Thiện Minh thử vài lần vẫn không đốt được cây gỗ trong tay, trong rừng rậm quá ẩm thấp, diêm giống như bị nhúng nước, không tài nào châm lửa được. Hắn hổn hển ném cây gỗ bị hơi ẩm tẩm ướt đến mềm đi xuống đất, nhưng suy nghĩ một chút lại nhặt lên. Nếu có thể đi khỏi vùng đầm lầy ẩm thấp này, nhìn thấy ánh nắng mặt trời, có lẽ hắn còn có thể dùng đến nó, hắn cũng không muốn mấy ngày tiếp theo đều phải ăn thịt sống. Hai ngày trước bọn họ chấp hành nhiệm vụ ở biên giới Myanmar – Trung Quốc, trùm m* t** lớn ở địa phương ra giá hai ngàn vạn đôla yêu cầu bọn họ bảo vệ hắn trong cuộc giao dịch thuốc phiện với một người Mỹ. Sự thật chứng minh tiền của hắn không hề phí phạm, khi giao dịch thất bại lão người Mỹ kia đánh bất ngờ làm cho bọn họ tổn thất ba người, này đối với tổ chức lính đánh thuê số một quốc tế "Du Chuẩn" mà nói đã là tổn thất nghiêm trọng. Đương nhiên, bọn họ vẫn phải bảo toàn chủ thuê, cũng là để bảo toàn danh dự của chính mình. Trong lúc chiến đấu, ngay từ đầu Thiện Minh đã…
Chương 142
Cha Nuôi - Thuỷ Thiên ThừaTác giả: Thủy Thiên ThừaTruyện Đam Mỹ Thiện Minh thử vài lần vẫn không đốt được cây gỗ trong tay, trong rừng rậm quá ẩm thấp, diêm giống như bị nhúng nước, không tài nào châm lửa được. Hắn hổn hển ném cây gỗ bị hơi ẩm tẩm ướt đến mềm đi xuống đất, nhưng suy nghĩ một chút lại nhặt lên. Nếu có thể đi khỏi vùng đầm lầy ẩm thấp này, nhìn thấy ánh nắng mặt trời, có lẽ hắn còn có thể dùng đến nó, hắn cũng không muốn mấy ngày tiếp theo đều phải ăn thịt sống. Hai ngày trước bọn họ chấp hành nhiệm vụ ở biên giới Myanmar – Trung Quốc, trùm m* t** lớn ở địa phương ra giá hai ngàn vạn đôla yêu cầu bọn họ bảo vệ hắn trong cuộc giao dịch thuốc phiện với một người Mỹ. Sự thật chứng minh tiền của hắn không hề phí phạm, khi giao dịch thất bại lão người Mỹ kia đánh bất ngờ làm cho bọn họ tổn thất ba người, này đối với tổ chức lính đánh thuê số một quốc tế "Du Chuẩn" mà nói đã là tổn thất nghiêm trọng. Đương nhiên, bọn họ vẫn phải bảo toàn chủ thuê, cũng là để bảo toàn danh dự của chính mình. Trong lúc chiến đấu, ngay từ đầu Thiện Minh đã… Thiện Minh ăn một chút, điện thoại đặt ở đầu giường vang lên, hắn nhấc lên nghe, là giọng của Thẩm Trường Trạch. Nghe giọng nói ấy trong nháy mắt, hắn liền cảm thấy tim run lên, suýt trực tiếp cúp điện thoại, cũng may hắn cố nén được.Thanh âm của Thẩm Trường Trạch có chút mỏi mệt, "Ba, nghe nói ba đã tỉnh, hồi phục thế nào?""Ừ, cũng được.""Con xử lý chuyện bên này xong sẽ đi đón mọi người, mấy ngày tới ba nghỉ ngơi cho tốt." Thẩm Trường Trạch đặc biệt nhấn mạnh, "Không được chạy loạn."Trong lòng Thiện Minh dâng lên một trận không thoải mái, cảm giác bị sói theo đuổi thế này thật sự là hỏng bét, hắn cứng rắn nói, "Ta không trở về Trung Quốc."Thanh âm của Thẩm Trường Trạch trầm xuống, "Vậy ba muốn đi đâu?""Mọi chuyện đã kết thúc, Thẩm Diệu đã bị bắt, bây giờ ta không có gì phải lo lắng nữa, đi nơi nào là do ta tự quyết định."Thẩm Trường Trạch trầm mặc, "Ba, con khuyên ba đừng tùy hứng, ở Tunisia chờ con, bây giờ ba muốn đi nơi nào con sẽ đi cùng ba. Nhưng nếu ba chạy loạn, cho dù ba đi đến đâu con cũng sẽ tìm được ba."Thiện Minh nóng nảy nói, "Mi thật con mẹ nó đáng ghét." Nói xong dùng sức cúp điện thoại. Sự chấp nhất này của Thẩm Trường Trạch với hắn khiến hắn thật sự không biết làm sao, Thẩm Trường Trạch dâng hiến là đầy ngập tình yêu và sự chiếm giữ không hề cho hắn cự tuyệt, mà hắn có thể cho Thẩm Trường Trạch cái gì đây? Từ trước tới giờ hắn chưa từng nghĩ tới muốn sống cuộc sống nào khác ngoài làm lính đánh thuê, đời này hắn cũng chưa từng xử lý cái gọi là "vấn đề tình cảm", hắn không muốn tiêu phí đầu óc vào việc này, bây giờ thì hắn chỉ muốn trốn.Hắn do dự một phút liền nhảy khỏi giường, thu thập ít hành lý đơn giản, tìm Al lấy chút tiền mặt, dự định rời đi.Al hỏi: "Cậu vội vội vàng vàng như vậy, muốn đi đâu?""Không biết...... À, có lẽ tôi sẽ tới Mĩ thăm Houshar và Pearl, đừng nói cho bất kì ai, bị chuyện của Thẩm Diệu quấn chân quá lâu rồi, tôi muốn đi giải sầu.""Được rồi, nhớ giúp anh hỏi thăm họ."Thiện Minh chuẩn bị mọi thứ trong khoảng nửa giờ, sau đó ngồi xe mà Al đã chuẩn bị cho hắn đi tới sân bay gần nhất, dứt khoát bay đi thật.Khi máy bay cất cánh, hắn liền nhẹ nhàng thở ra. Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn Thẩm Trường Trạch sẽ không tìm thấy hắn, ít nhất trong một thời gian hắn sẽ không phải đối mặt với thất vọng, thương tâm và chờ mong trong mắt Thẩm Trường Trạch. Hắn chỉ muốn sống theo ý mình, không muốn chịu trách nhiệm vì bất cứ chuyện gì mình đã làm. (Hừ, anh đúng là đồ vô trách nhiệm >.
Thiện Minh ăn một chút, điện thoại đặt ở đầu giường vang lên, hắn nhấc lên nghe, là giọng của Thẩm Trường Trạch. Nghe giọng nói ấy trong nháy mắt, hắn liền cảm thấy tim run lên, suýt trực tiếp cúp điện thoại, cũng may hắn cố nén được.
Thanh âm của Thẩm Trường Trạch có chút mỏi mệt, "Ba, nghe nói ba đã tỉnh, hồi phục thế nào?"
"Ừ, cũng được."
"Con xử lý chuyện bên này xong sẽ đi đón mọi người, mấy ngày tới ba nghỉ ngơi cho tốt." Thẩm Trường Trạch đặc biệt nhấn mạnh, "Không được chạy loạn."
Trong lòng Thiện Minh dâng lên một trận không thoải mái, cảm giác bị sói theo đuổi thế này thật sự là hỏng bét, hắn cứng rắn nói, "Ta không trở về Trung Quốc."
Thanh âm của Thẩm Trường Trạch trầm xuống, "Vậy ba muốn đi đâu?"
"Mọi chuyện đã kết thúc, Thẩm Diệu đã bị bắt, bây giờ ta không có gì phải lo lắng nữa, đi nơi nào là do ta tự quyết định."
Thẩm Trường Trạch trầm mặc, "Ba, con khuyên ba đừng tùy hứng, ở Tunisia chờ con, bây giờ ba muốn đi nơi nào con sẽ đi cùng ba. Nhưng nếu ba chạy loạn, cho dù ba đi đến đâu con cũng sẽ tìm được ba."
Thiện Minh nóng nảy nói, "Mi thật con mẹ nó đáng ghét." Nói xong dùng sức cúp điện thoại. Sự chấp nhất này của Thẩm Trường Trạch với hắn khiến hắn thật sự không biết làm sao, Thẩm Trường Trạch dâng hiến là đầy ngập tình yêu và sự chiếm giữ không hề cho hắn cự tuyệt, mà hắn có thể cho Thẩm Trường Trạch cái gì đây? Từ trước tới giờ hắn chưa từng nghĩ tới muốn sống cuộc sống nào khác ngoài làm lính đánh thuê, đời này hắn cũng chưa từng xử lý cái gọi là "vấn đề tình cảm", hắn không muốn tiêu phí đầu óc vào việc này, bây giờ thì hắn chỉ muốn trốn.
Hắn do dự một phút liền nhảy khỏi giường, thu thập ít hành lý đơn giản, tìm Al lấy chút tiền mặt, dự định rời đi.
Al hỏi: "Cậu vội vội vàng vàng như vậy, muốn đi đâu?"
"Không biết...... À, có lẽ tôi sẽ tới Mĩ thăm Houshar và Pearl, đừng nói cho bất kì ai, bị chuyện của Thẩm Diệu quấn chân quá lâu rồi, tôi muốn đi giải sầu."
"Được rồi, nhớ giúp anh hỏi thăm họ."
Thiện Minh chuẩn bị mọi thứ trong khoảng nửa giờ, sau đó ngồi xe mà Al đã chuẩn bị cho hắn đi tới sân bay gần nhất, dứt khoát bay đi thật.
Khi máy bay cất cánh, hắn liền nhẹ nhàng thở ra. Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn Thẩm Trường Trạch sẽ không tìm thấy hắn, ít nhất trong một thời gian hắn sẽ không phải đối mặt với thất vọng, thương tâm và chờ mong trong mắt Thẩm Trường Trạch. Hắn chỉ muốn sống theo ý mình, không muốn chịu trách nhiệm vì bất cứ chuyện gì mình đã làm. (Hừ, anh đúng là đồ vô trách nhiệm >.
Cha Nuôi - Thuỷ Thiên ThừaTác giả: Thủy Thiên ThừaTruyện Đam Mỹ Thiện Minh thử vài lần vẫn không đốt được cây gỗ trong tay, trong rừng rậm quá ẩm thấp, diêm giống như bị nhúng nước, không tài nào châm lửa được. Hắn hổn hển ném cây gỗ bị hơi ẩm tẩm ướt đến mềm đi xuống đất, nhưng suy nghĩ một chút lại nhặt lên. Nếu có thể đi khỏi vùng đầm lầy ẩm thấp này, nhìn thấy ánh nắng mặt trời, có lẽ hắn còn có thể dùng đến nó, hắn cũng không muốn mấy ngày tiếp theo đều phải ăn thịt sống. Hai ngày trước bọn họ chấp hành nhiệm vụ ở biên giới Myanmar – Trung Quốc, trùm m* t** lớn ở địa phương ra giá hai ngàn vạn đôla yêu cầu bọn họ bảo vệ hắn trong cuộc giao dịch thuốc phiện với một người Mỹ. Sự thật chứng minh tiền của hắn không hề phí phạm, khi giao dịch thất bại lão người Mỹ kia đánh bất ngờ làm cho bọn họ tổn thất ba người, này đối với tổ chức lính đánh thuê số một quốc tế "Du Chuẩn" mà nói đã là tổn thất nghiêm trọng. Đương nhiên, bọn họ vẫn phải bảo toàn chủ thuê, cũng là để bảo toàn danh dự của chính mình. Trong lúc chiến đấu, ngay từ đầu Thiện Minh đã… Thiện Minh ăn một chút, điện thoại đặt ở đầu giường vang lên, hắn nhấc lên nghe, là giọng của Thẩm Trường Trạch. Nghe giọng nói ấy trong nháy mắt, hắn liền cảm thấy tim run lên, suýt trực tiếp cúp điện thoại, cũng may hắn cố nén được.Thanh âm của Thẩm Trường Trạch có chút mỏi mệt, "Ba, nghe nói ba đã tỉnh, hồi phục thế nào?""Ừ, cũng được.""Con xử lý chuyện bên này xong sẽ đi đón mọi người, mấy ngày tới ba nghỉ ngơi cho tốt." Thẩm Trường Trạch đặc biệt nhấn mạnh, "Không được chạy loạn."Trong lòng Thiện Minh dâng lên một trận không thoải mái, cảm giác bị sói theo đuổi thế này thật sự là hỏng bét, hắn cứng rắn nói, "Ta không trở về Trung Quốc."Thanh âm của Thẩm Trường Trạch trầm xuống, "Vậy ba muốn đi đâu?""Mọi chuyện đã kết thúc, Thẩm Diệu đã bị bắt, bây giờ ta không có gì phải lo lắng nữa, đi nơi nào là do ta tự quyết định."Thẩm Trường Trạch trầm mặc, "Ba, con khuyên ba đừng tùy hứng, ở Tunisia chờ con, bây giờ ba muốn đi nơi nào con sẽ đi cùng ba. Nhưng nếu ba chạy loạn, cho dù ba đi đến đâu con cũng sẽ tìm được ba."Thiện Minh nóng nảy nói, "Mi thật con mẹ nó đáng ghét." Nói xong dùng sức cúp điện thoại. Sự chấp nhất này của Thẩm Trường Trạch với hắn khiến hắn thật sự không biết làm sao, Thẩm Trường Trạch dâng hiến là đầy ngập tình yêu và sự chiếm giữ không hề cho hắn cự tuyệt, mà hắn có thể cho Thẩm Trường Trạch cái gì đây? Từ trước tới giờ hắn chưa từng nghĩ tới muốn sống cuộc sống nào khác ngoài làm lính đánh thuê, đời này hắn cũng chưa từng xử lý cái gọi là "vấn đề tình cảm", hắn không muốn tiêu phí đầu óc vào việc này, bây giờ thì hắn chỉ muốn trốn.Hắn do dự một phút liền nhảy khỏi giường, thu thập ít hành lý đơn giản, tìm Al lấy chút tiền mặt, dự định rời đi.Al hỏi: "Cậu vội vội vàng vàng như vậy, muốn đi đâu?""Không biết...... À, có lẽ tôi sẽ tới Mĩ thăm Houshar và Pearl, đừng nói cho bất kì ai, bị chuyện của Thẩm Diệu quấn chân quá lâu rồi, tôi muốn đi giải sầu.""Được rồi, nhớ giúp anh hỏi thăm họ."Thiện Minh chuẩn bị mọi thứ trong khoảng nửa giờ, sau đó ngồi xe mà Al đã chuẩn bị cho hắn đi tới sân bay gần nhất, dứt khoát bay đi thật.Khi máy bay cất cánh, hắn liền nhẹ nhàng thở ra. Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn Thẩm Trường Trạch sẽ không tìm thấy hắn, ít nhất trong một thời gian hắn sẽ không phải đối mặt với thất vọng, thương tâm và chờ mong trong mắt Thẩm Trường Trạch. Hắn chỉ muốn sống theo ý mình, không muốn chịu trách nhiệm vì bất cứ chuyện gì mình đã làm. (Hừ, anh đúng là đồ vô trách nhiệm >.