Tường thành căn cứ Lăng Thiên. Bầu trời bắt đầu đổ tuyết, nhưng bông tuyết lại chẳng phải màu trắng thuần, mà nó có một màu đỏ thẫm như máu, phá lệ hoa mỹ xinh đẹp, cũng khá là khiến lòng người lo lắng sợ hãi, nó rất lạnh, lạnh đến nỗi chẳng ai muốn động chạm vào nó. Không khí vốn lạnh ngắt lại vì tuyết rơi, càng lạnh thêm. Mạt thế 10 năm, thời tiết thất thường, 12 tháng thì 6 tháng mặt trời nắng nóng chói chang lên đến 50 độ, 6 tháng còn lại thì lạnh đến -60 độ. Dưới tường thành hai bóng người đang giao chiến, họ hầu như không có cảm giác gì đối với thời tiết càng ngày càng lạnh. "Khương Tịnh Vân!" Trong đó một người đàn ông dáng người cao lớn, khuôn mặt băng lãnh không cảm xúc lại rất xinh đẹp, cái đẹp khiến cho người ta không rời mắt được, nhưng cũng khiến người ta kinh hãi trong lòng, không dám nhìn thẳng, tay phải cầm một thanh đao sắc bén, tay trái thì một lôi cầu màu đen đang được áp súc. Khí thế vương giả trong vương giả của người đàn ông trong chốc lát liền chấn nhiếp người…
Chương 21: Thì ra là cực phẩm.
Ca Ca, Ta Muốn Xưng Vương Ở Mạt Thế!Tác giả: Huyết Dạ Thiên NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhTường thành căn cứ Lăng Thiên. Bầu trời bắt đầu đổ tuyết, nhưng bông tuyết lại chẳng phải màu trắng thuần, mà nó có một màu đỏ thẫm như máu, phá lệ hoa mỹ xinh đẹp, cũng khá là khiến lòng người lo lắng sợ hãi, nó rất lạnh, lạnh đến nỗi chẳng ai muốn động chạm vào nó. Không khí vốn lạnh ngắt lại vì tuyết rơi, càng lạnh thêm. Mạt thế 10 năm, thời tiết thất thường, 12 tháng thì 6 tháng mặt trời nắng nóng chói chang lên đến 50 độ, 6 tháng còn lại thì lạnh đến -60 độ. Dưới tường thành hai bóng người đang giao chiến, họ hầu như không có cảm giác gì đối với thời tiết càng ngày càng lạnh. "Khương Tịnh Vân!" Trong đó một người đàn ông dáng người cao lớn, khuôn mặt băng lãnh không cảm xúc lại rất xinh đẹp, cái đẹp khiến cho người ta không rời mắt được, nhưng cũng khiến người ta kinh hãi trong lòng, không dám nhìn thẳng, tay phải cầm một thanh đao sắc bén, tay trái thì một lôi cầu màu đen đang được áp súc. Khí thế vương giả trong vương giả của người đàn ông trong chốc lát liền chấn nhiếp người… Đám người đó thấy xe đằng trước thì vẻ mặt vui vẻ cực kỳ, đẩy nhau chạy lên trước, hấp ta hấp tấp muốn mở cửa.Khương Chính Thiên bị bỏ phía sau mặt đen lại.Khương Tịnh Vân trong xe nheo mắt lại, có chút hả hê khi người khác gặp nạn.Thì ra là cực phẩm! Nam chính a nam chính, sao số anh lại giống nữ chính quá vậy, đi đâu cũng gặp phiền phức.Mà cũng đúng theo thiết lập, phải để nam chính hiểu rõ sâu sắc thế nào là mạt thế, sau này mới biết sử sự như thần được.Ấy chà, tội nghiệp cho hắn, một boss phản diện đáng thương."Mở cửa, mở cửa cho chúng tôi vào đi! Bên ngoài thật đáng sợ, bọn họ là quái vật! Các anh là người có năng lực, các anh phải cứu chúng tôi." Một người mặt đen bám đầy bụi bẩn, cao giọng nói."Đúng! Các anh là người có năng lực, là nhân loại phải bảo vệ cho nhau chứ!" Cô gái bên cạnh lập tức tán đồng.Khương Tịnh Vân cười cười, hạ cửa kính xuống, nhìn bọn họ, nháy mắt với Khương Chính Thiên phía sau một cái.Khẩu phần lương thực sao?Khương Chính Thiên lập tức cảnh cáo: Không được cắn người.Khương Tịnh Vân cười cười, dời đi ánh mắt, cất giọng vui vẻ: "Mấy người ai có dị năng?"Đám người lập tức ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta. Cuối cùng có người rụt rè nói: "Tôi... tôi có thể phóng ra nước.""A... phóng ra cho tôi xem xem." Khương Tịnh Vân ra vẻ hứng thú.Người đó lập tức phóng ra một cái vòi nước nhỏ, sau đó từ từ thu nhỏ, sau đó chỉ có thể phóng ra vài giọt nước.Tông Yên ngượng ngùng thu tay lại. Nhưng trong lòng có chút đắc ý. Hệ thủy của ả mặc dù không mạnh nhưng rất cần thiết, thời này chẳng ai thừa nước!"Muốn vào sao?" Khương Tịnh Vân lại cười nói.Đám người lập tức gật đầu."Cũng được, nhưng xe chỉ đủ cho 4 người, tôi một ghế, anh tôi một ghế, còn hai ghế, trong năm người các người, chỉ có hai người mới được lên thôi." Khương Tịnh Vân nhún nhún vai nói, cười càng thêm ác liệt.Để cho nhân vật chính hiểu rõ thêm thế nào là tận thế một cách sâu sắc, đây là nhiệm vụ của nhân vật phản diện bọn anh.Đám người lập tức chần chờ căng mặt lên, trong mắt họ tràn ngập cảnh giác nhìn nhau.Lúc này Khương Chính Thiên đi đến, đem Balô sau lưng ném vào sau xe, sau đó mở cửa đi lên xe. Rồi từ trong túi lấy ra vài viên Ngọc thạch nhét vào tay Khương Tịnh Vân.Khương Tịnh Vân liếc mắt Khương Chính Thiên một cái, nhìn cái vẻ mặt bạn năm bất biến của hắn, bây giờ có chút nhíu mày lại, nhìn ra ngoài đám người."Anh biết mạt thế cái gì mới đáng sợ nhất không?" Âm thanh nhỏ nhẹ mang theo từng chút hơi lạnh phả vào tai hắn, làm cho hắn có chút ngứa. Khương Chính Thiên mặt không đổi sắc đẩy cái đầu Khương Tịnh Vân ra."Đừng nói chuyện gần như thế, có gì cứ nói." Khương Chính Thiên lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn ra đám người bên ngoài."Ha ha, lát nữa sẽ cho anh thấy." Khương Tịnh Vân ngồi ngay ngắn lại, cười cười."Tôi... tôi! Cho tôi lên đi, tôi là dị năng hệ thủy, tôi có thể cung cấp nước cho hai anh!" Tông Yên cắn răng nói, bước lên một bước.Những người khác lập tức giận dữ."Đã nói là cùng nhau cơ mà!""Đi cùng mấy người, mấy người có coi tôi là con người không? Hay là cái máy cấp nước?! Ăn không no, ngủ không ngon, suốt ngày sống trong lo sợ!" Tông Yên hừ lạnh nói.Vẻ mặt những người khác mặt như táo bón, nghiến răng nghiến lợi nói:"Con đ*! Bọn tao cũng như mày! Mày nghĩ màu phun ra cho bọn tao chút nước đó thì có thể làm cái gì được?! Tưởng màu ngon lắm sao?""Đúng! Đúng!""Ồn quá! Còn một người! Nhanh lên, tang thi đến bây giờ!" Khương Tịnh Vân gắt lên một cái khiến đám người sợ hãi câm miệng lại."Tôi! Cho tôi lên đi! Tôi sẽ chi ấm người tiền! Tôi có rất nhiều tiền, nhà tôi cũng có rất nhiều tiền! Sau này gặp lại người nhà, bọn tôi nhất định sẽ hậu tạ!" Một nam nhân có thể coi là tạm được nhất trong đám người lên tiếng."Tân Vũ Hàm! Tại sao anh!!! Đừng cho anh ta lên! Hãy cho tôi lên, tôi biết làm việc nhà, biết nấu ăn!""Cho tôi lên đi! Tôi là bác sĩ! Cho tôi lên đi, các anh cần tôi!"Đám người nhao nhao lên, ánh mắt hung tợn trợn tròn lên.Không khí căng cứng, cuối cùng cả đám xông lên đánh nhau."Kịch hay không?" Khương Tịnh Vân cười khả ái với Khương Chính Thiên."Hay." Khương Chính Thiên nhìn vẻ mặt đặc sắc của Khương Tịnh Vân, nhịn không được có chút thất thần."Ha ha, chưa hết đâu, còn tiếp nữa." Khương Tịnh Vân cười cười.Đám người này giấu nghề, có đến 4 dị năng giả, lại để người có dị năng yếu nhất bại lộ.Là người lành nghề, anh đương nhiên biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Đám người đó thấy xe đằng trước thì vẻ mặt vui vẻ cực kỳ, đẩy nhau chạy lên trước, hấp ta hấp tấp muốn mở cửa.
Khương Chính Thiên bị bỏ phía sau mặt đen lại.
Khương Tịnh Vân trong xe nheo mắt lại, có chút hả hê khi người khác gặp nạn.
Thì ra là cực phẩm! Nam chính a nam chính, sao số anh lại giống nữ chính quá vậy, đi đâu cũng gặp phiền phức.
Mà cũng đúng theo thiết lập, phải để nam chính hiểu rõ sâu sắc thế nào là mạt thế, sau này mới biết sử sự như thần được.
Ấy chà, tội nghiệp cho hắn, một boss phản diện đáng thương.
"Mở cửa, mở cửa cho chúng tôi vào đi! Bên ngoài thật đáng sợ, bọn họ là quái vật! Các anh là người có năng lực, các anh phải cứu chúng tôi." Một người mặt đen bám đầy bụi bẩn, cao giọng nói.
"Đúng! Các anh là người có năng lực, là nhân loại phải bảo vệ cho nhau chứ!" Cô gái bên cạnh lập tức tán đồng.
Khương Tịnh Vân cười cười, hạ cửa kính xuống, nhìn bọn họ, nháy mắt với Khương Chính Thiên phía sau một cái.
Khẩu phần lương thực sao?
Khương Chính Thiên lập tức cảnh cáo: Không được cắn người.
Khương Tịnh Vân cười cười, dời đi ánh mắt, cất giọng vui vẻ: "Mấy người ai có dị năng?"
Đám người lập tức ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta. Cuối cùng có người rụt rè nói: "Tôi... tôi có thể phóng ra nước."
"A... phóng ra cho tôi xem xem." Khương Tịnh Vân ra vẻ hứng thú.
Người đó lập tức phóng ra một cái vòi nước nhỏ, sau đó từ từ thu nhỏ, sau đó chỉ có thể phóng ra vài giọt nước.
Tông Yên ngượng ngùng thu tay lại. Nhưng trong lòng có chút đắc ý. Hệ thủy của ả mặc dù không mạnh nhưng rất cần thiết, thời này chẳng ai thừa nước!
"Muốn vào sao?" Khương Tịnh Vân lại cười nói.
Đám người lập tức gật đầu.
"Cũng được, nhưng xe chỉ đủ cho 4 người, tôi một ghế, anh tôi một ghế, còn hai ghế, trong năm người các người, chỉ có hai người mới được lên thôi." Khương Tịnh Vân nhún nhún vai nói, cười càng thêm ác liệt.
Để cho nhân vật chính hiểu rõ thêm thế nào là tận thế một cách sâu sắc, đây là nhiệm vụ của nhân vật phản diện bọn anh.
Đám người lập tức chần chờ căng mặt lên, trong mắt họ tràn ngập cảnh giác nhìn nhau.
Lúc này Khương Chính Thiên đi đến, đem Balô sau lưng ném vào sau xe, sau đó mở cửa đi lên xe. Rồi từ trong túi lấy ra vài viên Ngọc thạch nhét vào tay Khương Tịnh Vân.
Khương Tịnh Vân liếc mắt Khương Chính Thiên một cái, nhìn cái vẻ mặt bạn năm bất biến của hắn, bây giờ có chút nhíu mày lại, nhìn ra ngoài đám người.
"Anh biết mạt thế cái gì mới đáng sợ nhất không?" Âm thanh nhỏ nhẹ mang theo từng chút hơi lạnh phả vào tai hắn, làm cho hắn có chút ngứa. Khương Chính Thiên mặt không đổi sắc đẩy cái đầu Khương Tịnh Vân ra.
"Đừng nói chuyện gần như thế, có gì cứ nói." Khương Chính Thiên lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn ra đám người bên ngoài.
"Ha ha, lát nữa sẽ cho anh thấy." Khương Tịnh Vân ngồi ngay ngắn lại, cười cười.
"Tôi... tôi! Cho tôi lên đi, tôi là dị năng hệ thủy, tôi có thể cung cấp nước cho hai anh!" Tông Yên cắn răng nói, bước lên một bước.
Những người khác lập tức giận dữ.
"Đã nói là cùng nhau cơ mà!"
"Đi cùng mấy người, mấy người có coi tôi là con người không? Hay là cái máy cấp nước?! Ăn không no, ngủ không ngon, suốt ngày sống trong lo sợ!" Tông Yên hừ lạnh nói.
Vẻ mặt những người khác mặt như táo bón, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Con đ*! Bọn tao cũng như mày! Mày nghĩ màu phun ra cho bọn tao chút nước đó thì có thể làm cái gì được?! Tưởng màu ngon lắm sao?"
"Đúng! Đúng!"
"Ồn quá! Còn một người! Nhanh lên, tang thi đến bây giờ!" Khương Tịnh Vân gắt lên một cái khiến đám người sợ hãi câm miệng lại.
"Tôi! Cho tôi lên đi! Tôi sẽ chi ấm người tiền! Tôi có rất nhiều tiền, nhà tôi cũng có rất nhiều tiền! Sau này gặp lại người nhà, bọn tôi nhất định sẽ hậu tạ!" Một nam nhân có thể coi là tạm được nhất trong đám người lên tiếng.
"Tân Vũ Hàm! Tại sao anh!!! Đừng cho anh ta lên! Hãy cho tôi lên, tôi biết làm việc nhà, biết nấu ăn!"
"Cho tôi lên đi! Tôi là bác sĩ! Cho tôi lên đi, các anh cần tôi!"
Đám người nhao nhao lên, ánh mắt hung tợn trợn tròn lên.
Không khí căng cứng, cuối cùng cả đám xông lên đánh nhau.
"Kịch hay không?" Khương Tịnh Vân cười khả ái với Khương Chính Thiên.
"Hay." Khương Chính Thiên nhìn vẻ mặt đặc sắc của Khương Tịnh Vân, nhịn không được có chút thất thần.
"Ha ha, chưa hết đâu, còn tiếp nữa." Khương Tịnh Vân cười cười.
Đám người này giấu nghề, có đến 4 dị năng giả, lại để người có dị năng yếu nhất bại lộ.
Là người lành nghề, anh đương nhiên biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Ca Ca, Ta Muốn Xưng Vương Ở Mạt Thế!Tác giả: Huyết Dạ Thiên NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhTường thành căn cứ Lăng Thiên. Bầu trời bắt đầu đổ tuyết, nhưng bông tuyết lại chẳng phải màu trắng thuần, mà nó có một màu đỏ thẫm như máu, phá lệ hoa mỹ xinh đẹp, cũng khá là khiến lòng người lo lắng sợ hãi, nó rất lạnh, lạnh đến nỗi chẳng ai muốn động chạm vào nó. Không khí vốn lạnh ngắt lại vì tuyết rơi, càng lạnh thêm. Mạt thế 10 năm, thời tiết thất thường, 12 tháng thì 6 tháng mặt trời nắng nóng chói chang lên đến 50 độ, 6 tháng còn lại thì lạnh đến -60 độ. Dưới tường thành hai bóng người đang giao chiến, họ hầu như không có cảm giác gì đối với thời tiết càng ngày càng lạnh. "Khương Tịnh Vân!" Trong đó một người đàn ông dáng người cao lớn, khuôn mặt băng lãnh không cảm xúc lại rất xinh đẹp, cái đẹp khiến cho người ta không rời mắt được, nhưng cũng khiến người ta kinh hãi trong lòng, không dám nhìn thẳng, tay phải cầm một thanh đao sắc bén, tay trái thì một lôi cầu màu đen đang được áp súc. Khí thế vương giả trong vương giả của người đàn ông trong chốc lát liền chấn nhiếp người… Đám người đó thấy xe đằng trước thì vẻ mặt vui vẻ cực kỳ, đẩy nhau chạy lên trước, hấp ta hấp tấp muốn mở cửa.Khương Chính Thiên bị bỏ phía sau mặt đen lại.Khương Tịnh Vân trong xe nheo mắt lại, có chút hả hê khi người khác gặp nạn.Thì ra là cực phẩm! Nam chính a nam chính, sao số anh lại giống nữ chính quá vậy, đi đâu cũng gặp phiền phức.Mà cũng đúng theo thiết lập, phải để nam chính hiểu rõ sâu sắc thế nào là mạt thế, sau này mới biết sử sự như thần được.Ấy chà, tội nghiệp cho hắn, một boss phản diện đáng thương."Mở cửa, mở cửa cho chúng tôi vào đi! Bên ngoài thật đáng sợ, bọn họ là quái vật! Các anh là người có năng lực, các anh phải cứu chúng tôi." Một người mặt đen bám đầy bụi bẩn, cao giọng nói."Đúng! Các anh là người có năng lực, là nhân loại phải bảo vệ cho nhau chứ!" Cô gái bên cạnh lập tức tán đồng.Khương Tịnh Vân cười cười, hạ cửa kính xuống, nhìn bọn họ, nháy mắt với Khương Chính Thiên phía sau một cái.Khẩu phần lương thực sao?Khương Chính Thiên lập tức cảnh cáo: Không được cắn người.Khương Tịnh Vân cười cười, dời đi ánh mắt, cất giọng vui vẻ: "Mấy người ai có dị năng?"Đám người lập tức ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta. Cuối cùng có người rụt rè nói: "Tôi... tôi có thể phóng ra nước.""A... phóng ra cho tôi xem xem." Khương Tịnh Vân ra vẻ hứng thú.Người đó lập tức phóng ra một cái vòi nước nhỏ, sau đó từ từ thu nhỏ, sau đó chỉ có thể phóng ra vài giọt nước.Tông Yên ngượng ngùng thu tay lại. Nhưng trong lòng có chút đắc ý. Hệ thủy của ả mặc dù không mạnh nhưng rất cần thiết, thời này chẳng ai thừa nước!"Muốn vào sao?" Khương Tịnh Vân lại cười nói.Đám người lập tức gật đầu."Cũng được, nhưng xe chỉ đủ cho 4 người, tôi một ghế, anh tôi một ghế, còn hai ghế, trong năm người các người, chỉ có hai người mới được lên thôi." Khương Tịnh Vân nhún nhún vai nói, cười càng thêm ác liệt.Để cho nhân vật chính hiểu rõ thêm thế nào là tận thế một cách sâu sắc, đây là nhiệm vụ của nhân vật phản diện bọn anh.Đám người lập tức chần chờ căng mặt lên, trong mắt họ tràn ngập cảnh giác nhìn nhau.Lúc này Khương Chính Thiên đi đến, đem Balô sau lưng ném vào sau xe, sau đó mở cửa đi lên xe. Rồi từ trong túi lấy ra vài viên Ngọc thạch nhét vào tay Khương Tịnh Vân.Khương Tịnh Vân liếc mắt Khương Chính Thiên một cái, nhìn cái vẻ mặt bạn năm bất biến của hắn, bây giờ có chút nhíu mày lại, nhìn ra ngoài đám người."Anh biết mạt thế cái gì mới đáng sợ nhất không?" Âm thanh nhỏ nhẹ mang theo từng chút hơi lạnh phả vào tai hắn, làm cho hắn có chút ngứa. Khương Chính Thiên mặt không đổi sắc đẩy cái đầu Khương Tịnh Vân ra."Đừng nói chuyện gần như thế, có gì cứ nói." Khương Chính Thiên lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn ra đám người bên ngoài."Ha ha, lát nữa sẽ cho anh thấy." Khương Tịnh Vân ngồi ngay ngắn lại, cười cười."Tôi... tôi! Cho tôi lên đi, tôi là dị năng hệ thủy, tôi có thể cung cấp nước cho hai anh!" Tông Yên cắn răng nói, bước lên một bước.Những người khác lập tức giận dữ."Đã nói là cùng nhau cơ mà!""Đi cùng mấy người, mấy người có coi tôi là con người không? Hay là cái máy cấp nước?! Ăn không no, ngủ không ngon, suốt ngày sống trong lo sợ!" Tông Yên hừ lạnh nói.Vẻ mặt những người khác mặt như táo bón, nghiến răng nghiến lợi nói:"Con đ*! Bọn tao cũng như mày! Mày nghĩ màu phun ra cho bọn tao chút nước đó thì có thể làm cái gì được?! Tưởng màu ngon lắm sao?""Đúng! Đúng!""Ồn quá! Còn một người! Nhanh lên, tang thi đến bây giờ!" Khương Tịnh Vân gắt lên một cái khiến đám người sợ hãi câm miệng lại."Tôi! Cho tôi lên đi! Tôi sẽ chi ấm người tiền! Tôi có rất nhiều tiền, nhà tôi cũng có rất nhiều tiền! Sau này gặp lại người nhà, bọn tôi nhất định sẽ hậu tạ!" Một nam nhân có thể coi là tạm được nhất trong đám người lên tiếng."Tân Vũ Hàm! Tại sao anh!!! Đừng cho anh ta lên! Hãy cho tôi lên, tôi biết làm việc nhà, biết nấu ăn!""Cho tôi lên đi! Tôi là bác sĩ! Cho tôi lên đi, các anh cần tôi!"Đám người nhao nhao lên, ánh mắt hung tợn trợn tròn lên.Không khí căng cứng, cuối cùng cả đám xông lên đánh nhau."Kịch hay không?" Khương Tịnh Vân cười khả ái với Khương Chính Thiên."Hay." Khương Chính Thiên nhìn vẻ mặt đặc sắc của Khương Tịnh Vân, nhịn không được có chút thất thần."Ha ha, chưa hết đâu, còn tiếp nữa." Khương Tịnh Vân cười cười.Đám người này giấu nghề, có đến 4 dị năng giả, lại để người có dị năng yếu nhất bại lộ.Là người lành nghề, anh đương nhiên biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.