Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 127: “Cậu, yêu tôi không?”

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Không thể không nói rằng “Công phu đá” của Tần Kiệt không tệ.   Một cước này đã thật sự đá bay pháo hoa trên tay Trình Tư Nhã.    Nhưng vì anh dùng sức quá mạnh.    Mà Trình Tư Nhã chỉ là một cô gái.    Bị anh đá như vậy, cô ấy không đứng vững, cơ thể đột nhiên ngã sang một bên.    “Cẩn thận!”    Trên mặt đất là cỏ dại.     Nếu như bị ngã xuống, trầy mặt thì làm sao đây?    Trong tình huống cấp bách ấy, Tần Kiệt vội vươn tay ra đỡ lấy.    May mà anh phản ứng nhanh.    Kịp thời đỡ được Trình Tư Nhã.    Nhưng anh cũng quá dùng sức khi đỡ     Sức quá mạnh thì nghiêng qua một bên    Một chân của Tần Kiệt không thể đứng vững, cơ thể cũng ngã sang một bên.    “A~”    Trình Tư Nhã sợ hãi hét lên.    Bịch~    Sau đó, cả hai người cùng ngã xuống bãi cỏ.    Không hề giống với tư thế nam trên nữ dưới trên TV chút nào.    Lúc này, Trình Tư Nhã ở trên, còn Tần Kiệt thì ở dưới.    Hai người dính sát vào nhau, mặt đối mặt    Nếu không phải vì Trình Tư Nhã thấp hơn Tần Kiệt.    Thì lúc này, môi của Trình Tư Nhã đã dính vào môi của Tần Kiệt.    Mọi thứ như dừng lại trong chốc lát.    Hai người cứ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.    Giống như đang si mê đến mất lí trí, ngẩn người ra nhìn nhau.    Một hồi lâu.    Tần Kiệt thấy mặt Trình Tư Nhã đỏ lên.    Hai má đỏ ửng trông giống như được thoa son lên vậy.    Một màu đỏ rất gợi cảm.    Đột nhiên, Trình Tư Nhã như cảm thấy điều gì đó.    Cổ cô ấy cũng đỏ lên rồi.    “Cậu... đồ khốn nạn!”    “Tôi khốn nạn chỗ nào? Tôi là người bị hại đó biết chưa?”    “Không biết xấu hổ! Tôi đánh chết cậu!”    Nắm tay trắng nõn không ngừng rơi trên ngực Tần Kiệt giống như những hạt mưa.    Lúc đầu, Tần Kiệt còn ngăn cản.    Nhưng dần dần, anh từ bỏ.    Bởi vì anh nhận ra nắm tay trắng nõn của Trình Tư Nhã đánh vào trên người anh mà không hề đau chút nào.    Ngược lại còn rất thoải mái.    Giống như đối phương đang xoa bóp cho anh vậy    Tần Kiệt liền mặc cho Trình Tư Nhã tra tấn mình.    Trình Tư Nhã đấm lấy đấm để, dần dần cô ấy trở nên mệt mỏi.    Sau đó cô gái nằm lên người Tần Kiệt nghỉ ngơi.    “Cậu, yêu tôi không?”    Trình Tư Nhã hỏi.    “Không yêu!”, Tần Kiệt nói thẳng.    “Nhưng tôi thích cậu! Từ hồi cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu!”, Trình Tư Nhã nói.    “Khi đó, sao cậu không tỏ tình với tôi? Bây giờ thì muộn rồi!”, Tần Kiệt đáp.    “Cậu... có bạn gái rồi sao?”, Trình Tư Nhã hỏi.    “Đúng!”  “Cô ấy tên là gì?” 

Không thể không nói rằng “Công phu đá” của Tần Kiệt không tệ.  

 

Một cước này đã thật sự đá bay pháo hoa trên tay Trình Tư Nhã.  

 

 

Nhưng vì anh dùng sức quá mạnh.  

 

 

Mà Trình Tư Nhã chỉ là một cô gái.  

 

 

Bị anh đá như vậy, cô ấy không đứng vững, cơ thể đột nhiên ngã sang một bên.  

 

 

“Cẩn thận!”  

 

 

Trên mặt đất là cỏ dại.  

 

 

 

Nếu như bị ngã xuống, trầy mặt thì làm sao đây?  

 

 

Trong tình huống cấp bách ấy, Tần Kiệt vội vươn tay ra đỡ lấy.  

 

 

May mà anh phản ứng nhanh.  

 

 

Kịp thời đỡ được Trình Tư Nhã.  

 

 

Nhưng anh cũng quá dùng sức khi đỡ  

 

 

 

Sức quá mạnh thì nghiêng qua một bên  

 

 

Một chân của Tần Kiệt không thể đứng vững, cơ thể cũng ngã sang một bên.  

 

 

“A~”  

 

 

Trình Tư Nhã sợ hãi hét lên.  

 

 

Bịch~  

 

 

Sau đó, cả hai người cùng ngã xuống bãi cỏ.  

 

 

Không hề giống với tư thế nam trên nữ dưới trên TV chút nào.  

 

 

Lúc này, Trình Tư Nhã ở trên, còn Tần Kiệt thì ở dưới.  

 

 

Hai người dính sát vào nhau, mặt đối mặt  

 

 

Nếu không phải vì Trình Tư Nhã thấp hơn Tần Kiệt.  

 

 

Thì lúc này, môi của Trình Tư Nhã đã dính vào môi của Tần Kiệt.  

 

 

Mọi thứ như dừng lại trong chốc lát.  

 

 

Hai người cứ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.  

 

 

Giống như đang si mê đến mất lí trí, ngẩn người ra nhìn nhau.  

 

 

Một hồi lâu.  

 

 

Tần Kiệt thấy mặt Trình Tư Nhã đỏ lên.  

 

 

Hai má đỏ ửng trông giống như được thoa son lên vậy.  

 

 

Một màu đỏ rất gợi cảm.  

 

 

Đột nhiên, Trình Tư Nhã như cảm thấy điều gì đó.  

 

 

Cổ cô ấy cũng đỏ lên rồi.  

 

 

“Cậu... đồ khốn nạn!”  

 

 

“Tôi khốn nạn chỗ nào? Tôi là người bị hại đó biết chưa?”  

 

 

“Không biết xấu hổ! Tôi đánh chết cậu!”  

 

 

Nắm tay trắng nõn không ngừng rơi trên ngực Tần Kiệt giống như những hạt mưa.  

 

 

Lúc đầu, Tần Kiệt còn ngăn cản.  

 

 

Nhưng dần dần, anh từ bỏ.  

 

 

Bởi vì anh nhận ra nắm tay trắng nõn của Trình Tư Nhã đánh vào trên người anh mà không hề đau chút nào.  

 

 

Ngược lại còn rất thoải mái.  

 

 

Giống như đối phương đang xoa bóp cho anh vậy  

 

 

Tần Kiệt liền mặc cho Trình Tư Nhã tra tấn mình.  

 

 

Trình Tư Nhã đấm lấy đấm để, dần dần cô ấy trở nên mệt mỏi.  

 

 

Sau đó cô gái nằm lên người Tần Kiệt nghỉ ngơi.  

 

 

“Cậu, yêu tôi không?”  

 

 

Trình Tư Nhã hỏi.  

 

 

“Không yêu!”, Tần Kiệt nói thẳng.  

 

 

“Nhưng tôi thích cậu! Từ hồi cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu!”, Trình Tư Nhã nói.  

 

 

“Khi đó, sao cậu không tỏ tình với tôi? Bây giờ thì muộn rồi!”, Tần Kiệt đáp.  

 

 

“Cậu... có bạn gái rồi sao?”, Trình Tư Nhã hỏi.  

 

 

“Đúng!”  

“Cô ấy tên là gì?” 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Không thể không nói rằng “Công phu đá” của Tần Kiệt không tệ.   Một cước này đã thật sự đá bay pháo hoa trên tay Trình Tư Nhã.    Nhưng vì anh dùng sức quá mạnh.    Mà Trình Tư Nhã chỉ là một cô gái.    Bị anh đá như vậy, cô ấy không đứng vững, cơ thể đột nhiên ngã sang một bên.    “Cẩn thận!”    Trên mặt đất là cỏ dại.     Nếu như bị ngã xuống, trầy mặt thì làm sao đây?    Trong tình huống cấp bách ấy, Tần Kiệt vội vươn tay ra đỡ lấy.    May mà anh phản ứng nhanh.    Kịp thời đỡ được Trình Tư Nhã.    Nhưng anh cũng quá dùng sức khi đỡ     Sức quá mạnh thì nghiêng qua một bên    Một chân của Tần Kiệt không thể đứng vững, cơ thể cũng ngã sang một bên.    “A~”    Trình Tư Nhã sợ hãi hét lên.    Bịch~    Sau đó, cả hai người cùng ngã xuống bãi cỏ.    Không hề giống với tư thế nam trên nữ dưới trên TV chút nào.    Lúc này, Trình Tư Nhã ở trên, còn Tần Kiệt thì ở dưới.    Hai người dính sát vào nhau, mặt đối mặt    Nếu không phải vì Trình Tư Nhã thấp hơn Tần Kiệt.    Thì lúc này, môi của Trình Tư Nhã đã dính vào môi của Tần Kiệt.    Mọi thứ như dừng lại trong chốc lát.    Hai người cứ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.    Giống như đang si mê đến mất lí trí, ngẩn người ra nhìn nhau.    Một hồi lâu.    Tần Kiệt thấy mặt Trình Tư Nhã đỏ lên.    Hai má đỏ ửng trông giống như được thoa son lên vậy.    Một màu đỏ rất gợi cảm.    Đột nhiên, Trình Tư Nhã như cảm thấy điều gì đó.    Cổ cô ấy cũng đỏ lên rồi.    “Cậu... đồ khốn nạn!”    “Tôi khốn nạn chỗ nào? Tôi là người bị hại đó biết chưa?”    “Không biết xấu hổ! Tôi đánh chết cậu!”    Nắm tay trắng nõn không ngừng rơi trên ngực Tần Kiệt giống như những hạt mưa.    Lúc đầu, Tần Kiệt còn ngăn cản.    Nhưng dần dần, anh từ bỏ.    Bởi vì anh nhận ra nắm tay trắng nõn của Trình Tư Nhã đánh vào trên người anh mà không hề đau chút nào.    Ngược lại còn rất thoải mái.    Giống như đối phương đang xoa bóp cho anh vậy    Tần Kiệt liền mặc cho Trình Tư Nhã tra tấn mình.    Trình Tư Nhã đấm lấy đấm để, dần dần cô ấy trở nên mệt mỏi.    Sau đó cô gái nằm lên người Tần Kiệt nghỉ ngơi.    “Cậu, yêu tôi không?”    Trình Tư Nhã hỏi.    “Không yêu!”, Tần Kiệt nói thẳng.    “Nhưng tôi thích cậu! Từ hồi cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu!”, Trình Tư Nhã nói.    “Khi đó, sao cậu không tỏ tình với tôi? Bây giờ thì muộn rồi!”, Tần Kiệt đáp.    “Cậu... có bạn gái rồi sao?”, Trình Tư Nhã hỏi.    “Đúng!”  “Cô ấy tên là gì?” 

Chương 127: “Cậu, yêu tôi không?”