Tân nương ngồi trong kiệu nhẹ vén tấm màn che lên, bàn tay còn lại thì nắm chặt vào vạt hỷ phục, khiến nó bị siết đến biến dạng. Bên ngoài tiếng pháo vang lên thưa thớt, xen lẫn vài tiếng trẻ con gọi nhau ồn ào, như muốn bù đắp cho những gì hôn sự này không có. Nữ tử mặc hồng y ngồi bên trong có làn da trắng ngần, dưới ánh mặt trời lại càng sáng lên như một loại sứ mỏng manh. Tóc nàng búi đơn giản và được gài bằng một cây trâm gỗ, vài lọn tóc mai rủ bên gò má theo gió mà khẽ lay động. Thân hình gầy yếu trong bộ hỷ phục đỏ chói mắt rộng thùng thình khiến nàng như đang chìm bên trong đó. Đôi chân mày nàng nhíu chặt lại, ánh mắt đen láy khẽ chớp động hệt như đang thả dòng suy tư về một nơi xa xăm nào đó. Tân nương trong kiệu nguyên danh là Vân Dao Dao, vốn là một phó chủ nhiệm y sư đương chức tại khoa Đông Tây y kết hợp, trực thuộc Bệnh viện Trung y Đông Trực Môn của thế kỷ hai mươi mốt. Tối hôm đó như thường lệ, Vân Dao Dao thức đến khuya để nghiên cứu hồ sơ bệnh án, chuẩn bị…
Chương 11: Sách hướng dẫn dành cho người mới
Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?Tác giả: Tiểu Thảo Dục PhiTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngTân nương ngồi trong kiệu nhẹ vén tấm màn che lên, bàn tay còn lại thì nắm chặt vào vạt hỷ phục, khiến nó bị siết đến biến dạng. Bên ngoài tiếng pháo vang lên thưa thớt, xen lẫn vài tiếng trẻ con gọi nhau ồn ào, như muốn bù đắp cho những gì hôn sự này không có. Nữ tử mặc hồng y ngồi bên trong có làn da trắng ngần, dưới ánh mặt trời lại càng sáng lên như một loại sứ mỏng manh. Tóc nàng búi đơn giản và được gài bằng một cây trâm gỗ, vài lọn tóc mai rủ bên gò má theo gió mà khẽ lay động. Thân hình gầy yếu trong bộ hỷ phục đỏ chói mắt rộng thùng thình khiến nàng như đang chìm bên trong đó. Đôi chân mày nàng nhíu chặt lại, ánh mắt đen láy khẽ chớp động hệt như đang thả dòng suy tư về một nơi xa xăm nào đó. Tân nương trong kiệu nguyên danh là Vân Dao Dao, vốn là một phó chủ nhiệm y sư đương chức tại khoa Đông Tây y kết hợp, trực thuộc Bệnh viện Trung y Đông Trực Môn của thế kỷ hai mươi mốt. Tối hôm đó như thường lệ, Vân Dao Dao thức đến khuya để nghiên cứu hồ sơ bệnh án, chuẩn bị… Cơm nước xong xuôi, Vân Dao Dao toan đứng dậy rửa bát, nào ngờ lại bị Trình Vãn Tịch ngăn lại dành phần việc này. Vân Dao Dao đành phải ngồi xuống ghế lại, vừa đưa tay xoa xoa cái bụng no tròn vừa suy nghĩ đến chuyện trồng trọt. Nói đến việc làm nông, Vân Dao Dao hoàn toàn dốt đặc cán mai. May mắn là trong không gian có sách hướng dẫn, nếu cẩn thận làm theo thì hẳn là cũng không đến nỗi làm hỏng việc. Nghĩ đến đó, nhân lúc Trình Vãn Tịch đang lúi húi rửa chén bên ngoài, Vân Dao Dao liền nhắm mắt xuất thần để tiến vào không gian. Nàng lật tìm trong mục bách khoa toàn thư của hệ thống thì quả nhiên phát hiện một chuyên mục mang tên "Trồng trọt sơ cấp – Dành cho người mới bắt đầu". Đúng lúc đó, trong đầu nàng bỗng vang lên một tiếng "tinh" thanh thoát. 【Hệ thống sinh tồn kích hoạt bảng hướng dẫn cơ bản. Thỉnh người dùng tập trung lắng nghe.】 Trước mắt Vân Dao Dao liền hiện lên một đạo quang ảnh, từng dòng chữ liên tục được viết ra. Trong đó ghi chép cặn kẽ từng mục từ chọn đất, dọn cỏ, nhặt đá, gieo hạt, đến tưới tắm, chăm bón, rồi thu hoạch. Từng bước đều có giải thích chi tiết rõ ràng, người chưa từng cầm cuốc cũng có thể học mà làm theo được. Vân Dao Dao xem xong thì khoé môi cong lên một nụ cười nhẹ. Có vẻ cũng không khó lắm... Chờ xem lão nương ra tay đây! Khi ra khỏi không gian thì Vân Dao Dao liền thấy trước mắt thấp thoáng một bóng người quen thuộc. Trình Vãn Tịch đang đứng lặng lẽ trước mặt nàng, tay cầm một cây liềm cắt cỏ, giống như chuẩn bị đi ra ngoài làm việc gì đó. "Tịch ca ca, ngươi định ra ngoài sao?" Trình Vãn Tịch khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa: "Nhà Quý bá có nhờ ta làm sạch mấy mẫu ruộng. Dạo gần đây nhiều việc rối ren, đã chậm trễ hai ngày, hôm nay ta phải tranh thủ đi sớm một chút." Vân Dao Dao hơi nghiêng đầu, ánh mắt khẽ chớp: "Nhà chúng ta chẳng phải cũng có mấy mẫu ruộng đó sao? Ngươi vì sao lại không trồng ở đó a?" "Trước kia ta cũng có thử qua vài lần," Trình Vãn Tịch đáp, mắt nhìn xa xăm, "Nhưng không rõ vì sao mà đất đai ở đó rất khó trồng, gieo hạt mấy lần cũng đều vô ích, nên ta đành phải bỏ hoang." "Nếu vậy..." Vân Dao Dao mỉm cười, đôi mắt sáng rỡ, "Tịch ca ca, để ta thử trồng xem sao được không?" Trình Vãn Tịch chau mày, nhẹ lắc đầu: "Ta e là chỉ khiến nàng tốn công..." "Không sao đâu." Vân Dao cười nói, "Tịch ca ca cứ để ta thử xem sao." Trình Vãn Tịch nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng cũng gật đầu: "Nếu nàng đã quyết tâm vậy thì... nàng cứ thử xem . Nhưng ta nói trước, cỏ dại ở đó mọc rất cao, đất đá ngổn ngang, khai hoang sẽ không dễ. Mà ta lại lỡ nhận việc bên ngoài, chỉ sợ không thể giúp nàng được nhiều." "Không sao đâu," Vân Dao đáp, nụ cười vẫn không đổi, "Ta có thể tự mình làm." Trình Vãn Tịch mím môi, cuối cùng nhẹ giọng dặn dò: "Vậy được. Nếu gặp tảng đá lớn hay việc quá sức thì cứ để đó, ta về sẽ giúp nàng xử lý." Vân Dao Dao nghe vậy thì gật đầu nói: "Tịch ca ca, ngươi thật tốt." Sau khi Trình Vãn Tịch đi khỏi thì Vân Dao Dao cũng bước ra ngoài, nàng thong thả dạo quanh một vòng để quan sát tình hình xung quanh. Căn nhà hai nàng ở nằm ở mé đông của thôn Thanh Hà, phía sau là đồi Dược Thảo. Trước nhà là một lối mòn nhỏ uốn khúc dẫn ra suối Thanh Giản. Căn nhà gỗ ba gian lợp bằng rơm cũ kỹ, một góc mái đã hơi sụp được Trình Vãn Tịch chèn đá giữ lại, trông rất đơn sơ mà sập xệ. Sân trước lát đá ong, ở góc sân thì có một giếng nước. Gian chính là chỗ nghỉ ngơi. Gian tả là nhà bếp cùng kho củi, lúc sáng nàng vừa nấu ăn ở đây. Gian hữu lại bị bỏ trống, chỉ có vài món nông cụ cũ kỹ xếp sát tường, vương bụi không ít. Vân Dao Dao thong thả bước chân ra sau nhà, trước mắt là sáu mẫu ruộng thấp trải dài quanh chân đồi. Đất ở đây phần lớn pha đá vôi, nền đất cứng, vừa dễ nứt nẻ khi khô, lại dễ úng khi mưa. Nàng cúi người bốc thử một nắm đất, cầm lên tay là biết, khô mà nặng, lại thiếu độ tơi xốp. Không trách được Trình Vãn Tịch lại bỏ hoang lâu như vậy. Nàng thu tay lại, ánh mắt thoáng hiện tia suy tư. "Tiểu Thần Y, ngươi còn đó không?" Vân Dao Dao nhẹ giọng gọi vào trong không gian.
Cơm nước xong xuôi, Vân Dao Dao toan đứng dậy rửa bát, nào ngờ lại bị Trình Vãn Tịch ngăn lại dành phần việc này. Vân Dao Dao đành phải ngồi xuống ghế lại, vừa đưa tay xoa xoa cái bụng no tròn vừa suy nghĩ đến chuyện trồng trọt.
Nói đến việc làm nông, Vân Dao Dao hoàn toàn dốt đặc cán mai. May mắn là trong không gian có sách hướng dẫn, nếu cẩn thận làm theo thì hẳn là cũng không đến nỗi làm hỏng việc.
Nghĩ đến đó, nhân lúc Trình Vãn Tịch đang lúi húi rửa chén bên ngoài, Vân Dao Dao liền nhắm mắt xuất thần để tiến vào không gian.
Nàng lật tìm trong mục bách khoa toàn thư của hệ thống thì quả nhiên phát hiện một chuyên mục mang tên "Trồng trọt sơ cấp – Dành cho người mới bắt đầu". Đúng lúc đó, trong đầu nàng bỗng vang lên một tiếng "tinh" thanh thoát.
【Hệ thống sinh tồn kích hoạt bảng hướng dẫn cơ bản. Thỉnh người dùng tập trung lắng nghe.】
Trước mắt Vân Dao Dao liền hiện lên một đạo quang ảnh, từng dòng chữ liên tục được viết ra. Trong đó ghi chép cặn kẽ từng mục từ chọn đất, dọn cỏ, nhặt đá, gieo hạt, đến tưới tắm, chăm bón, rồi thu hoạch. Từng bước đều có giải thích chi tiết rõ ràng, người chưa từng cầm cuốc cũng có thể học mà làm theo được.
Vân Dao Dao xem xong thì khoé môi cong lên một nụ cười nhẹ.
Có vẻ cũng không khó lắm... Chờ xem lão nương ra tay đây!
Khi ra khỏi không gian thì Vân Dao Dao liền thấy trước mắt thấp thoáng một bóng người quen thuộc. Trình Vãn Tịch đang đứng lặng lẽ trước mặt nàng, tay cầm một cây liềm cắt cỏ, giống như chuẩn bị đi ra ngoài làm việc gì đó.
"Tịch ca ca, ngươi định ra ngoài sao?"
Trình Vãn Tịch khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa:
"Nhà Quý bá có nhờ ta làm sạch mấy mẫu ruộng. Dạo gần đây nhiều việc rối ren, đã chậm trễ hai ngày, hôm nay ta phải tranh thủ đi sớm một chút."
Vân Dao Dao hơi nghiêng đầu, ánh mắt khẽ chớp:
"Nhà chúng ta chẳng phải cũng có mấy mẫu ruộng đó sao? Ngươi vì sao lại không trồng ở đó a?"
"Trước kia ta cũng có thử qua vài lần," Trình Vãn Tịch đáp, mắt nhìn xa xăm, "Nhưng không rõ vì sao mà đất đai ở đó rất khó trồng, gieo hạt mấy lần cũng đều vô ích, nên ta đành phải bỏ hoang."
"Nếu vậy..." Vân Dao Dao mỉm cười, đôi mắt sáng rỡ, "Tịch ca ca, để ta thử trồng xem sao được không?"
Trình Vãn Tịch chau mày, nhẹ lắc đầu: "Ta e là chỉ khiến nàng tốn công..."
"Không sao đâu." Vân Dao cười nói, "Tịch ca ca cứ để ta thử xem sao."
Trình Vãn Tịch nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng cũng gật đầu:
"Nếu nàng đã quyết tâm vậy thì... nàng cứ thử xem . Nhưng ta nói trước, cỏ dại ở đó mọc rất cao, đất đá ngổn ngang, khai hoang sẽ không dễ. Mà ta lại lỡ nhận việc bên ngoài, chỉ sợ không thể giúp nàng được nhiều."
"Không sao đâu," Vân Dao đáp, nụ cười vẫn không đổi, "Ta có thể tự mình làm."
Trình Vãn Tịch mím môi, cuối cùng nhẹ giọng dặn dò: "Vậy được. Nếu gặp tảng đá lớn hay việc quá sức thì cứ để đó, ta về sẽ giúp nàng xử lý."
Vân Dao Dao nghe vậy thì gật đầu nói: "Tịch ca ca, ngươi thật tốt."
Sau khi Trình Vãn Tịch đi khỏi thì Vân Dao Dao cũng bước ra ngoài, nàng thong thả dạo quanh một vòng để quan sát tình hình xung quanh.
Căn nhà hai nàng ở nằm ở mé đông của thôn Thanh Hà, phía sau là đồi Dược Thảo. Trước nhà là một lối mòn nhỏ uốn khúc dẫn ra suối Thanh Giản.
Căn nhà gỗ ba gian lợp bằng rơm cũ kỹ, một góc mái đã hơi sụp được Trình Vãn Tịch chèn đá giữ lại, trông rất đơn sơ mà sập xệ. Sân trước lát đá ong, ở góc sân thì có một giếng nước.
Gian chính là chỗ nghỉ ngơi. Gian tả là nhà bếp cùng kho củi, lúc sáng nàng vừa nấu ăn ở đây. Gian hữu lại bị bỏ trống, chỉ có vài món nông cụ cũ kỹ xếp sát tường, vương bụi không ít.
Vân Dao Dao thong thả bước chân ra sau nhà, trước mắt là sáu mẫu ruộng thấp trải dài quanh chân đồi. Đất ở đây phần lớn pha đá vôi, nền đất cứng, vừa dễ nứt nẻ khi khô, lại dễ úng khi mưa. Nàng cúi người bốc thử một nắm đất, cầm lên tay là biết, khô mà nặng, lại thiếu độ tơi xốp. Không trách được Trình Vãn Tịch lại bỏ hoang lâu như vậy.
Nàng thu tay lại, ánh mắt thoáng hiện tia suy tư.
"Tiểu Thần Y, ngươi còn đó không?" Vân Dao Dao nhẹ giọng gọi vào trong không gian.
Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?Tác giả: Tiểu Thảo Dục PhiTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngTân nương ngồi trong kiệu nhẹ vén tấm màn che lên, bàn tay còn lại thì nắm chặt vào vạt hỷ phục, khiến nó bị siết đến biến dạng. Bên ngoài tiếng pháo vang lên thưa thớt, xen lẫn vài tiếng trẻ con gọi nhau ồn ào, như muốn bù đắp cho những gì hôn sự này không có. Nữ tử mặc hồng y ngồi bên trong có làn da trắng ngần, dưới ánh mặt trời lại càng sáng lên như một loại sứ mỏng manh. Tóc nàng búi đơn giản và được gài bằng một cây trâm gỗ, vài lọn tóc mai rủ bên gò má theo gió mà khẽ lay động. Thân hình gầy yếu trong bộ hỷ phục đỏ chói mắt rộng thùng thình khiến nàng như đang chìm bên trong đó. Đôi chân mày nàng nhíu chặt lại, ánh mắt đen láy khẽ chớp động hệt như đang thả dòng suy tư về một nơi xa xăm nào đó. Tân nương trong kiệu nguyên danh là Vân Dao Dao, vốn là một phó chủ nhiệm y sư đương chức tại khoa Đông Tây y kết hợp, trực thuộc Bệnh viện Trung y Đông Trực Môn của thế kỷ hai mươi mốt. Tối hôm đó như thường lệ, Vân Dao Dao thức đến khuya để nghiên cứu hồ sơ bệnh án, chuẩn bị… Cơm nước xong xuôi, Vân Dao Dao toan đứng dậy rửa bát, nào ngờ lại bị Trình Vãn Tịch ngăn lại dành phần việc này. Vân Dao Dao đành phải ngồi xuống ghế lại, vừa đưa tay xoa xoa cái bụng no tròn vừa suy nghĩ đến chuyện trồng trọt. Nói đến việc làm nông, Vân Dao Dao hoàn toàn dốt đặc cán mai. May mắn là trong không gian có sách hướng dẫn, nếu cẩn thận làm theo thì hẳn là cũng không đến nỗi làm hỏng việc. Nghĩ đến đó, nhân lúc Trình Vãn Tịch đang lúi húi rửa chén bên ngoài, Vân Dao Dao liền nhắm mắt xuất thần để tiến vào không gian. Nàng lật tìm trong mục bách khoa toàn thư của hệ thống thì quả nhiên phát hiện một chuyên mục mang tên "Trồng trọt sơ cấp – Dành cho người mới bắt đầu". Đúng lúc đó, trong đầu nàng bỗng vang lên một tiếng "tinh" thanh thoát. 【Hệ thống sinh tồn kích hoạt bảng hướng dẫn cơ bản. Thỉnh người dùng tập trung lắng nghe.】 Trước mắt Vân Dao Dao liền hiện lên một đạo quang ảnh, từng dòng chữ liên tục được viết ra. Trong đó ghi chép cặn kẽ từng mục từ chọn đất, dọn cỏ, nhặt đá, gieo hạt, đến tưới tắm, chăm bón, rồi thu hoạch. Từng bước đều có giải thích chi tiết rõ ràng, người chưa từng cầm cuốc cũng có thể học mà làm theo được. Vân Dao Dao xem xong thì khoé môi cong lên một nụ cười nhẹ. Có vẻ cũng không khó lắm... Chờ xem lão nương ra tay đây! Khi ra khỏi không gian thì Vân Dao Dao liền thấy trước mắt thấp thoáng một bóng người quen thuộc. Trình Vãn Tịch đang đứng lặng lẽ trước mặt nàng, tay cầm một cây liềm cắt cỏ, giống như chuẩn bị đi ra ngoài làm việc gì đó. "Tịch ca ca, ngươi định ra ngoài sao?" Trình Vãn Tịch khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa: "Nhà Quý bá có nhờ ta làm sạch mấy mẫu ruộng. Dạo gần đây nhiều việc rối ren, đã chậm trễ hai ngày, hôm nay ta phải tranh thủ đi sớm một chút." Vân Dao Dao hơi nghiêng đầu, ánh mắt khẽ chớp: "Nhà chúng ta chẳng phải cũng có mấy mẫu ruộng đó sao? Ngươi vì sao lại không trồng ở đó a?" "Trước kia ta cũng có thử qua vài lần," Trình Vãn Tịch đáp, mắt nhìn xa xăm, "Nhưng không rõ vì sao mà đất đai ở đó rất khó trồng, gieo hạt mấy lần cũng đều vô ích, nên ta đành phải bỏ hoang." "Nếu vậy..." Vân Dao Dao mỉm cười, đôi mắt sáng rỡ, "Tịch ca ca, để ta thử trồng xem sao được không?" Trình Vãn Tịch chau mày, nhẹ lắc đầu: "Ta e là chỉ khiến nàng tốn công..." "Không sao đâu." Vân Dao cười nói, "Tịch ca ca cứ để ta thử xem sao." Trình Vãn Tịch nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng cũng gật đầu: "Nếu nàng đã quyết tâm vậy thì... nàng cứ thử xem . Nhưng ta nói trước, cỏ dại ở đó mọc rất cao, đất đá ngổn ngang, khai hoang sẽ không dễ. Mà ta lại lỡ nhận việc bên ngoài, chỉ sợ không thể giúp nàng được nhiều." "Không sao đâu," Vân Dao đáp, nụ cười vẫn không đổi, "Ta có thể tự mình làm." Trình Vãn Tịch mím môi, cuối cùng nhẹ giọng dặn dò: "Vậy được. Nếu gặp tảng đá lớn hay việc quá sức thì cứ để đó, ta về sẽ giúp nàng xử lý." Vân Dao Dao nghe vậy thì gật đầu nói: "Tịch ca ca, ngươi thật tốt." Sau khi Trình Vãn Tịch đi khỏi thì Vân Dao Dao cũng bước ra ngoài, nàng thong thả dạo quanh một vòng để quan sát tình hình xung quanh. Căn nhà hai nàng ở nằm ở mé đông của thôn Thanh Hà, phía sau là đồi Dược Thảo. Trước nhà là một lối mòn nhỏ uốn khúc dẫn ra suối Thanh Giản. Căn nhà gỗ ba gian lợp bằng rơm cũ kỹ, một góc mái đã hơi sụp được Trình Vãn Tịch chèn đá giữ lại, trông rất đơn sơ mà sập xệ. Sân trước lát đá ong, ở góc sân thì có một giếng nước. Gian chính là chỗ nghỉ ngơi. Gian tả là nhà bếp cùng kho củi, lúc sáng nàng vừa nấu ăn ở đây. Gian hữu lại bị bỏ trống, chỉ có vài món nông cụ cũ kỹ xếp sát tường, vương bụi không ít. Vân Dao Dao thong thả bước chân ra sau nhà, trước mắt là sáu mẫu ruộng thấp trải dài quanh chân đồi. Đất ở đây phần lớn pha đá vôi, nền đất cứng, vừa dễ nứt nẻ khi khô, lại dễ úng khi mưa. Nàng cúi người bốc thử một nắm đất, cầm lên tay là biết, khô mà nặng, lại thiếu độ tơi xốp. Không trách được Trình Vãn Tịch lại bỏ hoang lâu như vậy. Nàng thu tay lại, ánh mắt thoáng hiện tia suy tư. "Tiểu Thần Y, ngươi còn đó không?" Vân Dao Dao nhẹ giọng gọi vào trong không gian.