“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 165: Là nghĩa xấu sao?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt vỗ vào vai Trương Lâu ba cái. Trương Lâu giơ ngón tay cái lên. “Kiệt Tử, cậu giỏi thật. Chiêu này của cậu cao siêu quá! Tôi không phục không được! Được, làm theo lời cậu nói đi! Haha~” Trương Lâu cuối cùng cũng hiểu được mục đích thật sự của Tần Kiệt. “Hiểu được là tốt! Cậu không được nói những lời tôi vừa nói với cậu cho bất cứ ai, kể cả bạn gái cậu, Dương Liễu”, Tần Kiệt nhắc nhở Trương Lâu. “Cậu yên tâm, tôi vẫn biết, chuyện nào ra chuyện đấy!”, Trương Lâu khẳng định. “Ừ, cậu hiểu được là tốt! Đi thôi, về trường học!” “Tuân lệnh!” Lúc Tần Kiệt và Trương Lâu về tới trường học thì đã gần tối. Đã một tháng kể từ ngày đầu tiên đi học, căn phòng mà Trương Lâu và Khương Tiểu Nha thuê bên ngoài rất bừa bộn, vẫn chưa dọn dẹp nên cậu ta về kí túc xá cùng với Tần Kiệt. Đúng như dự đoán. Khương Tiểu Nha cũng đang ở kí túc xá. Đang dọn dẹp vệ sinh. “Ôi chao, Khương Tiểu Nha, được đó, biết chăm chỉ rồi à? Có phải là ở bên ngoài lâu nên bị Thẩm Giai Giai nhà cậu thuần phục rồi à?”, Trương Lâu trêu trọc mấy câu. “Cút! Vừa mới khai giảng, đúng là miệng chó không thể mọc ngà voi!”, Khương Tiểu Nha cầm chổi lên chực đánh Trương Lâu. Trương Lâu nhanh chóng né được. Thế là đập vào cửa. Rầm! Cửa bị đẩy ra. Trương Lâu bước thêm vài bước. Trong tầm mắt xuất hiện một gương măt rất thanh tú. Là một cô gái. Cô gái trông rất xinh. Nhìn có vẻ rất trong sáng. Có chút giống cô em hàng xóm. Đôi mắt long lanh có thần. Cười lên thì thấy hai má lúm đồng tiền nhỏ. Trên đầu thắt hai bím tóc nhỏ, mỉm cười với Trương Lâu: “Xin chào, anh là Trương Lâu phải không? Em tên là Cung Thiến Thiến, bạn gái của Vương Tinh!” “Hả?” Trương Lâu sửng sốt, quay đầu nhìn Tần Kiệt rồi lại nhìn Khương Tiểu Nha, có chút đơ ra. Vương Tinh có bạn gái từ bao giờ thế. Chưa nghe nói bao giờ. “Tên mập chết tiệt, cậu còn đứng chặn cửa làm gì? Còn không mau mời người ta vào đây! Thật là! Như con lợn béo ấy, ngu chết đi được!” Khương Tiểu Nha vội vàng kéo Trương Lâu sang một bên và cười với Cung Thiến Thiến: “Chào em, anh tên là…” “Khương Tiểu Nha đúng không ạ? Em có nghe nói về anh, nghe nói anh là trùm học giỏi ở trong lớp của Vương Tinh, em rất vui khi gặp anh!” Khương Tiểu Nha: “…” Lời nói sao nghe điêu điêu vậy. Trùm học giỏi? Là nghĩa xấu sao? Phốc~ Trương Lâu và Tần Kiệt cũng cảm thấy có chút điêu điêu. Không nhịn được cười. Haha~ Hai người cười to. Khương Tiểu Nha cạn lời. Cung Thiến Thiến cũng hơi bối rối.
Tần Kiệt vỗ vào vai Trương Lâu ba cái.
Trương Lâu giơ ngón tay cái lên.
“Kiệt Tử, cậu giỏi thật. Chiêu này của cậu cao siêu quá! Tôi không phục không được! Được, làm theo lời cậu nói đi! Haha~”
Trương Lâu cuối cùng cũng hiểu được mục đích thật sự của Tần Kiệt.
“Hiểu được là tốt! Cậu không được nói những lời tôi vừa nói với cậu cho bất cứ ai, kể cả bạn gái cậu, Dương Liễu”, Tần Kiệt nhắc nhở Trương Lâu.
“Cậu yên tâm, tôi vẫn biết, chuyện nào ra chuyện đấy!”, Trương Lâu khẳng định.
“Ừ, cậu hiểu được là tốt! Đi thôi, về trường học!”
“Tuân lệnh!”
Lúc Tần Kiệt và Trương Lâu về tới trường học thì đã gần tối.
Đã một tháng kể từ ngày đầu tiên đi học, căn phòng mà Trương Lâu và Khương Tiểu Nha thuê bên ngoài rất bừa bộn, vẫn chưa dọn dẹp nên cậu ta về kí túc xá cùng với Tần Kiệt.
Đúng như dự đoán.
Khương Tiểu Nha cũng đang ở kí túc xá.
Đang dọn dẹp vệ sinh.
“Ôi chao, Khương Tiểu Nha, được đó, biết chăm chỉ rồi à? Có phải là ở bên ngoài lâu nên bị Thẩm Giai Giai nhà cậu thuần phục rồi à?”, Trương Lâu trêu trọc mấy câu.
“Cút! Vừa mới khai giảng, đúng là miệng chó không thể mọc ngà voi!”, Khương Tiểu Nha cầm chổi lên chực đánh Trương Lâu.
Trương Lâu nhanh chóng né được.
Thế là đập vào cửa.
Rầm!
Cửa bị đẩy ra.
Trương Lâu bước thêm vài bước.
Trong tầm mắt xuất hiện một gương măt rất thanh tú.
Là một cô gái.
Cô gái trông rất xinh.
Nhìn có vẻ rất trong sáng.
Có chút giống cô em hàng xóm.
Đôi mắt long lanh có thần.
Cười lên thì thấy hai má lúm đồng tiền nhỏ.
Trên đầu thắt hai bím tóc nhỏ, mỉm cười với Trương Lâu: “Xin chào, anh là Trương Lâu phải không? Em tên là Cung Thiến Thiến, bạn gái của Vương Tinh!”
“Hả?” Trương Lâu sửng sốt, quay đầu nhìn Tần Kiệt rồi lại nhìn Khương Tiểu Nha, có chút đơ ra.
Vương Tinh có bạn gái từ bao giờ thế.
Chưa nghe nói bao giờ.
“Tên mập chết tiệt, cậu còn đứng chặn cửa làm gì? Còn không mau mời người ta vào đây! Thật là! Như con lợn béo ấy, ngu chết đi được!”
Khương Tiểu Nha vội vàng kéo Trương Lâu sang một bên và cười với Cung Thiến Thiến: “Chào em, anh tên là…”
“Khương Tiểu Nha đúng không ạ? Em có nghe nói về anh, nghe nói anh là trùm học giỏi ở trong lớp của Vương Tinh, em rất vui khi gặp anh!”
Khương Tiểu Nha: “…”
Lời nói sao nghe điêu điêu vậy.
Trùm học giỏi?
Là nghĩa xấu sao?
Phốc~
Trương Lâu và Tần Kiệt cũng cảm thấy có chút điêu điêu. Không nhịn được cười.
Haha~
Hai người cười to.
Khương Tiểu Nha cạn lời.
Cung Thiến Thiến cũng hơi bối rối.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt vỗ vào vai Trương Lâu ba cái. Trương Lâu giơ ngón tay cái lên. “Kiệt Tử, cậu giỏi thật. Chiêu này của cậu cao siêu quá! Tôi không phục không được! Được, làm theo lời cậu nói đi! Haha~” Trương Lâu cuối cùng cũng hiểu được mục đích thật sự của Tần Kiệt. “Hiểu được là tốt! Cậu không được nói những lời tôi vừa nói với cậu cho bất cứ ai, kể cả bạn gái cậu, Dương Liễu”, Tần Kiệt nhắc nhở Trương Lâu. “Cậu yên tâm, tôi vẫn biết, chuyện nào ra chuyện đấy!”, Trương Lâu khẳng định. “Ừ, cậu hiểu được là tốt! Đi thôi, về trường học!” “Tuân lệnh!” Lúc Tần Kiệt và Trương Lâu về tới trường học thì đã gần tối. Đã một tháng kể từ ngày đầu tiên đi học, căn phòng mà Trương Lâu và Khương Tiểu Nha thuê bên ngoài rất bừa bộn, vẫn chưa dọn dẹp nên cậu ta về kí túc xá cùng với Tần Kiệt. Đúng như dự đoán. Khương Tiểu Nha cũng đang ở kí túc xá. Đang dọn dẹp vệ sinh. “Ôi chao, Khương Tiểu Nha, được đó, biết chăm chỉ rồi à? Có phải là ở bên ngoài lâu nên bị Thẩm Giai Giai nhà cậu thuần phục rồi à?”, Trương Lâu trêu trọc mấy câu. “Cút! Vừa mới khai giảng, đúng là miệng chó không thể mọc ngà voi!”, Khương Tiểu Nha cầm chổi lên chực đánh Trương Lâu. Trương Lâu nhanh chóng né được. Thế là đập vào cửa. Rầm! Cửa bị đẩy ra. Trương Lâu bước thêm vài bước. Trong tầm mắt xuất hiện một gương măt rất thanh tú. Là một cô gái. Cô gái trông rất xinh. Nhìn có vẻ rất trong sáng. Có chút giống cô em hàng xóm. Đôi mắt long lanh có thần. Cười lên thì thấy hai má lúm đồng tiền nhỏ. Trên đầu thắt hai bím tóc nhỏ, mỉm cười với Trương Lâu: “Xin chào, anh là Trương Lâu phải không? Em tên là Cung Thiến Thiến, bạn gái của Vương Tinh!” “Hả?” Trương Lâu sửng sốt, quay đầu nhìn Tần Kiệt rồi lại nhìn Khương Tiểu Nha, có chút đơ ra. Vương Tinh có bạn gái từ bao giờ thế. Chưa nghe nói bao giờ. “Tên mập chết tiệt, cậu còn đứng chặn cửa làm gì? Còn không mau mời người ta vào đây! Thật là! Như con lợn béo ấy, ngu chết đi được!” Khương Tiểu Nha vội vàng kéo Trương Lâu sang một bên và cười với Cung Thiến Thiến: “Chào em, anh tên là…” “Khương Tiểu Nha đúng không ạ? Em có nghe nói về anh, nghe nói anh là trùm học giỏi ở trong lớp của Vương Tinh, em rất vui khi gặp anh!” Khương Tiểu Nha: “…” Lời nói sao nghe điêu điêu vậy. Trùm học giỏi? Là nghĩa xấu sao? Phốc~ Trương Lâu và Tần Kiệt cũng cảm thấy có chút điêu điêu. Không nhịn được cười. Haha~ Hai người cười to. Khương Tiểu Nha cạn lời. Cung Thiến Thiến cũng hơi bối rối.