diện với mình "Không cần xin lỗi! Phi Phi em phải hứa với anh! Không được lại có quan hệ với Dương Quan Diệp kia!"Cậu bật cười đưa tay lên ôm lấy mặt hắn "Không ngờ anh cũng có ngày nói ra câu này! Haha. Cho anh biết em và Dương Quan Diệp chưa từng có quan hệ, đều là lừa anh cả thôi, ngốc!"Hắn bừng tỉnh đại ngộ ngây ra một lát, nụ cười lộ ra vài phần quỷ kế. Nhìn thấy hắn như vậy cậu tự nhiên cảm thấy rất hạnh phúc, chỉ cần được ở bên hắn cái gì cậu cũng không cần nữa, chỉ cần tâm hắn hướng về cậu là đủ rồi.

Chương 47