“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 121: Đáng được như vậy!"
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Tôi nói, giám đốc Châu ghi nhé!" "Ok giám đốc Tần!", Châu Phàm lấy bút ra chuẩn bị ghi chép. "Giám đốc tài vụ Lưu, tiền thưởng 30 ngàn tệ!" "Woa? 30 ngàn tệ? Nhiều vậy?" "Một tháng giám đốc tài vụ Lưu được 5 ngàn tệ, 30 ngàn tương đương với nửa năm tiền lương rồi!" "Đúng vậy, làm trong nhà nước bây giờ một tháng mới được có hơn 2 ngàn tệ, cuối năm nhận được 14 tháng lương cũng không theo kịp giám đốc tài vụ Lưu!" "Ngưỡng mộ quá đi!" "Ngưỡng mộ thì anh càng phải cố gắng hơn nữa đó!" "Ừ! Tôi phải chăm chỉ nỗ lực hơn mới được!" "Tôi cũng vậy!" ... Nghe thấy tiếng xì xào của đám nhân viên, Tần Kiệt rất hài lòng. Tục ngữ nói không sai, không muốn làm quân sĩ chiến thần thì không phải là quân sĩ tốt. Anh làm như vậy chính là muốn kích động ý chí chiến đấu của nhân viên. Sang năm, mọi người càng cố gắng ra sức hơn. So với việc ra sức làm việc, bỏ ra 30 ngàn tệ là rất xứng đáng. "30 ngàn tệ?", Lưu Tuấn Mai không ngờ rằng mình sẽ được nhiều như vậy, bà ấy vội vàng xua tay: "Giám đốc Tần, nhiều quá. Tôi không thể nhận!" "Giám đốc tài vụ Lưu, đây là thứ dì đáng được nhận, dì không thể từ chối!", Tần Kiệt vô cùng nghiêm túc. "Giám đốc Tần nói đúng đó, giám đốc tài vụ Lưu, thứ gì nên nhận thì dì cứ nhận đi, nếu dì không nhận, những người khác sao dám nhận chứ, mọi người nói xem có đúng không?", Châu Phàm nhân cơ hội thuận nước đẩy thuyền. "Đúng vậy, giám đốc tài vụ Lưu, đừng từ chối nữa!" "Nhận đi!" "Không sai, nhận đi!" Lưu Tuấn Mai bất đắc dĩ đành phải gật đầu chấp nhận. Không thể trái ý dân, bà ấy không muốn trở thành tội phạm. "Lương Hồng, chủ nhiệm kho, tiền thưởng 20 ngàn tệ!" "Woa. Chủ nhiệm Lương được tận 20 ngàn tệ!" "Ngưỡng mộ thật đó!" "Đúng vậy!" ... "Uông Gia Tân, trưởng bộ phận vận hành, tiền thưởng 20 ngàn tệ!" "Woa~" "Triệu Thanh Thanh, trưởng bộ phận thu ngân, tiền thưởng 20 ngàn tệ!" "Woa~" ... "Trương Đào, bảo vệ, 6 ngàn tệ!" "Giỏi thật đó!" "Bảo vệ cũng được tận 6 ngàn tệ, ha ha, về nhà tha hồ ăn Tết rồi!" "Nói đúng lắm! Ha ha~" "Trương Tiểu Yên, nhân viên thu ngân, 8 ngàn tệ!" "Nhân viên thu ngân vất vả hơn chút, 8 ngàn tệ, hợp lý!" "Không sai! Đáng được như vậy!" "Dương Đào, shipper, 10 ngàn tệ!" "Mấy ngày tuyết rơi lớn, shipper chịu không ít khổ cực, hợp lý!" "Không sai! Đáng được như vậy!" ... Cứ như vậy, Tần Kiệt điểm danh phát tiền thưởng cho từng người một. Hơn 70 nhân viên. Ngoại trừ Châu Phàm ra, vừa vặn là 75 người. Giám đốc tài vụ một người, chủ nhiệm kho, trưởng bộ phận vận hành, trưởng bộ phận thu ngân, đội trưởng đội bảo vệ, ngoại trừ giám đốc tài vụ được 30 ngàn tệ ra, trưởng mỗi bộ phận được 20 ngàn trệ, tổng cộng là 110 ngàn tệ.
"Tôi nói, giám đốc Châu ghi nhé!"
"Ok giám đốc Tần!", Châu Phàm lấy bút ra chuẩn bị ghi chép.
"Giám đốc tài vụ Lưu, tiền thưởng 30 ngàn tệ!"
"Woa? 30 ngàn tệ? Nhiều vậy?"
"Một tháng giám đốc tài vụ Lưu được 5 ngàn tệ, 30 ngàn tương đương với nửa năm tiền lương rồi!"
"Đúng vậy, làm trong nhà nước bây giờ một tháng mới được có hơn 2 ngàn tệ, cuối năm nhận được 14 tháng lương cũng không theo kịp giám đốc tài vụ Lưu!"
"Ngưỡng mộ quá đi!"
"Ngưỡng mộ thì anh càng phải cố gắng hơn nữa đó!"
"Ừ! Tôi phải chăm chỉ nỗ lực hơn mới được!"
"Tôi cũng vậy!"
...
Nghe thấy tiếng xì xào của đám nhân viên, Tần Kiệt rất hài lòng.
Tục ngữ nói không sai, không muốn làm quân sĩ chiến thần thì không phải là quân sĩ tốt.
Anh làm như vậy chính là muốn kích động ý chí chiến đấu của nhân viên.
Sang năm, mọi người càng cố gắng ra sức hơn.
So với việc ra sức làm việc, bỏ ra 30 ngàn tệ là rất xứng đáng.
"30 ngàn tệ?", Lưu Tuấn Mai không ngờ rằng mình sẽ được nhiều như vậy, bà ấy vội vàng xua tay: "Giám đốc Tần, nhiều quá. Tôi không thể nhận!"
"Giám đốc tài vụ Lưu, đây là thứ dì đáng được nhận, dì không thể từ chối!", Tần Kiệt vô cùng nghiêm túc.
"Giám đốc Tần nói đúng đó, giám đốc tài vụ Lưu, thứ gì nên nhận thì dì cứ nhận đi, nếu dì không nhận, những người khác sao dám nhận chứ, mọi người nói xem có đúng không?", Châu Phàm nhân cơ hội thuận nước đẩy thuyền.
"Đúng vậy, giám đốc tài vụ Lưu, đừng từ chối nữa!"
"Nhận đi!"
"Không sai, nhận đi!"
Lưu Tuấn Mai bất đắc dĩ đành phải gật đầu chấp nhận.
Không thể trái ý dân, bà ấy không muốn trở thành tội phạm.
"Lương Hồng, chủ nhiệm kho, tiền thưởng 20 ngàn tệ!"
"Woa. Chủ nhiệm Lương được tận 20 ngàn tệ!"
"Ngưỡng mộ thật đó!"
"Đúng vậy!"
...
"Uông Gia Tân, trưởng bộ phận vận hành, tiền thưởng 20 ngàn tệ!"
"Woa~"
"Triệu Thanh Thanh, trưởng bộ phận thu ngân, tiền thưởng 20 ngàn tệ!"
"Woa~"
...
"Trương Đào, bảo vệ, 6 ngàn tệ!"
"Giỏi thật đó!"
"Bảo vệ cũng được tận 6 ngàn tệ, ha ha, về nhà tha hồ ăn Tết rồi!"
"Nói đúng lắm! Ha ha~"
"Trương Tiểu Yên, nhân viên thu ngân, 8 ngàn tệ!"
"Nhân viên thu ngân vất vả hơn chút, 8 ngàn tệ, hợp lý!"
"Không sai! Đáng được như vậy!"
"Dương Đào, shipper, 10 ngàn tệ!"
"Mấy ngày tuyết rơi lớn, shipper chịu không ít khổ cực, hợp lý!"
"Không sai! Đáng được như vậy!"
...
Cứ như vậy, Tần Kiệt điểm danh phát tiền thưởng cho từng người một.
Hơn 70 nhân viên.
Ngoại trừ Châu Phàm ra, vừa vặn là 75 người.
Giám đốc tài vụ một người, chủ nhiệm kho, trưởng bộ phận vận hành, trưởng bộ phận thu ngân, đội trưởng đội bảo vệ, ngoại trừ giám đốc tài vụ được 30 ngàn tệ ra, trưởng mỗi bộ phận được 20 ngàn trệ, tổng cộng là 110 ngàn tệ.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Tôi nói, giám đốc Châu ghi nhé!" "Ok giám đốc Tần!", Châu Phàm lấy bút ra chuẩn bị ghi chép. "Giám đốc tài vụ Lưu, tiền thưởng 30 ngàn tệ!" "Woa? 30 ngàn tệ? Nhiều vậy?" "Một tháng giám đốc tài vụ Lưu được 5 ngàn tệ, 30 ngàn tương đương với nửa năm tiền lương rồi!" "Đúng vậy, làm trong nhà nước bây giờ một tháng mới được có hơn 2 ngàn tệ, cuối năm nhận được 14 tháng lương cũng không theo kịp giám đốc tài vụ Lưu!" "Ngưỡng mộ quá đi!" "Ngưỡng mộ thì anh càng phải cố gắng hơn nữa đó!" "Ừ! Tôi phải chăm chỉ nỗ lực hơn mới được!" "Tôi cũng vậy!" ... Nghe thấy tiếng xì xào của đám nhân viên, Tần Kiệt rất hài lòng. Tục ngữ nói không sai, không muốn làm quân sĩ chiến thần thì không phải là quân sĩ tốt. Anh làm như vậy chính là muốn kích động ý chí chiến đấu của nhân viên. Sang năm, mọi người càng cố gắng ra sức hơn. So với việc ra sức làm việc, bỏ ra 30 ngàn tệ là rất xứng đáng. "30 ngàn tệ?", Lưu Tuấn Mai không ngờ rằng mình sẽ được nhiều như vậy, bà ấy vội vàng xua tay: "Giám đốc Tần, nhiều quá. Tôi không thể nhận!" "Giám đốc tài vụ Lưu, đây là thứ dì đáng được nhận, dì không thể từ chối!", Tần Kiệt vô cùng nghiêm túc. "Giám đốc Tần nói đúng đó, giám đốc tài vụ Lưu, thứ gì nên nhận thì dì cứ nhận đi, nếu dì không nhận, những người khác sao dám nhận chứ, mọi người nói xem có đúng không?", Châu Phàm nhân cơ hội thuận nước đẩy thuyền. "Đúng vậy, giám đốc tài vụ Lưu, đừng từ chối nữa!" "Nhận đi!" "Không sai, nhận đi!" Lưu Tuấn Mai bất đắc dĩ đành phải gật đầu chấp nhận. Không thể trái ý dân, bà ấy không muốn trở thành tội phạm. "Lương Hồng, chủ nhiệm kho, tiền thưởng 20 ngàn tệ!" "Woa. Chủ nhiệm Lương được tận 20 ngàn tệ!" "Ngưỡng mộ thật đó!" "Đúng vậy!" ... "Uông Gia Tân, trưởng bộ phận vận hành, tiền thưởng 20 ngàn tệ!" "Woa~" "Triệu Thanh Thanh, trưởng bộ phận thu ngân, tiền thưởng 20 ngàn tệ!" "Woa~" ... "Trương Đào, bảo vệ, 6 ngàn tệ!" "Giỏi thật đó!" "Bảo vệ cũng được tận 6 ngàn tệ, ha ha, về nhà tha hồ ăn Tết rồi!" "Nói đúng lắm! Ha ha~" "Trương Tiểu Yên, nhân viên thu ngân, 8 ngàn tệ!" "Nhân viên thu ngân vất vả hơn chút, 8 ngàn tệ, hợp lý!" "Không sai! Đáng được như vậy!" "Dương Đào, shipper, 10 ngàn tệ!" "Mấy ngày tuyết rơi lớn, shipper chịu không ít khổ cực, hợp lý!" "Không sai! Đáng được như vậy!" ... Cứ như vậy, Tần Kiệt điểm danh phát tiền thưởng cho từng người một. Hơn 70 nhân viên. Ngoại trừ Châu Phàm ra, vừa vặn là 75 người. Giám đốc tài vụ một người, chủ nhiệm kho, trưởng bộ phận vận hành, trưởng bộ phận thu ngân, đội trưởng đội bảo vệ, ngoại trừ giám đốc tài vụ được 30 ngàn tệ ra, trưởng mỗi bộ phận được 20 ngàn trệ, tổng cộng là 110 ngàn tệ.