Tác giả:

Sau cánh cửa ló ra một quả đầu phong cách tổ quạ trong truyền thuyết, Tô Diễm ngáp sái quai hàm: - Móe nó, lại phải thắng ... ài. ... Nói dễ nghe y là anh hùng bàn phím còn khó nghe thì là mọt kĩ thuật . Tô Diễm từ khi sinh ra đã bị chửi là trời đánh thánh vật , đánh ko chết nấu ko nhừ xào ko chín Vì sao à? Đơn giản lắm . Con nhà người ta đi Net bị đánh tòe tay, còn y thì ko bị bao giờ , không phải cha mẹ dễ tính mà hoàn toàn ko bắt đc . Y đi thi mang tư tưởng đúng đc 2 sai đc 1 ấy vậy mà lại đc 10 cơ đấy. Ngủ trong lớp ko bao giờ bị tóm . Ra đường nhắm mắt đi ngược cũng ko bị đâm. Té từ tầng 3 xuống răng cũng ko gãy. Đi mua đồ luôn luôn trúng thưởng hơn nữa là giải đặc biệt mới đau chứ . Mọi người sợ rồi . Yêu nghiệt này bao giờ mấy chết đây. Dưng mờ vận may nghịch thiên ấy hôm nay mất tác dụng, trên đường té dập mặt xuống cầu thang Tô Diễm nghĩ thế . Đờ mờ bố biết thằng nào vứt vỏ chuối ở cầu thang ông giết cả nhà. ..... Vốn tưởng chỉ xước da như mọi lần thì y lại thấy mình lộn vài…

Chương 4: Nam chính trong truyền thuyết

Ác Ý Thế Giới Mary SueTác giả: Thẩm Dạ HiTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngSau cánh cửa ló ra một quả đầu phong cách tổ quạ trong truyền thuyết, Tô Diễm ngáp sái quai hàm: - Móe nó, lại phải thắng ... ài. ... Nói dễ nghe y là anh hùng bàn phím còn khó nghe thì là mọt kĩ thuật . Tô Diễm từ khi sinh ra đã bị chửi là trời đánh thánh vật , đánh ko chết nấu ko nhừ xào ko chín Vì sao à? Đơn giản lắm . Con nhà người ta đi Net bị đánh tòe tay, còn y thì ko bị bao giờ , không phải cha mẹ dễ tính mà hoàn toàn ko bắt đc . Y đi thi mang tư tưởng đúng đc 2 sai đc 1 ấy vậy mà lại đc 10 cơ đấy. Ngủ trong lớp ko bao giờ bị tóm . Ra đường nhắm mắt đi ngược cũng ko bị đâm. Té từ tầng 3 xuống răng cũng ko gãy. Đi mua đồ luôn luôn trúng thưởng hơn nữa là giải đặc biệt mới đau chứ . Mọi người sợ rồi . Yêu nghiệt này bao giờ mấy chết đây. Dưng mờ vận may nghịch thiên ấy hôm nay mất tác dụng, trên đường té dập mặt xuống cầu thang Tô Diễm nghĩ thế . Đờ mờ bố biết thằng nào vứt vỏ chuối ở cầu thang ông giết cả nhà. ..... Vốn tưởng chỉ xước da như mọi lần thì y lại thấy mình lộn vài… Tô Diễm ngồi ngốc trong phòng , y cảm thấy bản thân sắp biến thành 1 cây nấm mốc di động đến nơi rồi.  Quá chán. .. haiz..... quá chán...- Phong nhi , nương làm bánh bao nhân thịt lợn rau hẹ cho con nè. Mau ăn cho nóng- Tiêu phu nhân thướt tha bước vào , dịu dàng xoa đầu y.Nhìn thấy phụ nhân mĩ lệ này Tô Diễm lại thở dài. . Ài ... người phụ nữ đáng thương,  chồng đi đánh giặc quanh năm 1 năm ko về nổi mấy lần,  chăn đơn gối chiếc , có con gái lại bị nuôi trong cung từ nhỏ bồi dưỡng thành tiểu Tiêu phi , lại ko dám vào thăm sợ mang phiền phức cho chồng công cao lấn chủ , có đứa con trai lại chết yểu. ..Vừa nhu nhược lại kiên cường,  giống hệt mẹ y, trước kia ko thấy,  giờ mới hối hận ko bên bà nhiều hơn.Thôi thì sống cho thật tốt.  Y là Tiêu Trường Phong,  con trai của Tiêu gia.  Y sẽ thủ hộ một gia một quốc,  hiếu kính mẹ già, yêu thương em gái nhỏ,  quan trọng nhất là tránh khỏi họa diệt môn.Nam chính , nữ chính à, dám động vào 1 cọng lông người Tiêu gia xem, ông đây ko ngại cho mi vong quốc đâu,  dù sao mi cũng yêu mĩ nhân hơn giang sơn mà,  tốt nhất thành thật mà sống, nước sông ko phạm nước giếng,  ko thì ... hờ. ..OK?-------------Tiêu phu nhân lâu lắm chưa gặp con gái,  có chút nhớ, liền kéo Tiêu Trường Phong vào cung. Trên đường vào cung nàng ko ngừng lải nhải:- Phong nhi, lát nữa con nhớ phải cẩn thận ko đc gây chuyện nhé. Gặp Hoàng thượng nhớ thỉnh an,  gặp Tiêu phi nương nương cũng nhớ. ...- Nương,  ngài nói lần thứ 101 rồi đó. Con biết,  con biết mà....- Tiêu Trường Phong xoa tai r*n r*,  nương cái gì cũng tốt , chỉ tội hơi nhát gan,  chắc là do nhiều năm sống cô quạnh ko nơi nương tựa.- Tiểu tử thối - Tiêu phu nhân cười mắng y. Nhi tử nàng hình như trưởng thành hơn nhiều.Cuối cùng cũng vào được hoàng cung trong truyền thuyết.  Phải nói là quá to quá rộng quá xa hoa , hoàng cung dưới ánh mặt trời tỏa ra hào quang rực rỡ mĩ lệ ,đình đài lầu son gác tía. ... lược 3000 từ. Kinh hơn cả Tiêu phủ,  so ra thì Tiêu phủ mộc mạc chán. Nhưng y  vẫn thích ở Tiêu phủ hơn,  ở hoàng cung này biết bao con người chôn vùi tuổi thanh xuân của mình theo đuổi thứ phú quý xa xôi,  nói toét ra, nó là một lồng giam đắt giá,  đã vào đừng nghĩ ra ngoài.Trên con đường lát đá xanh quanh co uốn lượn,  Tiêu Trường Phong gặp đc nam chính trong truyền thuyết,  quả đúng như tác giả não tàn đó miêu tả,  anh tuấn tiêu sái,  lãnh khốc , ngọc thụ lâm phong.....bỏ qua 3000 từ vô nghĩa. Quả nhiên là nam chính có khác,  chậc chậc,  có tiềm năng làm môn thần.Lăng Ngạo Quân mắt khẽ liếc , ra là Thiếu gia Tiêu phủ.  Ko ngờ tiểu tử này khỏi nhanh thế , mới hôm qua còn sống chết ko rõ , nay đã có sức để chạy nhảy rồi.Thiếu niên mặt mày tinh xảo giống mẫu thân, cặp mắt hoa đào khẽ liếc tựa tiếu phi tiếu , chân mày rậm năm tính cương nghị , nốt chu sa khóe mắt càng nổi bật trên làn da có phần trong suốt.  Môi khẽ nhếch như đang cười. ... Bé tí mà đã có vốn liếng họa quốc. Ko biết Tiêu Ức Tình còn yêu nghiệt như nào.  Tiêu gia nhiều mĩ nhân ai cũng biết,  chỉ là binh quyền quá lớn,  Tiêu gia quân gần như trở thành tín ngưỡng dân chúng.  Thế này ko ổn.  Ko thể để dân gian chỉ biết có Tiêu soái mà quên mất Lăng thị hoàng tộc đc. Mới liếc qua nhau mà đầu óc Lăng Ngạo Quân đã vận hành chóng mặt.Trời mới biết Tiêu Trường Phong y chỉ tò mò nhìn nam chính đại nhân tí thôi mà. ..

Tô Diễm ngồi ngốc trong phòng , y cảm thấy bản thân sắp biến thành 1 cây nấm mốc di động đến nơi rồi.  Quá chán. .. haiz..... quá chán...

- Phong nhi , nương làm bánh bao nhân thịt lợn rau hẹ cho con nè. Mau ăn cho nóng- Tiêu phu nhân thướt tha bước vào , dịu dàng xoa đầu y.

Nhìn thấy phụ nhân mĩ lệ này Tô Diễm lại thở dài. . Ài ... người phụ nữ đáng thương,  chồng đi đánh giặc quanh năm 1 năm ko về nổi mấy lần,  chăn đơn gối chiếc , có con gái lại bị nuôi trong cung từ nhỏ bồi dưỡng thành tiểu Tiêu phi , lại ko dám vào thăm sợ mang phiền phức cho chồng công cao lấn chủ , có đứa con trai lại chết yểu. ..

Vừa nhu nhược lại kiên cường,  giống hệt mẹ y, trước kia ko thấy,  giờ mới hối hận ko bên bà nhiều hơn.

Thôi thì sống cho thật tốt.  Y là Tiêu Trường Phong,  con trai của Tiêu gia.  Y sẽ thủ hộ một gia một quốc,  hiếu kính mẹ già, yêu thương em gái nhỏ,  quan trọng nhất là tránh khỏi họa diệt môn.

Nam chính , nữ chính à, dám động vào 1 cọng lông người Tiêu gia xem, ông đây ko ngại cho mi vong quốc đâu,  dù sao mi cũng yêu mĩ nhân hơn giang sơn mà,  tốt nhất thành thật mà sống, nước sông ko phạm nước giếng,  ko thì ... hờ. ..OK?

-------------

Tiêu phu nhân lâu lắm chưa gặp con gái,  có chút nhớ, liền kéo Tiêu Trường Phong vào cung. Trên đường vào cung nàng ko ngừng lải nhải:

- Phong nhi, lát nữa con nhớ phải cẩn thận ko đc gây chuyện nhé. Gặp Hoàng thượng nhớ thỉnh an,  gặp Tiêu phi nương nương cũng nhớ. ...

- Nương,  ngài nói lần thứ 101 rồi đó. Con biết,  con biết mà....- Tiêu Trường Phong xoa tai r*n r*,  nương cái gì cũng tốt , chỉ tội hơi nhát gan,  chắc là do nhiều năm sống cô quạnh ko nơi nương tựa.

- Tiểu tử thối - Tiêu phu nhân cười mắng y. Nhi tử nàng hình như trưởng thành hơn nhiều.

Cuối cùng cũng vào được hoàng cung trong truyền thuyết.  Phải nói là quá to quá rộng quá xa hoa , hoàng cung dưới ánh mặt trời tỏa ra hào quang rực rỡ mĩ lệ ,đình đài lầu son gác tía. ... lược 3000 từ. Kinh hơn cả Tiêu phủ,  so ra thì Tiêu phủ mộc mạc chán. Nhưng y  vẫn thích ở Tiêu phủ hơn,  ở hoàng cung này biết bao con người chôn vùi tuổi thanh xuân của mình theo đuổi thứ phú quý xa xôi,  nói toét ra, nó là một lồng giam đắt giá,  đã vào đừng nghĩ ra ngoài.

Trên con đường lát đá xanh quanh co uốn lượn,  Tiêu Trường Phong gặp đc nam chính trong truyền thuyết,  quả đúng như tác giả não tàn đó miêu tả,  anh tuấn tiêu sái,  lãnh khốc , ngọc thụ lâm phong.....bỏ qua 3000 từ vô nghĩa. Quả nhiên là nam chính có khác,  chậc chậc,  có tiềm năng làm môn thần.

Lăng Ngạo Quân mắt khẽ liếc , ra là Thiếu gia Tiêu phủ.  Ko ngờ tiểu tử này khỏi nhanh thế , mới hôm qua còn sống chết ko rõ , nay đã có sức để chạy nhảy rồi.

Thiếu niên mặt mày tinh xảo giống mẫu thân, cặp mắt hoa đào khẽ liếc tựa tiếu phi tiếu , chân mày rậm năm tính cương nghị , nốt chu sa khóe mắt càng nổi bật trên làn da có phần trong suốt.  Môi khẽ nhếch như đang cười. ... Bé tí mà đã có vốn liếng họa quốc. Ko biết Tiêu Ức Tình còn yêu nghiệt như nào.  Tiêu gia nhiều mĩ nhân ai cũng biết,  chỉ là binh quyền quá lớn,  Tiêu gia quân gần như trở thành tín ngưỡng dân chúng.  Thế này ko ổn.  Ko thể để dân gian chỉ biết có Tiêu soái mà quên mất Lăng thị hoàng tộc đc. 

Mới liếc qua nhau mà đầu óc Lăng Ngạo Quân đã vận hành chóng mặt.

Trời mới biết Tiêu Trường Phong y chỉ tò mò nhìn nam chính đại nhân tí thôi mà. ..

Ác Ý Thế Giới Mary SueTác giả: Thẩm Dạ HiTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngSau cánh cửa ló ra một quả đầu phong cách tổ quạ trong truyền thuyết, Tô Diễm ngáp sái quai hàm: - Móe nó, lại phải thắng ... ài. ... Nói dễ nghe y là anh hùng bàn phím còn khó nghe thì là mọt kĩ thuật . Tô Diễm từ khi sinh ra đã bị chửi là trời đánh thánh vật , đánh ko chết nấu ko nhừ xào ko chín Vì sao à? Đơn giản lắm . Con nhà người ta đi Net bị đánh tòe tay, còn y thì ko bị bao giờ , không phải cha mẹ dễ tính mà hoàn toàn ko bắt đc . Y đi thi mang tư tưởng đúng đc 2 sai đc 1 ấy vậy mà lại đc 10 cơ đấy. Ngủ trong lớp ko bao giờ bị tóm . Ra đường nhắm mắt đi ngược cũng ko bị đâm. Té từ tầng 3 xuống răng cũng ko gãy. Đi mua đồ luôn luôn trúng thưởng hơn nữa là giải đặc biệt mới đau chứ . Mọi người sợ rồi . Yêu nghiệt này bao giờ mấy chết đây. Dưng mờ vận may nghịch thiên ấy hôm nay mất tác dụng, trên đường té dập mặt xuống cầu thang Tô Diễm nghĩ thế . Đờ mờ bố biết thằng nào vứt vỏ chuối ở cầu thang ông giết cả nhà. ..... Vốn tưởng chỉ xước da như mọi lần thì y lại thấy mình lộn vài… Tô Diễm ngồi ngốc trong phòng , y cảm thấy bản thân sắp biến thành 1 cây nấm mốc di động đến nơi rồi.  Quá chán. .. haiz..... quá chán...- Phong nhi , nương làm bánh bao nhân thịt lợn rau hẹ cho con nè. Mau ăn cho nóng- Tiêu phu nhân thướt tha bước vào , dịu dàng xoa đầu y.Nhìn thấy phụ nhân mĩ lệ này Tô Diễm lại thở dài. . Ài ... người phụ nữ đáng thương,  chồng đi đánh giặc quanh năm 1 năm ko về nổi mấy lần,  chăn đơn gối chiếc , có con gái lại bị nuôi trong cung từ nhỏ bồi dưỡng thành tiểu Tiêu phi , lại ko dám vào thăm sợ mang phiền phức cho chồng công cao lấn chủ , có đứa con trai lại chết yểu. ..Vừa nhu nhược lại kiên cường,  giống hệt mẹ y, trước kia ko thấy,  giờ mới hối hận ko bên bà nhiều hơn.Thôi thì sống cho thật tốt.  Y là Tiêu Trường Phong,  con trai của Tiêu gia.  Y sẽ thủ hộ một gia một quốc,  hiếu kính mẹ già, yêu thương em gái nhỏ,  quan trọng nhất là tránh khỏi họa diệt môn.Nam chính , nữ chính à, dám động vào 1 cọng lông người Tiêu gia xem, ông đây ko ngại cho mi vong quốc đâu,  dù sao mi cũng yêu mĩ nhân hơn giang sơn mà,  tốt nhất thành thật mà sống, nước sông ko phạm nước giếng,  ko thì ... hờ. ..OK?-------------Tiêu phu nhân lâu lắm chưa gặp con gái,  có chút nhớ, liền kéo Tiêu Trường Phong vào cung. Trên đường vào cung nàng ko ngừng lải nhải:- Phong nhi, lát nữa con nhớ phải cẩn thận ko đc gây chuyện nhé. Gặp Hoàng thượng nhớ thỉnh an,  gặp Tiêu phi nương nương cũng nhớ. ...- Nương,  ngài nói lần thứ 101 rồi đó. Con biết,  con biết mà....- Tiêu Trường Phong xoa tai r*n r*,  nương cái gì cũng tốt , chỉ tội hơi nhát gan,  chắc là do nhiều năm sống cô quạnh ko nơi nương tựa.- Tiểu tử thối - Tiêu phu nhân cười mắng y. Nhi tử nàng hình như trưởng thành hơn nhiều.Cuối cùng cũng vào được hoàng cung trong truyền thuyết.  Phải nói là quá to quá rộng quá xa hoa , hoàng cung dưới ánh mặt trời tỏa ra hào quang rực rỡ mĩ lệ ,đình đài lầu son gác tía. ... lược 3000 từ. Kinh hơn cả Tiêu phủ,  so ra thì Tiêu phủ mộc mạc chán. Nhưng y  vẫn thích ở Tiêu phủ hơn,  ở hoàng cung này biết bao con người chôn vùi tuổi thanh xuân của mình theo đuổi thứ phú quý xa xôi,  nói toét ra, nó là một lồng giam đắt giá,  đã vào đừng nghĩ ra ngoài.Trên con đường lát đá xanh quanh co uốn lượn,  Tiêu Trường Phong gặp đc nam chính trong truyền thuyết,  quả đúng như tác giả não tàn đó miêu tả,  anh tuấn tiêu sái,  lãnh khốc , ngọc thụ lâm phong.....bỏ qua 3000 từ vô nghĩa. Quả nhiên là nam chính có khác,  chậc chậc,  có tiềm năng làm môn thần.Lăng Ngạo Quân mắt khẽ liếc , ra là Thiếu gia Tiêu phủ.  Ko ngờ tiểu tử này khỏi nhanh thế , mới hôm qua còn sống chết ko rõ , nay đã có sức để chạy nhảy rồi.Thiếu niên mặt mày tinh xảo giống mẫu thân, cặp mắt hoa đào khẽ liếc tựa tiếu phi tiếu , chân mày rậm năm tính cương nghị , nốt chu sa khóe mắt càng nổi bật trên làn da có phần trong suốt.  Môi khẽ nhếch như đang cười. ... Bé tí mà đã có vốn liếng họa quốc. Ko biết Tiêu Ức Tình còn yêu nghiệt như nào.  Tiêu gia nhiều mĩ nhân ai cũng biết,  chỉ là binh quyền quá lớn,  Tiêu gia quân gần như trở thành tín ngưỡng dân chúng.  Thế này ko ổn.  Ko thể để dân gian chỉ biết có Tiêu soái mà quên mất Lăng thị hoàng tộc đc. Mới liếc qua nhau mà đầu óc Lăng Ngạo Quân đã vận hành chóng mặt.Trời mới biết Tiêu Trường Phong y chỉ tò mò nhìn nam chính đại nhân tí thôi mà. ..

Chương 4: Nam chính trong truyền thuyết