“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 149: Tôi là một nhân viên chuyên nghiệp.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Giám đốc Tần có gì muốn nói riêng với tôi không?", Châu Phàm hỏi. "Giám đốc Châu, anh cảm thấy Tô Nhuệ thế nào?" "Nhìn có vẻ ok, phong thái c*̃ng rất được!" "Có tính cua không?" "Hả?", Châu Phàm ngẩn người, nhìn Tần Kiệt, nghĩ mình nghe nhầm. "Giám đốc Tần, anh chọc tôi đó à?" "Ha ha, tôi đâu có chọc anh đâu. Tôi nói thật đó, Tô Nhuệ rất được đấy chứ. Dù là phong thái hay tài năng, vẻ ngoài đều thuộc loại đứng đầu. Anh cứ suy nghĩ đi", Tần Kiệt lại đề nghị. "Giám đốc Tần có ý gì, cứ nói thẳng đi!", Châu Phàm nhận ra ẩn ý bên trong lời nói c*̉a Tần Kiệt. "Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Giờ giám đốc Châu đang độc thân thì mau cua Tô Nhuệ đi, mất công sau này có người ngoài dùng giá cao cuỗm cô ấy đi đó!", Tần Kiệt nói ra suy nghĩ c*̉a mình. Châu Phàm: "..." Mãi sau, anh ta mới nói: "Giám đốc Tần, anh nói thật hả?" "Chứ anh nghĩ sao?", Tần Kiệt hỏi ngược lại. Châu Phàm: "..." "Giám đốc Tần, chuyện tình cảm, không phải trò đùa, để tôi suy nghĩ một chút đi!" "c*̃ng đúng, chuyện này không vội được. Phải ninh từ từ mới ok, không vội!" Chỉ cần Châu Phàm không từ chối thì anh yên tâm rồi. Reng reng reng~ Lúc này, điện thoại di động c*̉a Châu Phàm vang lên. "Là phòng hậu cần", Châu Phàm nhận điện thoại hỏi: "Chuyện gì?" "Giám đốc Châu, phòng hành chính vừa gọi điện tới nói có một giám đốc đầu tư mới đến, bảo chúng ta nhanh chóng mua văn phòng phẩm. Tôi muốn xác nhận với anh có đúng hay không?" "Ừm, là thật. Làm theo lời phòng hành chính đi!" "Vâng, tôi biết rồi!" Tắt máy, Châu Phàm báo lại chuyện c*̉a phòng hậu cần với Tần Kiệt. Tần Kiệt hiểu cách làm ấy c*̉a Châu Phàm. Phòng hành chính gọi điện cho phòng hậu cần bảo họ mua đồ. Phòng hậu cần lại phải xin ý kiến c*̉a Châu Phàm. Chứng minh Châu Phàm có ảnh hưởng rất lớn trong siêu thị. Có thể nói là nắm quyền to, vô c*̀ng có tiếng nói. Phòng hậu cần đều nghe lời Châu Phàm. Nhưng Châu Phàm lại tự báo cáo với Tần Kiệt. Ý là ám chỉ với Tần Kiệt rằng Châu Phàm tôi có quyền đến mấy c*̃ng không bằng giám đốc Tần anh. Tôi là một nhân viên chuyên nghiệp. Để cho Tần Kiệt không cần phải nghi ngờ Châu Phàm anh. Tần Kiệt vừa nghe đã hiểu, đương nhiên c*̃ng sẽ không để ý. Dù sao quyền tài chính vẫn nằm trong tay anh, bất kể Châu Phàm có quyền cao đến mấy đi chăng nữa, không có tiền thì c*̃ng chẳng làm được gì. Anh và Châu Phàm ngồi nói chuyện với nhau. Thấm thoát đã đến 12 giờ! Cốc cốc cốc~ "Vào đi!" Tô Nhuệ và Uông Gia Tân bước vào. Đương nhiên là Tô Nhuệ đi trước, Uông Gia Tân theo sau. Có thể thấy Uông Gia Tân vẫn hiểu được quy tắc lớn nhỏ. Tuy Tô Nhuệ mới tới, nhưng chức vụ đặt ngay đó. Uông Gia Tân vẫn rất biết điều. Tần Kiệt chỉ nhìn thoáng qua đã vô c*̀ng tán thưởng điều ấy ở anh ta. Công nhân thông minh mới là người mà anh muốn. Đóng cửa lại, Tô Nhuệ ngồi xuống. Uông Gia Tân thì đứng ở trước mặt ba người. "Có tin tức rồi à?", Tần Kiệt hỏi. "Vâng!", Uông Gia Tân lấy điện thoại ra, mở ghi chú, nhìn vào rồi báo cáo: "Bên mua là một công ty thực phẩm tên Ăn Là Tất Cả! Tôi lên mạng tìm kiếm thì người đứng đầu tên là Đường Hồng! c*̃ng có chút tiếng tăm trong giới nhà hàng ăn uống c*̉a thành phố Hán!" "Trong tết thì bắt đầu liên lạc với ông chủ siêu thị c*̃, bàn bạc ba ngày thì thỏa thuận xong chuyện mua lại! Tôi không rõ giá chính xác! Có điều, sau khi mua, ban lãnh đạo c*̉a siêu thị vẫn giữ nguyên! Công tác bảo mật được làm rất tốt!" "Đường Hồng?", đây là lần đầu tiên Tần Kiệt nghe thấy cái tên này, anh hỏi: "Có lai lịch gì không?"
"Giám đốc Tần có gì muốn nói riêng với tôi không?", Châu Phàm hỏi.
"Giám đốc Châu, anh cảm thấy Tô Nhuệ thế nào?"
"Nhìn có vẻ ok, phong thái c*̃ng rất được!"
"Có tính cua không?"
"Hả?", Châu Phàm ngẩn người, nhìn Tần Kiệt, nghĩ mình nghe nhầm.
"Giám đốc Tần, anh chọc tôi đó à?"
"Ha ha, tôi đâu có chọc anh đâu. Tôi nói thật đó, Tô Nhuệ rất được đấy chứ. Dù là phong thái hay tài năng, vẻ ngoài đều thuộc loại đứng đầu. Anh cứ suy nghĩ đi", Tần Kiệt lại đề nghị.
"Giám đốc Tần có ý gì, cứ nói thẳng đi!", Châu Phàm nhận ra ẩn ý bên trong lời nói c*̉a Tần Kiệt.
"Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Giờ giám đốc Châu đang độc thân thì mau cua Tô Nhuệ đi, mất công sau này có người ngoài dùng giá cao cuỗm cô ấy đi đó!", Tần Kiệt nói ra suy nghĩ c*̉a mình.
Châu Phàm: "..."
Mãi sau, anh ta mới nói: "Giám đốc Tần, anh nói thật hả?"
"Chứ anh nghĩ sao?", Tần Kiệt hỏi ngược lại.
Châu Phàm: "..."
"Giám đốc Tần, chuyện tình cảm, không phải trò đùa, để tôi suy nghĩ một chút đi!"
"c*̃ng đúng, chuyện này không vội được. Phải ninh từ từ mới ok, không vội!"
Chỉ cần Châu Phàm không từ chối thì anh yên tâm rồi.
Reng reng reng~
Lúc này, điện thoại di động c*̉a Châu Phàm vang lên.
"Là phòng hậu cần", Châu Phàm nhận điện thoại hỏi: "Chuyện gì?"
"Giám đốc Châu, phòng hành chính vừa gọi điện tới nói có một giám đốc đầu tư mới đến, bảo chúng ta nhanh chóng mua văn phòng phẩm. Tôi muốn xác nhận với anh có đúng hay không?"
"Ừm, là thật. Làm theo lời phòng hành chính đi!"
"Vâng, tôi biết rồi!"
Tắt máy, Châu Phàm báo lại chuyện c*̉a phòng hậu cần với Tần Kiệt.
Tần Kiệt hiểu cách làm ấy c*̉a Châu Phàm.
Phòng hành chính gọi điện cho phòng hậu cần bảo họ mua đồ.
Phòng hậu cần lại phải xin ý kiến c*̉a Châu Phàm.
Chứng minh Châu Phàm có ảnh hưởng rất lớn trong siêu thị.
Có thể nói là nắm quyền to, vô c*̀ng có tiếng nói.
Phòng hậu cần đều nghe lời Châu Phàm.
Nhưng Châu Phàm lại tự báo cáo với Tần Kiệt.
Ý là ám chỉ với Tần Kiệt rằng Châu Phàm tôi có quyền đến mấy c*̃ng không bằng giám đốc Tần anh.
Tôi là một nhân viên chuyên nghiệp.
Để cho Tần Kiệt không cần phải nghi ngờ Châu Phàm anh.
Tần Kiệt vừa nghe đã hiểu, đương nhiên c*̃ng sẽ không để ý.
Dù sao quyền tài chính vẫn nằm trong tay anh, bất kể Châu Phàm có quyền cao đến mấy đi chăng nữa, không có tiền thì c*̃ng chẳng làm được gì.
Anh và Châu Phàm ngồi nói chuyện với nhau.
Thấm thoát đã đến 12 giờ!
Cốc cốc cốc~
"Vào đi!"
Tô Nhuệ và Uông Gia Tân bước vào.
Đương nhiên là Tô Nhuệ đi trước, Uông Gia Tân theo sau.
Có thể thấy Uông Gia Tân vẫn hiểu được quy tắc lớn nhỏ.
Tuy Tô Nhuệ mới tới, nhưng chức vụ đặt ngay đó.
Uông Gia Tân vẫn rất biết điều.
Tần Kiệt chỉ nhìn thoáng qua đã vô c*̀ng tán thưởng điều ấy ở anh ta.
Công nhân thông minh mới là người mà anh muốn.
Đóng cửa lại, Tô Nhuệ ngồi xuống.
Uông Gia Tân thì đứng ở trước mặt ba người.
"Có tin tức rồi à?", Tần Kiệt hỏi.
"Vâng!", Uông Gia Tân lấy điện thoại ra, mở ghi chú, nhìn vào rồi báo cáo: "Bên mua là một công ty thực phẩm tên Ăn Là Tất Cả! Tôi lên mạng tìm kiếm thì người đứng đầu tên là Đường Hồng! c*̃ng có chút tiếng tăm trong giới nhà hàng ăn uống c*̉a thành phố Hán!"
"Trong tết thì bắt đầu liên lạc với ông chủ siêu thị c*̃, bàn bạc ba ngày thì thỏa thuận xong chuyện mua lại! Tôi không rõ giá chính xác! Có điều, sau khi mua, ban lãnh đạo c*̉a siêu thị vẫn giữ nguyên! Công tác bảo mật được làm rất tốt!"
"Đường Hồng?", đây là lần đầu tiên Tần Kiệt nghe thấy cái tên này, anh hỏi: "Có lai lịch gì không?"
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Giám đốc Tần có gì muốn nói riêng với tôi không?", Châu Phàm hỏi. "Giám đốc Châu, anh cảm thấy Tô Nhuệ thế nào?" "Nhìn có vẻ ok, phong thái c*̃ng rất được!" "Có tính cua không?" "Hả?", Châu Phàm ngẩn người, nhìn Tần Kiệt, nghĩ mình nghe nhầm. "Giám đốc Tần, anh chọc tôi đó à?" "Ha ha, tôi đâu có chọc anh đâu. Tôi nói thật đó, Tô Nhuệ rất được đấy chứ. Dù là phong thái hay tài năng, vẻ ngoài đều thuộc loại đứng đầu. Anh cứ suy nghĩ đi", Tần Kiệt lại đề nghị. "Giám đốc Tần có ý gì, cứ nói thẳng đi!", Châu Phàm nhận ra ẩn ý bên trong lời nói c*̉a Tần Kiệt. "Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Giờ giám đốc Châu đang độc thân thì mau cua Tô Nhuệ đi, mất công sau này có người ngoài dùng giá cao cuỗm cô ấy đi đó!", Tần Kiệt nói ra suy nghĩ c*̉a mình. Châu Phàm: "..." Mãi sau, anh ta mới nói: "Giám đốc Tần, anh nói thật hả?" "Chứ anh nghĩ sao?", Tần Kiệt hỏi ngược lại. Châu Phàm: "..." "Giám đốc Tần, chuyện tình cảm, không phải trò đùa, để tôi suy nghĩ một chút đi!" "c*̃ng đúng, chuyện này không vội được. Phải ninh từ từ mới ok, không vội!" Chỉ cần Châu Phàm không từ chối thì anh yên tâm rồi. Reng reng reng~ Lúc này, điện thoại di động c*̉a Châu Phàm vang lên. "Là phòng hậu cần", Châu Phàm nhận điện thoại hỏi: "Chuyện gì?" "Giám đốc Châu, phòng hành chính vừa gọi điện tới nói có một giám đốc đầu tư mới đến, bảo chúng ta nhanh chóng mua văn phòng phẩm. Tôi muốn xác nhận với anh có đúng hay không?" "Ừm, là thật. Làm theo lời phòng hành chính đi!" "Vâng, tôi biết rồi!" Tắt máy, Châu Phàm báo lại chuyện c*̉a phòng hậu cần với Tần Kiệt. Tần Kiệt hiểu cách làm ấy c*̉a Châu Phàm. Phòng hành chính gọi điện cho phòng hậu cần bảo họ mua đồ. Phòng hậu cần lại phải xin ý kiến c*̉a Châu Phàm. Chứng minh Châu Phàm có ảnh hưởng rất lớn trong siêu thị. Có thể nói là nắm quyền to, vô c*̀ng có tiếng nói. Phòng hậu cần đều nghe lời Châu Phàm. Nhưng Châu Phàm lại tự báo cáo với Tần Kiệt. Ý là ám chỉ với Tần Kiệt rằng Châu Phàm tôi có quyền đến mấy c*̃ng không bằng giám đốc Tần anh. Tôi là một nhân viên chuyên nghiệp. Để cho Tần Kiệt không cần phải nghi ngờ Châu Phàm anh. Tần Kiệt vừa nghe đã hiểu, đương nhiên c*̃ng sẽ không để ý. Dù sao quyền tài chính vẫn nằm trong tay anh, bất kể Châu Phàm có quyền cao đến mấy đi chăng nữa, không có tiền thì c*̃ng chẳng làm được gì. Anh và Châu Phàm ngồi nói chuyện với nhau. Thấm thoát đã đến 12 giờ! Cốc cốc cốc~ "Vào đi!" Tô Nhuệ và Uông Gia Tân bước vào. Đương nhiên là Tô Nhuệ đi trước, Uông Gia Tân theo sau. Có thể thấy Uông Gia Tân vẫn hiểu được quy tắc lớn nhỏ. Tuy Tô Nhuệ mới tới, nhưng chức vụ đặt ngay đó. Uông Gia Tân vẫn rất biết điều. Tần Kiệt chỉ nhìn thoáng qua đã vô c*̀ng tán thưởng điều ấy ở anh ta. Công nhân thông minh mới là người mà anh muốn. Đóng cửa lại, Tô Nhuệ ngồi xuống. Uông Gia Tân thì đứng ở trước mặt ba người. "Có tin tức rồi à?", Tần Kiệt hỏi. "Vâng!", Uông Gia Tân lấy điện thoại ra, mở ghi chú, nhìn vào rồi báo cáo: "Bên mua là một công ty thực phẩm tên Ăn Là Tất Cả! Tôi lên mạng tìm kiếm thì người đứng đầu tên là Đường Hồng! c*̃ng có chút tiếng tăm trong giới nhà hàng ăn uống c*̉a thành phố Hán!" "Trong tết thì bắt đầu liên lạc với ông chủ siêu thị c*̃, bàn bạc ba ngày thì thỏa thuận xong chuyện mua lại! Tôi không rõ giá chính xác! Có điều, sau khi mua, ban lãnh đạo c*̉a siêu thị vẫn giữ nguyên! Công tác bảo mật được làm rất tốt!" "Đường Hồng?", đây là lần đầu tiên Tần Kiệt nghe thấy cái tên này, anh hỏi: "Có lai lịch gì không?"