Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 125: Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Ba tiếng sau.   Bố Tần đốt hai cây nến đặt dưới bài vị thờ tổ tiên ở phía Bắc c*̉a phòng khách.    Rồi ông lại thắp ba nén hương vái hai vái, khấn mấy câu với tổ tiên, sau đó cắm chúng vào trong bát hương.    Xong xuôi mọi việc, gia đình ba người bắt đầu ăn bữa cơm mừng năm mới.    Có rất nhiều món ăn, chắc phải hơn hai mươi bát.    Bình thường rất hiếm khi thấy thịt, giờ phút này lại gần như chiếm hơn nửa cái bàn.    Đương nhiên còn có cả các món cá và trứng.     Bố Tần giơ chén rượu lên, mẹ Tần và Tần Kiệt c*̃ng vội giơ theo.    “Hôm nay là ba mươi tết, là ngày cuối c*̀ng c*̉a năm Tuất. Qua hôm nay, sẽ đến năm Hợi, Kiệt Tử c*̃ng bước sang tuổi hai mươi hai”.    “Tục ngữ nói, con heo đứng đầu sáu con giáp mang ý nghĩa mọi điều đều thuận lợi. Bố hy vọng trong năm mới, con có thể cố gắng hơn nữa, tranh thủ sang năm tốt nghiệp kiếm được một công việc thật tốt!”    “Không cầu con hơn bố, nhưng ít nhất c*̃ng không thể kém hơn bố được!”    “Bố con nói đúng đó. Cả đời bố mẹ chẳng có bản lĩnh gì, không cho con giàu sang phú quý được. Chỉ mong nhìn thấy con thuận lợi tốt nghiệp, tìm được một công việc tốt, cưới vợ sinh con, cả đời bình an là rốt rồi! Nào, chúng ta c*̀ng uống cạn ly rượu này!”     Tần Kiệt vô c*̀ng cảm động.    Đời trước, sau khi nhà bọn họ bị bác hai lừa thì chẳng mấy suôn sẻ gì.    Về sau, anh nhảy lên làm giám đốc tài vụ, vốn nghĩ rằng ngày lành đã đến, có thể hiếu kính bố mẹ.    Ai ngờ anh uống rượu vào cái mất hết.    Bây giờ, anh sống lại một đời.    Cả đời này, bởi vì anh kịp thời bóc mẽ được âm mưu nhà bác hai mới tránh thoát được bi kịch.    Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.    Bản thân c*̃ng dựa vào việc biết trước tương lai trở thành kẻ có tiền, mua được một cửa hàng ba tầng và mở siêu thị.    Tương lai sẽ chỉ càng ngày càng tốt hơn.    Những điều đó, Tần Kiệt vẫn chưa nói cho bố mẹ biết.    Bởi vì anh không muốn họ lo lắng.    Anh tính đợi tốt nghiệp xong rồi tìm một cơ hội nói cho bọn họ.    Lúc này, anh nghe thấy lời nói c*̉a bố mẹ thì bỗng có một xúc động muốn nói chuyện mua cửa hàng mở siêu thị ra.    Nhưng nghĩ lại thì anh vẫn nhịn xuống.    Cả đời bố mẹ cực khổ nhọc nhằn, chỉ là người bình thường.    Nói cho bọn họ biết rồi, Tần Kiệt lo họ sẽ bị dọa, không chấp nhận được.    Dù sao anh vẫn còn là sinh viên chưa tốt nghiệp ra trường.     Bỗng im hơi lặng tiếng trở thành kẻ có tiền, bố mẹ chắc chắn sẽ không tin.    Vả lại, hôm nay c*̃ng là ba mươi tết, vẫn nên yên bình nhẹ nhàng thì tốt hơn.    Anh bưng ly rượu lên nói: "Con cảm ơn bố mẹ. Hai người yên tâm, con sẽ không phụ sự mong đợi c*̉a bố mẹ! c*̣ng ly!"    “Được! c*̣ng ly!”    “c*̣ng ly!”    “Ực!”    “Ha ha~”    ...    Cả nhà vui vẻ hòa thuận ăn xong bữa cơm gia đình cuối năm Tuất.    Khi mở cửa ra thì bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa nổ vang.    Tần Kiệt nhìn sang.    Trời còn chưa tối mà trên đường đã có rất nhiều trẻ con bắt đầu chơi pháo bông.    Đùng đùng đùng!    Pháo bông bắn lên trời.    Ở trên bầu trời biến thành đủ mọi hình dáng và màu sắc khác nhau trông vô c*̀ng đẹp mắt.    Khiến cho thành phố lớn này thấm đượm không khí và sức sống c*̉a dân gian.    Điều này làm Tần Kiệt nhớ tới câu chuyện c*̉a các con giáp.    Lúc này, anh bỗng cảm thấy vô c*̀ng hứng thú.    Đời trước, sau khi phát triển xã hội, anh đã không còn muốn chơi pháo bông nữa.  Nhưng đời này, sau khi sống lại ngay tuổi thanh xuân, anh bỗng nhiên muốn chơi. 

Ba tiếng sau.  

 

Bố Tần đốt hai cây nến đặt dưới bài vị thờ tổ tiên ở phía Bắc c*̉a phòng khách.  

 

 

Rồi ông lại thắp ba nén hương vái hai vái, khấn mấy câu với tổ tiên, sau đó cắm chúng vào trong bát hương.  

 

 

Xong xuôi mọi việc, gia đình ba người bắt đầu ăn bữa cơm mừng năm mới.  

 

 

Có rất nhiều món ăn, chắc phải hơn hai mươi bát.  

 

 

Bình thường rất hiếm khi thấy thịt, giờ phút này lại gần như chiếm hơn nửa cái bàn.  

 

 

Đương nhiên còn có cả các món cá và trứng.  

 

 

 

Bố Tần giơ chén rượu lên, mẹ Tần và Tần Kiệt c*̃ng vội giơ theo.  

 

 

“Hôm nay là ba mươi tết, là ngày cuối c*̀ng c*̉a năm Tuất. Qua hôm nay, sẽ đến năm Hợi, Kiệt Tử c*̃ng bước sang tuổi hai mươi hai”.  

 

 

“Tục ngữ nói, con heo đứng đầu sáu con giáp mang ý nghĩa mọi điều đều thuận lợi. Bố hy vọng trong năm mới, con có thể cố gắng hơn nữa, tranh thủ sang năm tốt nghiệp kiếm được một công việc thật tốt!”  

 

 

“Không cầu con hơn bố, nhưng ít nhất c*̃ng không thể kém hơn bố được!”  

 

 

“Bố con nói đúng đó. Cả đời bố mẹ chẳng có bản lĩnh gì, không cho con giàu sang phú quý được. Chỉ mong nhìn thấy con thuận lợi tốt nghiệp, tìm được một công việc tốt, cưới vợ sinh con, cả đời bình an là rốt rồi! Nào, chúng ta c*̀ng uống cạn ly rượu này!”  

 

 

 

Tần Kiệt vô c*̀ng cảm động.  

 

 

Đời trước, sau khi nhà bọn họ bị bác hai lừa thì chẳng mấy suôn sẻ gì.  

 

 

Về sau, anh nhảy lên làm giám đốc tài vụ, vốn nghĩ rằng ngày lành đã đến, có thể hiếu kính bố mẹ.  

 

 

Ai ngờ anh uống rượu vào cái mất hết.  

 

 

Bây giờ, anh sống lại một đời.  

 

 

Cả đời này, bởi vì anh kịp thời bóc mẽ được âm mưu nhà bác hai mới tránh thoát được bi kịch.  

 

 

Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.  

 

 

Bản thân c*̃ng dựa vào việc biết trước tương lai trở thành kẻ có tiền, mua được một cửa hàng ba tầng và mở siêu thị.  

 

 

Tương lai sẽ chỉ càng ngày càng tốt hơn.  

 

 

Những điều đó, Tần Kiệt vẫn chưa nói cho bố mẹ biết.  

 

 

Bởi vì anh không muốn họ lo lắng.  

 

 

Anh tính đợi tốt nghiệp xong rồi tìm một cơ hội nói cho bọn họ.  

 

 

Lúc này, anh nghe thấy lời nói c*̉a bố mẹ thì bỗng có một xúc động muốn nói chuyện mua cửa hàng mở siêu thị ra.  

 

 

Nhưng nghĩ lại thì anh vẫn nhịn xuống.  

 

 

Cả đời bố mẹ cực khổ nhọc nhằn, chỉ là người bình thường.  

 

 

Nói cho bọn họ biết rồi, Tần Kiệt lo họ sẽ bị dọa, không chấp nhận được.  

 

 

Dù sao anh vẫn còn là sinh viên chưa tốt nghiệp ra trường.   

 

 

Bỗng im hơi lặng tiếng trở thành kẻ có tiền, bố mẹ chắc chắn sẽ không tin.  

 

 

Vả lại, hôm nay c*̃ng là ba mươi tết, vẫn nên yên bình nhẹ nhàng thì tốt hơn.  

 

 

Anh bưng ly rượu lên nói: "Con cảm ơn bố mẹ. Hai người yên tâm, con sẽ không phụ sự mong đợi c*̉a bố mẹ! c*̣ng ly!"  

 

 

“Được! c*̣ng ly!”  

 

 

“c*̣ng ly!”  

 

 

“Ực!”  

 

 

“Ha ha~”  

 

 

...  

 

 

Cả nhà vui vẻ hòa thuận ăn xong bữa cơm gia đình cuối năm Tuất.  

 

 

Khi mở cửa ra thì bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa nổ vang.  

 

 

Tần Kiệt nhìn sang.  

 

 

Trời còn chưa tối mà trên đường đã có rất nhiều trẻ con bắt đầu chơi pháo bông.  

 

 

Đùng đùng đùng!  

 

 

Pháo bông bắn lên trời.  

 

 

Ở trên bầu trời biến thành đủ mọi hình dáng và màu sắc khác nhau trông vô c*̀ng đẹp mắt.  

 

 

Khiến cho thành phố lớn này thấm đượm không khí và sức sống c*̉a dân gian.  

 

 

Điều này làm Tần Kiệt nhớ tới câu chuyện c*̉a các con giáp.  

 

 

Lúc này, anh bỗng cảm thấy vô c*̀ng hứng thú.  

 

 

Đời trước, sau khi phát triển xã hội, anh đã không còn muốn chơi pháo bông nữa.  

Nhưng đời này, sau khi sống lại ngay tuổi thanh xuân, anh bỗng nhiên muốn chơi. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Ba tiếng sau.   Bố Tần đốt hai cây nến đặt dưới bài vị thờ tổ tiên ở phía Bắc c*̉a phòng khách.    Rồi ông lại thắp ba nén hương vái hai vái, khấn mấy câu với tổ tiên, sau đó cắm chúng vào trong bát hương.    Xong xuôi mọi việc, gia đình ba người bắt đầu ăn bữa cơm mừng năm mới.    Có rất nhiều món ăn, chắc phải hơn hai mươi bát.    Bình thường rất hiếm khi thấy thịt, giờ phút này lại gần như chiếm hơn nửa cái bàn.    Đương nhiên còn có cả các món cá và trứng.     Bố Tần giơ chén rượu lên, mẹ Tần và Tần Kiệt c*̃ng vội giơ theo.    “Hôm nay là ba mươi tết, là ngày cuối c*̀ng c*̉a năm Tuất. Qua hôm nay, sẽ đến năm Hợi, Kiệt Tử c*̃ng bước sang tuổi hai mươi hai”.    “Tục ngữ nói, con heo đứng đầu sáu con giáp mang ý nghĩa mọi điều đều thuận lợi. Bố hy vọng trong năm mới, con có thể cố gắng hơn nữa, tranh thủ sang năm tốt nghiệp kiếm được một công việc thật tốt!”    “Không cầu con hơn bố, nhưng ít nhất c*̃ng không thể kém hơn bố được!”    “Bố con nói đúng đó. Cả đời bố mẹ chẳng có bản lĩnh gì, không cho con giàu sang phú quý được. Chỉ mong nhìn thấy con thuận lợi tốt nghiệp, tìm được một công việc tốt, cưới vợ sinh con, cả đời bình an là rốt rồi! Nào, chúng ta c*̀ng uống cạn ly rượu này!”     Tần Kiệt vô c*̀ng cảm động.    Đời trước, sau khi nhà bọn họ bị bác hai lừa thì chẳng mấy suôn sẻ gì.    Về sau, anh nhảy lên làm giám đốc tài vụ, vốn nghĩ rằng ngày lành đã đến, có thể hiếu kính bố mẹ.    Ai ngờ anh uống rượu vào cái mất hết.    Bây giờ, anh sống lại một đời.    Cả đời này, bởi vì anh kịp thời bóc mẽ được âm mưu nhà bác hai mới tránh thoát được bi kịch.    Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.    Bản thân c*̃ng dựa vào việc biết trước tương lai trở thành kẻ có tiền, mua được một cửa hàng ba tầng và mở siêu thị.    Tương lai sẽ chỉ càng ngày càng tốt hơn.    Những điều đó, Tần Kiệt vẫn chưa nói cho bố mẹ biết.    Bởi vì anh không muốn họ lo lắng.    Anh tính đợi tốt nghiệp xong rồi tìm một cơ hội nói cho bọn họ.    Lúc này, anh nghe thấy lời nói c*̉a bố mẹ thì bỗng có một xúc động muốn nói chuyện mua cửa hàng mở siêu thị ra.    Nhưng nghĩ lại thì anh vẫn nhịn xuống.    Cả đời bố mẹ cực khổ nhọc nhằn, chỉ là người bình thường.    Nói cho bọn họ biết rồi, Tần Kiệt lo họ sẽ bị dọa, không chấp nhận được.    Dù sao anh vẫn còn là sinh viên chưa tốt nghiệp ra trường.     Bỗng im hơi lặng tiếng trở thành kẻ có tiền, bố mẹ chắc chắn sẽ không tin.    Vả lại, hôm nay c*̃ng là ba mươi tết, vẫn nên yên bình nhẹ nhàng thì tốt hơn.    Anh bưng ly rượu lên nói: "Con cảm ơn bố mẹ. Hai người yên tâm, con sẽ không phụ sự mong đợi c*̉a bố mẹ! c*̣ng ly!"    “Được! c*̣ng ly!”    “c*̣ng ly!”    “Ực!”    “Ha ha~”    ...    Cả nhà vui vẻ hòa thuận ăn xong bữa cơm gia đình cuối năm Tuất.    Khi mở cửa ra thì bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa nổ vang.    Tần Kiệt nhìn sang.    Trời còn chưa tối mà trên đường đã có rất nhiều trẻ con bắt đầu chơi pháo bông.    Đùng đùng đùng!    Pháo bông bắn lên trời.    Ở trên bầu trời biến thành đủ mọi hình dáng và màu sắc khác nhau trông vô c*̀ng đẹp mắt.    Khiến cho thành phố lớn này thấm đượm không khí và sức sống c*̉a dân gian.    Điều này làm Tần Kiệt nhớ tới câu chuyện c*̉a các con giáp.    Lúc này, anh bỗng cảm thấy vô c*̀ng hứng thú.    Đời trước, sau khi phát triển xã hội, anh đã không còn muốn chơi pháo bông nữa.  Nhưng đời này, sau khi sống lại ngay tuổi thanh xuân, anh bỗng nhiên muốn chơi. 

Chương 125: Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.