Tác giả:

Mùa thu năm 1985, thị trấn Nghi Trường thuộc mỏ dầu Bình Nguyên, đây là một thị trấn được xây dựng vào giữa thập niên 60 sau khi phát hiện ra mỏ dầu. Trong một tòa nhà chung cư mang phong cách kiến trúc cổ điển của Liên Xô, cơn gió thu mát mẻ thổi qua, cuốn rèm cửa bay phấp phới, cảnh vật trong nhà dần trở nên rõ ràng. Tạ Khánh Bình quay đầu quét nhìn qua phòng khách, thấy con gái mặc váy xanh, tóc đen đang đi về phía góc tường, căng thẳng nuốt nước bọt, tay cầm muỗng hơi run rẩy. Đến rồi. Chưa thấy người mà giọng nói đã vang lên rất rõ. “Bố! Con đã nói với bố bao nhiêu lần rồi, không được để cây lau ướt trong nhà trước khi nó khô, thời tiết thế này, để lâu cây lau sẽ bốc mùi!” Tạ Quỳnh cầm cây lau ướt chạy vào nhà vệ sinh xả lại nước, vắt khô rồi để ra ban công, sau khi quay lại không chút ngần ngại mà dạy dỗ bố, “Nói bao nhiêu lần mà vẫn không nghe, con nói sao vào nhà lại có mùi lạ.” Tạ Khánh Bình xấu hổ gãi mặt, không dám nhìn cô, giả vờ bình tĩnh tiếp tục nấu ăn, “Trách bố trách…

Chương 66

Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều PhuTác giả: Trì Sơ HàTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngMùa thu năm 1985, thị trấn Nghi Trường thuộc mỏ dầu Bình Nguyên, đây là một thị trấn được xây dựng vào giữa thập niên 60 sau khi phát hiện ra mỏ dầu. Trong một tòa nhà chung cư mang phong cách kiến trúc cổ điển của Liên Xô, cơn gió thu mát mẻ thổi qua, cuốn rèm cửa bay phấp phới, cảnh vật trong nhà dần trở nên rõ ràng. Tạ Khánh Bình quay đầu quét nhìn qua phòng khách, thấy con gái mặc váy xanh, tóc đen đang đi về phía góc tường, căng thẳng nuốt nước bọt, tay cầm muỗng hơi run rẩy. Đến rồi. Chưa thấy người mà giọng nói đã vang lên rất rõ. “Bố! Con đã nói với bố bao nhiêu lần rồi, không được để cây lau ướt trong nhà trước khi nó khô, thời tiết thế này, để lâu cây lau sẽ bốc mùi!” Tạ Quỳnh cầm cây lau ướt chạy vào nhà vệ sinh xả lại nước, vắt khô rồi để ra ban công, sau khi quay lại không chút ngần ngại mà dạy dỗ bố, “Nói bao nhiêu lần mà vẫn không nghe, con nói sao vào nhà lại có mùi lạ.” Tạ Khánh Bình xấu hổ gãi mặt, không dám nhìn cô, giả vờ bình tĩnh tiếp tục nấu ăn, “Trách bố trách… Cùng lúc đó, gia đình ba người của Tiền Đoàn Kết đã đến đồn cảnh sát, lần lượt tiến hành thẩm vấn.Theo như bằng chứng mà cảnh sát hiện có, điểm phát hỏa có tổng cộng hai nơi, một nơi xảy ra ở phía bên trái phòng khách, nơi đây có lửa lớn nhất, bọn họ cũng phát hiện dấu vết của chất dễ cháy trên tường.Một nơi khác ở giữa phòng khách, đồ vật phát hiện tại đây được xác định không phải xương người, có thể là xương của một loại động vật nhỏ, bước đầu phán đoán điểm phát hỏa này có lửa nhỏ hơn, đã trải qua quá trình cháy hoàn toàn, ngoài ra bọn họ cũng phát hiện nhiều dấu vết cháy ở vị trí này.Điểm phát hỏa thứ hai ở giữa, diện tích nhỏ hơn, qua mô tả cấu trúc phòng khách của ba người nhà Tiền Đoàn Kết, khu vực xung quanh không có vật liệu dễ cháy nào khác, gần như không thể gây ra một vụ hỏa hoạn lớn như vậy.Theo lời khai của Triệu Duy Thành và các cư dân khác trong tòa nhà, khi lửa vừa bùng lên, trước tiên Tạ Quỳnh và Triệu Duy Thành ở tầng trên đã phát hiện ra, hai vợ chồng bọn họ rất nhanh đã xuống lầu, lúc đó cửa phòng 102 vẫn đóng kín, cửa sổ cũng nguyên vẹn.Không chỉ có hai ngời Ngưu Bình và Triệu Bảo Trung, hai hộ gia đình ở tầng ba cũng xác nhận rằng gia đình Tiền Đoàn Kết đã phá cửa ra ngoài, vì cửa quá nóng nên đã dùng xẻng để đập, tình huống này cho thấy trước khi xảy ra hỏa hoạn, cửa sổ và cửa chính vẫn hoạt động bình thường, cơ bản loại trừ khả năng có kẻ lạ mặt đột nhập và cố ý phóng hỏa.Vì vậy, cảnh sát kết hợp với phán đoán của đội cứu hỏa, ban đầu xác định nguyên nhân gây ra vụ hỏa hoạn lớn này xuất phát từ bức tường phòng khách, kẻ gây án đã đổ chất dễ cháy ở đây, gây ra hỏa hoạn, mà kẻ gây án rất có thể chính là ba người sống trong căn nhà này.Tiền Đoàn Kết và Thẩm Quảng Mai là người lớn, tâm lý vững vàng, thẩm vấn không thu được kết quả gì.Đến lượt Tiền Tuấn Dược, đối mặt với câu hỏi của cảnh sát, cậu ta đã được bố mẹ dặn dò trước, ban đầu chỉ biết gật đầu không nói, nhưng khi cảnh sát hỏi bố mẹ khi nào mang bức tượng đó về, tâm lý của cậu ta nhanh chóng bị đánh gục, khóc lóc thừa nhận: “Lửa là do tôi đốt, nhưng tôi thật sự không biết lửa sẽ lớn như vậy, ban đầu tôi chỉ muốn đốt bức tượng Phật cầm hoa sen trong nhà đi.”Dưới sự dẫn dắt kiên nhẫn của cảnh sát, Tiền Tuấn Dược cuối cùng đã tiết lộ một câu chuyện hoang đường cùng thái quá, “Tôi dậy giữa đêm muốn đi vệ sinh, ra ngoài thì thấy trong phòng khách mẹ tôi vì cung phụng bức tượng hoa sen mà đốt một con thỏ, chỉ còn lại xương, ngay lúc đó, tôi bỗng dưng muốn phá hủy bức tượng, tôi cũng không rõ lúc đó mình đang nghĩ gì, theo lời mẹ tôi thì là bị ma ám, tôi chạy vào bếp lấy dầu, đổ trực tiếp lên bức tượng rồi châm lửa.”“Bố mẹ tôi luôn rất quý trọng bức tượng Phật hoa sen này, không cho tôi lại gần, nhưng hôm qua bọn họ ngủ rất say, không phát hiện ra, đến khi bọn họ chạy tới dập lửa thì đã muộn, vì lúc này không chỉ bức tượng, mà nhiều thứ trên bàn thờ cũng đã bị đốt cháy. Thật buồn cười, bọn họ muốn dập lửa cứu bức tượng hoa sen, nhưng lại sợ đổ nước sẽ xúc phạm đến Phật hoa sen, cứ đứng đó tìm cách, mắt thấy thế lửa càng lúc càng lớn, nghe thấy tiếng của cặp vợ chồng mới chuyển đến ở tầng trên, bọn họ mới nhận ra, vội vàng dập lửa, lúc này vẫn nghĩ đến bức tượng, trước tiên là giấu bức tượng, cuối cùng mới chạy ra ngoài để thoát thân.”Cảnh sát nhẹ nhàng hỏi: “Vậy tại sao cậu lại muốn đốt nó?”Tiền Tuấn Dược biểu hiện đau khổ, “Tôi đã quên bố mẹ đã thỉnh bức tượng Phật hoa sen về từ khi nào, mẹ tôi nói là hồi tôi còn nhỏ bị sốt cao không khỏi, nên tìm một cao nhân đặc biệt thỉnh về để chữa trị cho tôi, bà ấy thường nói bức tượng có thể phù hộ cho cả gia đình chúng tôi, sự nghiệp của ba tôi có thể phát đạt, nhiều lần hóa nguy thành an cũng nhờ vào việc gia đình thờ cúng bức tượng Phật hoa sen này, Phật khí không thể để người khác thấy, không thể để lộ ra, nếu không phúc khí trong nhà sẽ bị người khác hút đi, không thể phù hộ cho chúng tôi nữa, vì vậy mỗi khi ra vào nhà, chúng tôi luôn phải nhớ đóng cửa, ở bên ngoài không được nói nhiều, một khi mở miệng là sẽ tiết lộ phúc khí của hoa sen.”“Nhưng tôi ghét bức tượng Phật hoa sen này, nó rất tham lam, mỗi tháng đều bắt chúng tôi phải cúng nhiều thứ lễ vật, thậm chí vào tuần trước Tiết Thanh Minh hàng năm, mỗi ngày đều phải quỳ lạy, đốt hương vào lúc mười hai giờ trưa khi dương khí mạnh nhất, cúng tế trước mặt Phật hoa sen, lấy máu, thiêu chết một con vật làm đồ tế.”

Cùng lúc đó, gia đình ba người của Tiền Đoàn Kết đã đến đồn cảnh sát, lần lượt tiến hành thẩm vấn.

Theo như bằng chứng mà cảnh sát hiện có, điểm phát hỏa có tổng cộng hai nơi, một nơi xảy ra ở phía bên trái phòng khách, nơi đây có lửa lớn nhất, bọn họ cũng phát hiện dấu vết của chất dễ cháy trên tường.

Một nơi khác ở giữa phòng khách, đồ vật phát hiện tại đây được xác định không phải xương người, có thể là xương của một loại động vật nhỏ, bước đầu phán đoán điểm phát hỏa này có lửa nhỏ hơn, đã trải qua quá trình cháy hoàn toàn, ngoài ra bọn họ cũng phát hiện nhiều dấu vết cháy ở vị trí này.

Điểm phát hỏa thứ hai ở giữa, diện tích nhỏ hơn, qua mô tả cấu trúc phòng khách của ba người nhà Tiền Đoàn Kết, khu vực xung quanh không có vật liệu dễ cháy nào khác, gần như không thể gây ra một vụ hỏa hoạn lớn như vậy.

Theo lời khai của Triệu Duy Thành và các cư dân khác trong tòa nhà, khi lửa vừa bùng lên, trước tiên Tạ Quỳnh và Triệu Duy Thành ở tầng trên đã phát hiện ra, hai vợ chồng bọn họ rất nhanh đã xuống lầu, lúc đó cửa phòng 102 vẫn đóng kín, cửa sổ cũng nguyên vẹn.

Không chỉ có hai ngời Ngưu Bình và Triệu Bảo Trung, hai hộ gia đình ở tầng ba cũng xác nhận rằng gia đình Tiền Đoàn Kết đã phá cửa ra ngoài, vì cửa quá nóng nên đã dùng xẻng để đập, tình huống này cho thấy trước khi xảy ra hỏa hoạn, cửa sổ và cửa chính vẫn hoạt động bình thường, cơ bản loại trừ khả năng có kẻ lạ mặt đột nhập và cố ý phóng hỏa.

Vì vậy, cảnh sát kết hợp với phán đoán của đội cứu hỏa, ban đầu xác định nguyên nhân gây ra vụ hỏa hoạn lớn này xuất phát từ bức tường phòng khách, kẻ gây án đã đổ chất dễ cháy ở đây, gây ra hỏa hoạn, mà kẻ gây án rất có thể chính là ba người sống trong căn nhà này.

Tiền Đoàn Kết và Thẩm Quảng Mai là người lớn, tâm lý vững vàng, thẩm vấn không thu được kết quả gì.

Đến lượt Tiền Tuấn Dược, đối mặt với câu hỏi của cảnh sát, cậu ta đã được bố mẹ dặn dò trước, ban đầu chỉ biết gật đầu không nói, nhưng khi cảnh sát hỏi bố mẹ khi nào mang bức tượng đó về, tâm lý của cậu ta nhanh chóng bị đánh gục, khóc lóc thừa nhận: “Lửa là do tôi đốt, nhưng tôi thật sự không biết lửa sẽ lớn như vậy, ban đầu tôi chỉ muốn đốt bức tượng Phật cầm hoa sen trong nhà đi.”

Dưới sự dẫn dắt kiên nhẫn của cảnh sát, Tiền Tuấn Dược cuối cùng đã tiết lộ một câu chuyện hoang đường cùng thái quá, “Tôi dậy giữa đêm muốn đi vệ sinh, ra ngoài thì thấy trong phòng khách mẹ tôi vì cung phụng bức tượng hoa sen mà đốt một con thỏ, chỉ còn lại xương, ngay lúc đó, tôi bỗng dưng muốn phá hủy bức tượng, tôi cũng không rõ lúc đó mình đang nghĩ gì, theo lời mẹ tôi thì là bị ma ám, tôi chạy vào bếp lấy dầu, đổ trực tiếp lên bức tượng rồi châm lửa.”

“Bố mẹ tôi luôn rất quý trọng bức tượng Phật hoa sen này, không cho tôi lại gần, nhưng hôm qua bọn họ ngủ rất say, không phát hiện ra, đến khi bọn họ chạy tới dập lửa thì đã muộn, vì lúc này không chỉ bức tượng, mà nhiều thứ trên bàn thờ cũng đã bị đốt cháy. Thật buồn cười, bọn họ muốn dập lửa cứu bức tượng hoa sen, nhưng lại sợ đổ nước sẽ xúc phạm đến Phật hoa sen, cứ đứng đó tìm cách, mắt thấy thế lửa càng lúc càng lớn, nghe thấy tiếng của cặp vợ chồng mới chuyển đến ở tầng trên, bọn họ mới nhận ra, vội vàng dập lửa, lúc này vẫn nghĩ đến bức tượng, trước tiên là giấu bức tượng, cuối cùng mới chạy ra ngoài để thoát thân.”

Cảnh sát nhẹ nhàng hỏi: “Vậy tại sao cậu lại muốn đốt nó?”

Tiền Tuấn Dược biểu hiện đau khổ, “Tôi đã quên bố mẹ đã thỉnh bức tượng Phật hoa sen về từ khi nào, mẹ tôi nói là hồi tôi còn nhỏ bị sốt cao không khỏi, nên tìm một cao nhân đặc biệt thỉnh về để chữa trị cho tôi, bà ấy thường nói bức tượng có thể phù hộ cho cả gia đình chúng tôi, sự nghiệp của ba tôi có thể phát đạt, nhiều lần hóa nguy thành an cũng nhờ vào việc gia đình thờ cúng bức tượng Phật hoa sen này, Phật khí không thể để người khác thấy, không thể để lộ ra, nếu không phúc khí trong nhà sẽ bị người khác hút đi, không thể phù hộ cho chúng tôi nữa, vì vậy mỗi khi ra vào nhà, chúng tôi luôn phải nhớ đóng cửa, ở bên ngoài không được nói nhiều, một khi mở miệng là sẽ tiết lộ phúc khí của hoa sen.”

“Nhưng tôi ghét bức tượng Phật hoa sen này, nó rất tham lam, mỗi tháng đều bắt chúng tôi phải cúng nhiều thứ lễ vật, thậm chí vào tuần trước Tiết Thanh Minh hàng năm, mỗi ngày đều phải quỳ lạy, đốt hương vào lúc mười hai giờ trưa khi dương khí mạnh nhất, cúng tế trước mặt Phật hoa sen, lấy máu, thiêu chết một con vật làm đồ tế.”

Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều PhuTác giả: Trì Sơ HàTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngMùa thu năm 1985, thị trấn Nghi Trường thuộc mỏ dầu Bình Nguyên, đây là một thị trấn được xây dựng vào giữa thập niên 60 sau khi phát hiện ra mỏ dầu. Trong một tòa nhà chung cư mang phong cách kiến trúc cổ điển của Liên Xô, cơn gió thu mát mẻ thổi qua, cuốn rèm cửa bay phấp phới, cảnh vật trong nhà dần trở nên rõ ràng. Tạ Khánh Bình quay đầu quét nhìn qua phòng khách, thấy con gái mặc váy xanh, tóc đen đang đi về phía góc tường, căng thẳng nuốt nước bọt, tay cầm muỗng hơi run rẩy. Đến rồi. Chưa thấy người mà giọng nói đã vang lên rất rõ. “Bố! Con đã nói với bố bao nhiêu lần rồi, không được để cây lau ướt trong nhà trước khi nó khô, thời tiết thế này, để lâu cây lau sẽ bốc mùi!” Tạ Quỳnh cầm cây lau ướt chạy vào nhà vệ sinh xả lại nước, vắt khô rồi để ra ban công, sau khi quay lại không chút ngần ngại mà dạy dỗ bố, “Nói bao nhiêu lần mà vẫn không nghe, con nói sao vào nhà lại có mùi lạ.” Tạ Khánh Bình xấu hổ gãi mặt, không dám nhìn cô, giả vờ bình tĩnh tiếp tục nấu ăn, “Trách bố trách… Cùng lúc đó, gia đình ba người của Tiền Đoàn Kết đã đến đồn cảnh sát, lần lượt tiến hành thẩm vấn.Theo như bằng chứng mà cảnh sát hiện có, điểm phát hỏa có tổng cộng hai nơi, một nơi xảy ra ở phía bên trái phòng khách, nơi đây có lửa lớn nhất, bọn họ cũng phát hiện dấu vết của chất dễ cháy trên tường.Một nơi khác ở giữa phòng khách, đồ vật phát hiện tại đây được xác định không phải xương người, có thể là xương của một loại động vật nhỏ, bước đầu phán đoán điểm phát hỏa này có lửa nhỏ hơn, đã trải qua quá trình cháy hoàn toàn, ngoài ra bọn họ cũng phát hiện nhiều dấu vết cháy ở vị trí này.Điểm phát hỏa thứ hai ở giữa, diện tích nhỏ hơn, qua mô tả cấu trúc phòng khách của ba người nhà Tiền Đoàn Kết, khu vực xung quanh không có vật liệu dễ cháy nào khác, gần như không thể gây ra một vụ hỏa hoạn lớn như vậy.Theo lời khai của Triệu Duy Thành và các cư dân khác trong tòa nhà, khi lửa vừa bùng lên, trước tiên Tạ Quỳnh và Triệu Duy Thành ở tầng trên đã phát hiện ra, hai vợ chồng bọn họ rất nhanh đã xuống lầu, lúc đó cửa phòng 102 vẫn đóng kín, cửa sổ cũng nguyên vẹn.Không chỉ có hai ngời Ngưu Bình và Triệu Bảo Trung, hai hộ gia đình ở tầng ba cũng xác nhận rằng gia đình Tiền Đoàn Kết đã phá cửa ra ngoài, vì cửa quá nóng nên đã dùng xẻng để đập, tình huống này cho thấy trước khi xảy ra hỏa hoạn, cửa sổ và cửa chính vẫn hoạt động bình thường, cơ bản loại trừ khả năng có kẻ lạ mặt đột nhập và cố ý phóng hỏa.Vì vậy, cảnh sát kết hợp với phán đoán của đội cứu hỏa, ban đầu xác định nguyên nhân gây ra vụ hỏa hoạn lớn này xuất phát từ bức tường phòng khách, kẻ gây án đã đổ chất dễ cháy ở đây, gây ra hỏa hoạn, mà kẻ gây án rất có thể chính là ba người sống trong căn nhà này.Tiền Đoàn Kết và Thẩm Quảng Mai là người lớn, tâm lý vững vàng, thẩm vấn không thu được kết quả gì.Đến lượt Tiền Tuấn Dược, đối mặt với câu hỏi của cảnh sát, cậu ta đã được bố mẹ dặn dò trước, ban đầu chỉ biết gật đầu không nói, nhưng khi cảnh sát hỏi bố mẹ khi nào mang bức tượng đó về, tâm lý của cậu ta nhanh chóng bị đánh gục, khóc lóc thừa nhận: “Lửa là do tôi đốt, nhưng tôi thật sự không biết lửa sẽ lớn như vậy, ban đầu tôi chỉ muốn đốt bức tượng Phật cầm hoa sen trong nhà đi.”Dưới sự dẫn dắt kiên nhẫn của cảnh sát, Tiền Tuấn Dược cuối cùng đã tiết lộ một câu chuyện hoang đường cùng thái quá, “Tôi dậy giữa đêm muốn đi vệ sinh, ra ngoài thì thấy trong phòng khách mẹ tôi vì cung phụng bức tượng hoa sen mà đốt một con thỏ, chỉ còn lại xương, ngay lúc đó, tôi bỗng dưng muốn phá hủy bức tượng, tôi cũng không rõ lúc đó mình đang nghĩ gì, theo lời mẹ tôi thì là bị ma ám, tôi chạy vào bếp lấy dầu, đổ trực tiếp lên bức tượng rồi châm lửa.”“Bố mẹ tôi luôn rất quý trọng bức tượng Phật hoa sen này, không cho tôi lại gần, nhưng hôm qua bọn họ ngủ rất say, không phát hiện ra, đến khi bọn họ chạy tới dập lửa thì đã muộn, vì lúc này không chỉ bức tượng, mà nhiều thứ trên bàn thờ cũng đã bị đốt cháy. Thật buồn cười, bọn họ muốn dập lửa cứu bức tượng hoa sen, nhưng lại sợ đổ nước sẽ xúc phạm đến Phật hoa sen, cứ đứng đó tìm cách, mắt thấy thế lửa càng lúc càng lớn, nghe thấy tiếng của cặp vợ chồng mới chuyển đến ở tầng trên, bọn họ mới nhận ra, vội vàng dập lửa, lúc này vẫn nghĩ đến bức tượng, trước tiên là giấu bức tượng, cuối cùng mới chạy ra ngoài để thoát thân.”Cảnh sát nhẹ nhàng hỏi: “Vậy tại sao cậu lại muốn đốt nó?”Tiền Tuấn Dược biểu hiện đau khổ, “Tôi đã quên bố mẹ đã thỉnh bức tượng Phật hoa sen về từ khi nào, mẹ tôi nói là hồi tôi còn nhỏ bị sốt cao không khỏi, nên tìm một cao nhân đặc biệt thỉnh về để chữa trị cho tôi, bà ấy thường nói bức tượng có thể phù hộ cho cả gia đình chúng tôi, sự nghiệp của ba tôi có thể phát đạt, nhiều lần hóa nguy thành an cũng nhờ vào việc gia đình thờ cúng bức tượng Phật hoa sen này, Phật khí không thể để người khác thấy, không thể để lộ ra, nếu không phúc khí trong nhà sẽ bị người khác hút đi, không thể phù hộ cho chúng tôi nữa, vì vậy mỗi khi ra vào nhà, chúng tôi luôn phải nhớ đóng cửa, ở bên ngoài không được nói nhiều, một khi mở miệng là sẽ tiết lộ phúc khí của hoa sen.”“Nhưng tôi ghét bức tượng Phật hoa sen này, nó rất tham lam, mỗi tháng đều bắt chúng tôi phải cúng nhiều thứ lễ vật, thậm chí vào tuần trước Tiết Thanh Minh hàng năm, mỗi ngày đều phải quỳ lạy, đốt hương vào lúc mười hai giờ trưa khi dương khí mạnh nhất, cúng tế trước mặt Phật hoa sen, lấy máu, thiêu chết một con vật làm đồ tế.”

Chương 66