Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 157: Thật quá đã đi.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Còn Tần Kiệt đã đi ra ngoài, bắt một chiếc taxi, gấp rút chạy tới nhà ga Hán Xương!Khi Tần Kiệt vội vã đến nhà ga Hán Xương, Tần Tuyết đã sớm phồng má ngồi trên vali chờ không biết được bao lâu rồi.   “Anh thế mà lại muộn ba phút rồi đấy!”, Tần Tuyết đưa tay lên nhìn đồng hồ.    “Chậc chậc, đi muộn chút thôi, cũng may chỉ mới có ba phút!”, Tần Kiệt thở hồng hộc từng hơi một, còn đang giải thích, mồ hôi trên trán như mưa không ngừng tuôn ra.    “Hừm! Thấy bộ dạng thở không ra hơi của ngươi, bổn cung hôm nay không trách tội ngươi nữa!”     “Thật sao? Haha, anh sớm biết Tuyết Nhi sẽ không trách anh đâu! Chúng ta đi thôi!”, Tần Kiệt ôm lấy Tần Tuyết, trông vô cùng vui mừng, thiếu chút muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta.    Tuy nhiên.    “Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!”     “Hửm? Còn muốn phạt nữa sao?”, nụ cười trên mặt Tần Kiệt cũng đông cứng lại, trợn tròn hai mắt nhìn.    “Đương nhiên phải phạt!”, Tần Tuyết nói.    “Đừng như vậy, anh mệt lắm rồi, em xem chân cũng sắp mềm nhũn ra rồi! Tha cho anh đi!”, Tần Kiệt chua xót cầu xin.    “Chân chỉ mềm ra thôi, cũng không phải đã tàn phế! Không sao đâu, hình phạt nhẹ thôi, rất nhẹ!”, Tần Tuyết nói.    Tần Kiệt: “...”     Tần Kiệt mang vẻ mặt thống khổ hỏi: “Nhẹ cỡ nào đây?”    “Rất nhẹ nhàng thôi!”, Tần Tuyết cười nói.    “Nhẹ là nhẹ thế nào?”, Tần Kiệt không biết phải làm sao.    “Cõng em, kéo vali đi!”, Tần Tuyết giơ tay lên lại chỉ xuống dưới vali.    “Hả? Vậy mà còn nói là nhẹ?”, Tần Kiệt ngẩn người.    “Làm sao? Không muốn tiếp nhận hình phạt à?”, Tần Tuyết nhướng mày, nghiêm mặt nhìn.    “Không, không. Anh chấp nhận, chấp nhận!”, Tần Kiệt cuống quýt đổi giọng điệu.    “Vậy còn không nhanh lên chút?”, giọng điệu của Tần Tuyết đã lạnh đi ba phần.    “Tuân mệnh, thưa hoàng hậu!”    Tần Kiệt vừa cõng Tần Tuyết, lại vừa kéo vali tạo thành một cảnh tượng lạ trong nhà ga.    Tách~    Có vị khách thích chụp ảnh đã chụp lại một tấm hình.    Trong bức ảnh, Tần Kiệt mồ hôi nhễ nhại, trên lưng cõng một cô gái trẻ, trong tay còn kéo vali giúp cô cảnh tượng vô cùng ấm áp.    Không lâu sau trên mạng có một blog đưa tin.    Chủ đề là – Đây chính là tình yêu.    Sau khi blog kia đưa tin, nhiều người đã bị tài văn chương của blogger thuyết phục, lần lượt tái bản.    Mà Tần Kiệt và Tần Tuyết trong bức ảnh lại trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi.    Những điều này Tần Kiệt và Tần Tuyết đều không biết.    Đồng thời, Tần Kiệt vẫn cõng Tần Tuyết trên lưng đi về phía trước.    Cứ tiếp tục bước đi.    Thật vất vả mới đến được quán bà chủ bán sủi cảo.    “Có muốn ăn sủi cảo không?”    “Không ăn!”, Tần Tuyết từ chối.    “Em đã ngồi xe lửa cả một đêm rồi, không ăn chút gì sao có thể được chứ? Sao vậy, dù gì cũng ăn chút nha?”, Tần Kiệt quay đầu nhìn Tần Tuyết.    “Hừm...Vậy thì ăn tô mì trộn đi! Cả tháng nay rồi em chưa được ăn!”, Tần Tuyết chống cằm suy nghĩ nói.    “Được! Vậy thì đi ăn mì trộn Hán Xương! Đi thôi!”     Hai phút sau, một đôi tình nhân xuất hiện trong một tiệm mì trộn gần nhà ga Hán Xương.    Chính là Tần Kiệt và Tần Tuyết.    Hai người mỗi người ăn một tô mì.    Mỗi người còn gọi một bát đậu phụ sốt tương.    Đương nhiên còn có bún tổ.    Ăn đều là đồ ăn nóng hổi.    Thật quá đã đi.    Nửa tiếng sau, hai người mới diệt sạch mồi được.    “A, đã quá đi!”, Tần Kiệt xoa xoa bụng: “ Tuyết Nhi, ngon miệng không?”    “Vâng, ngon lắm! Quá ngon rồi! Anh biết không, sau khi về Tân Môn em vẫn luôn mong muốn được ăn mì trộn đấy”.    “Kết quả thì sao?”    “Kết quả đương nhiên không có để ăn rồi!”  “Em ngốc quá, không biết ra ngoài tìm sao?” 

Còn Tần Kiệt đã đi ra ngoài, bắt một chiếc taxi, gấp rút chạy tới nhà ga Hán Xương!

Khi Tần Kiệt vội vã đến nhà ga Hán Xương, Tần Tuyết đã sớm phồng má ngồi trên vali chờ không biết được bao lâu rồi.  

 

“Anh thế mà lại muộn ba phút rồi đấy!”, Tần Tuyết đưa tay lên nhìn đồng hồ.  

 

 

“Chậc chậc, đi muộn chút thôi, cũng may chỉ mới có ba phút!”, Tần Kiệt thở hồng hộc từng hơi một, còn đang giải thích, mồ hôi trên trán như mưa không ngừng tuôn ra.  

 

 

“Hừm! Thấy bộ dạng thở không ra hơi của ngươi, bổn cung hôm nay không trách tội ngươi nữa!”   

 

 

“Thật sao? Haha, anh sớm biết Tuyết Nhi sẽ không trách anh đâu! Chúng ta đi thôi!”, Tần Kiệt ôm lấy Tần Tuyết, trông vô cùng vui mừng, thiếu chút muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta.  

 

 

Tuy nhiên.  

 

 

“Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!”  

 

 

 

“Hửm? Còn muốn phạt nữa sao?”, nụ cười trên mặt Tần Kiệt cũng đông cứng lại, trợn tròn hai mắt nhìn.  

 

 

“Đương nhiên phải phạt!”, Tần Tuyết nói.  

 

 

“Đừng như vậy, anh mệt lắm rồi, em xem chân cũng sắp mềm nhũn ra rồi! Tha cho anh đi!”, Tần Kiệt chua xót cầu xin.  

 

 

“Chân chỉ mềm ra thôi, cũng không phải đã tàn phế! Không sao đâu, hình phạt nhẹ thôi, rất nhẹ!”, Tần Tuyết nói.  

 

 

Tần Kiệt: “...”  

 

 

 

Tần Kiệt mang vẻ mặt thống khổ hỏi: “Nhẹ cỡ nào đây?”  

 

 

“Rất nhẹ nhàng thôi!”, Tần Tuyết cười nói.  

 

 

“Nhẹ là nhẹ thế nào?”, Tần Kiệt không biết phải làm sao.  

 

 

“Cõng em, kéo vali đi!”, Tần Tuyết giơ tay lên lại chỉ xuống dưới vali.  

 

 

“Hả? Vậy mà còn nói là nhẹ?”, Tần Kiệt ngẩn người.  

 

 

“Làm sao? Không muốn tiếp nhận hình phạt à?”, Tần Tuyết nhướng mày, nghiêm mặt nhìn.  

 

 

“Không, không. Anh chấp nhận, chấp nhận!”, Tần Kiệt cuống quýt đổi giọng điệu.  

 

 

“Vậy còn không nhanh lên chút?”, giọng điệu của Tần Tuyết đã lạnh đi ba phần.  

 

 

“Tuân mệnh, thưa hoàng hậu!”  

 

 

Tần Kiệt vừa cõng Tần Tuyết, lại vừa kéo vali tạo thành một cảnh tượng lạ trong nhà ga.  

 

 

Tách~  

 

 

Có vị khách thích chụp ảnh đã chụp lại một tấm hình.  

 

 

Trong bức ảnh, Tần Kiệt mồ hôi nhễ nhại, trên lưng cõng một cô gái trẻ, trong tay còn kéo vali giúp cô cảnh tượng vô cùng ấm áp.  

 

 

Không lâu sau trên mạng có một blog đưa tin.  

 

 

Chủ đề là – Đây chính là tình yêu.  

 

 

Sau khi blog kia đưa tin, nhiều người đã bị tài văn chương của blogger thuyết phục, lần lượt tái bản.  

 

 

Mà Tần Kiệt và Tần Tuyết trong bức ảnh lại trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi.  

 

 

Những điều này Tần Kiệt và Tần Tuyết đều không biết.  

 

 

Đồng thời, Tần Kiệt vẫn cõng Tần Tuyết trên lưng đi về phía trước.  

 

 

Cứ tiếp tục bước đi.  

 

 

Thật vất vả mới đến được quán bà chủ bán sủi cảo.  

 

 

“Có muốn ăn sủi cảo không?”  

 

 

“Không ăn!”, Tần Tuyết từ chối.  

 

 

“Em đã ngồi xe lửa cả một đêm rồi, không ăn chút gì sao có thể được chứ? Sao vậy, dù gì cũng ăn chút nha?”, Tần Kiệt quay đầu nhìn Tần Tuyết.  

 

 

“Hừm...Vậy thì ăn tô mì trộn đi! Cả tháng nay rồi em chưa được ăn!”, Tần Tuyết chống cằm suy nghĩ nói.  

 

 

“Được! Vậy thì đi ăn mì trộn Hán Xương! Đi thôi!”   

 

 

Hai phút sau, một đôi tình nhân xuất hiện trong một tiệm mì trộn gần nhà ga Hán Xương.  

 

 

Chính là Tần Kiệt và Tần Tuyết.  

 

 

Hai người mỗi người ăn một tô mì.  

 

 

Mỗi người còn gọi một bát đậu phụ sốt tương.  

 

 

Đương nhiên còn có bún tổ.  

 

 

Ăn đều là đồ ăn nóng hổi.  

 

 

Thật quá đã đi.  

 

 

Nửa tiếng sau, hai người mới diệt sạch mồi được.  

 

 

“A, đã quá đi!”, Tần Kiệt xoa xoa bụng: “ Tuyết Nhi, ngon miệng không?”  

 

 

“Vâng, ngon lắm! Quá ngon rồi! Anh biết không, sau khi về Tân Môn em vẫn luôn mong muốn được ăn mì trộn đấy”.  

 

 

“Kết quả thì sao?”  

 

 

“Kết quả đương nhiên không có để ăn rồi!”  

“Em ngốc quá, không biết ra ngoài tìm sao?” 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Còn Tần Kiệt đã đi ra ngoài, bắt một chiếc taxi, gấp rút chạy tới nhà ga Hán Xương!Khi Tần Kiệt vội vã đến nhà ga Hán Xương, Tần Tuyết đã sớm phồng má ngồi trên vali chờ không biết được bao lâu rồi.   “Anh thế mà lại muộn ba phút rồi đấy!”, Tần Tuyết đưa tay lên nhìn đồng hồ.    “Chậc chậc, đi muộn chút thôi, cũng may chỉ mới có ba phút!”, Tần Kiệt thở hồng hộc từng hơi một, còn đang giải thích, mồ hôi trên trán như mưa không ngừng tuôn ra.    “Hừm! Thấy bộ dạng thở không ra hơi của ngươi, bổn cung hôm nay không trách tội ngươi nữa!”     “Thật sao? Haha, anh sớm biết Tuyết Nhi sẽ không trách anh đâu! Chúng ta đi thôi!”, Tần Kiệt ôm lấy Tần Tuyết, trông vô cùng vui mừng, thiếu chút muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta.    Tuy nhiên.    “Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!”     “Hửm? Còn muốn phạt nữa sao?”, nụ cười trên mặt Tần Kiệt cũng đông cứng lại, trợn tròn hai mắt nhìn.    “Đương nhiên phải phạt!”, Tần Tuyết nói.    “Đừng như vậy, anh mệt lắm rồi, em xem chân cũng sắp mềm nhũn ra rồi! Tha cho anh đi!”, Tần Kiệt chua xót cầu xin.    “Chân chỉ mềm ra thôi, cũng không phải đã tàn phế! Không sao đâu, hình phạt nhẹ thôi, rất nhẹ!”, Tần Tuyết nói.    Tần Kiệt: “...”     Tần Kiệt mang vẻ mặt thống khổ hỏi: “Nhẹ cỡ nào đây?”    “Rất nhẹ nhàng thôi!”, Tần Tuyết cười nói.    “Nhẹ là nhẹ thế nào?”, Tần Kiệt không biết phải làm sao.    “Cõng em, kéo vali đi!”, Tần Tuyết giơ tay lên lại chỉ xuống dưới vali.    “Hả? Vậy mà còn nói là nhẹ?”, Tần Kiệt ngẩn người.    “Làm sao? Không muốn tiếp nhận hình phạt à?”, Tần Tuyết nhướng mày, nghiêm mặt nhìn.    “Không, không. Anh chấp nhận, chấp nhận!”, Tần Kiệt cuống quýt đổi giọng điệu.    “Vậy còn không nhanh lên chút?”, giọng điệu của Tần Tuyết đã lạnh đi ba phần.    “Tuân mệnh, thưa hoàng hậu!”    Tần Kiệt vừa cõng Tần Tuyết, lại vừa kéo vali tạo thành một cảnh tượng lạ trong nhà ga.    Tách~    Có vị khách thích chụp ảnh đã chụp lại một tấm hình.    Trong bức ảnh, Tần Kiệt mồ hôi nhễ nhại, trên lưng cõng một cô gái trẻ, trong tay còn kéo vali giúp cô cảnh tượng vô cùng ấm áp.    Không lâu sau trên mạng có một blog đưa tin.    Chủ đề là – Đây chính là tình yêu.    Sau khi blog kia đưa tin, nhiều người đã bị tài văn chương của blogger thuyết phục, lần lượt tái bản.    Mà Tần Kiệt và Tần Tuyết trong bức ảnh lại trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi.    Những điều này Tần Kiệt và Tần Tuyết đều không biết.    Đồng thời, Tần Kiệt vẫn cõng Tần Tuyết trên lưng đi về phía trước.    Cứ tiếp tục bước đi.    Thật vất vả mới đến được quán bà chủ bán sủi cảo.    “Có muốn ăn sủi cảo không?”    “Không ăn!”, Tần Tuyết từ chối.    “Em đã ngồi xe lửa cả một đêm rồi, không ăn chút gì sao có thể được chứ? Sao vậy, dù gì cũng ăn chút nha?”, Tần Kiệt quay đầu nhìn Tần Tuyết.    “Hừm...Vậy thì ăn tô mì trộn đi! Cả tháng nay rồi em chưa được ăn!”, Tần Tuyết chống cằm suy nghĩ nói.    “Được! Vậy thì đi ăn mì trộn Hán Xương! Đi thôi!”     Hai phút sau, một đôi tình nhân xuất hiện trong một tiệm mì trộn gần nhà ga Hán Xương.    Chính là Tần Kiệt và Tần Tuyết.    Hai người mỗi người ăn một tô mì.    Mỗi người còn gọi một bát đậu phụ sốt tương.    Đương nhiên còn có bún tổ.    Ăn đều là đồ ăn nóng hổi.    Thật quá đã đi.    Nửa tiếng sau, hai người mới diệt sạch mồi được.    “A, đã quá đi!”, Tần Kiệt xoa xoa bụng: “ Tuyết Nhi, ngon miệng không?”    “Vâng, ngon lắm! Quá ngon rồi! Anh biết không, sau khi về Tân Môn em vẫn luôn mong muốn được ăn mì trộn đấy”.    “Kết quả thì sao?”    “Kết quả đương nhiên không có để ăn rồi!”  “Em ngốc quá, không biết ra ngoài tìm sao?” 

Chương 157: Thật quá đã đi.