Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 177: Một tháng sẽ được 18 ngàn!”

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Bởi vì người vừa mới vừa lên tiếng đích thật là người họ chờ đợi đã lâu, Giang Lỗi.    Người phụ trách phần việc bên trường Đại học Công nghệ nam Hoa Hạ.    Lâu béo đột nhiên muốn đánh người.    Cái tên này.     Khi nãy tôi nói thì cậu không xuất hiện, vừa mới dứt lời giây tiếp theo đã thấy có mặt.    Đây không phải cố ý đánh vào mặt người khác à.    “Haha~”, Tần Kiệt cười nói: “Lâu béo không nhìn ra đấy nhỉ, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền!”    “Nói tôi cái gì cơ?”, Giang Lỗi ngồi xuống trước mặt hai người, cười hỏi.     “Haha, không có gì. Tên béo này nói cậu còn bận đi tán gái đấy!”, Tần Kiệt tìm cớ cho qua.    “Haha, Trương Lâu cậu nghĩ ai cũng giống mình hả, nhìn thấy gái đẹp là bất động không đi! Tôi đi làm việc quan trọng mà!”, Giang Lỗi lắc đầu, nở nụ cười.    Lâu béo lúc này cũng rất xấu hổ.    Cái chuyện này.    Khả năng khiến cậu ta mắc nghẹn rồi.    “Được rồi, không nói về Lâu béo nữa, nói chuyện chính đi!”, Tần Kiệt trở lại chuyện chính: “Tôi và Lâu béo đến tìm cậu là muốn thương lượng chuyện đại lý chuyển phát nhanh!”    “Chuyển phát nhanh?”, Giang Lỗi có chút nghi ngờ: “Đùa cái gì vậy, có bền được không?”    “Có, so với tái chế phế phẩm còn có hi vọng thành công cao hơn!”, Tần Kiệt nói.    “Hửm? Kéo dài hơn hả? Thật hay đùa vậy?”, Giang Lỗi cũng có hứng thú hỏi lại.    “Đương nhiên là thật rồi!”, Tần Kiệt đã sớm nắm bắt được tâm lý chuẩn bị thuyết phục.    Đại khái ý muốn nói là sự kết hợp giữa tình hình kinh tế hiện tại trước mắt và xu hướng phát triển trong tương lai của tỉnh Sở.    Anh còn phân tích về dự án tái chế phế phẩm trong khuôn viên trường, sau khi tốt nghiệp, ngộ nhỡ nhà trường muốn thu hồi và ủy thác lại cho sinh viên đại học thì lúc đó phải làm thế nào.    Khi nhắc đến vấn đề này Giang Lỗi cũng trầm mặc.    Sau khi nếm được trái ngọt từ dự án tái chế phế phẩm trong khuôn viên trường, cậu ta cũng không muốn từ bỏ dự án này.    Nhưng Tần Kiệt nói cũng đúng.    Dự án này nếu chờ sau khi cậu tốt nghiệp chưa chắc sẽ thuộc về cậu.     Hiện tại có tìm việc rồi lao động vất vả trong một tháng cũng chưa chắc đã thu được lợi nhiều bằng dự án tái chế phế phẩm.    Nếu không có dự án này, cậu ta sẽ phải đi tìm một công việc khác tiền lương cũng thấp hơn, quả thật không hề có hứng thú.    Cái này gọi là tiết kiệm thành xa hoa thì dễ nhưng từ xa hoa lại về tiết kiệm mới khó.    Đã quen với cuộc sống xa hoa đủ đầy, Giang Lỗi không muốn phải sống cuộc sống vất vả nữa.    “Cậu có thể đảm bảo dự án chuyển phát nhanh sẽ thu về lợi nhuận lớn hơn dự án tái chế phế phẩm không? Hoặc là không ít hơn?”, Giang Lỗi có chút lo lắng.    “Yên tâm đi cái này chúng tôi đã tính cả rồi, trường chúng ta tổng cộng có 160000 người! Là 160000 người đấy, một ngày mỗi người chúng ta có thể chuyển 500 đơn chuyển phát nhanh, 3 người là 1500 đơn chuyển phát nhanh, một đơn có giá 2 tệ, một ngày có thể kiếm được 30 ngàn, vậy 1 tháng sẽ là 90 ngàn!”    “Tôi, Lâu béo, cậu, còn có Tạ Quan Lâm và Tào Bác của trường Hoa Nông, 5 người chia đều mỗi tháng sẽ kiếm được 18 ngàn. Còn chần chừ gì mà không kí vào đây đi!”    “Với đơn chuyển phát nhanh, nếu một đơn là 2 đồng, một ngày không nhiều chỉ cần chuyển 100 đơn vậy tổng 300 đơn sẽ được 600! Một tháng sẽ được 18 ngàn!”    “Vả lại khi kinh doanh chín muồi, chúng ta cũng có thể bán một số thực phẩm không phải là mặt hàng chính, một số thùng giấy chuyển phát nhanh không cần thiết, v.v., có thể dùng làm phế liệu để tái chế rác. Khi chúng ta được nhiều người biết đến, còn có thể nhận một số hình thức quảng cáo kinh doanh!"  

Bởi vì người vừa mới vừa lên tiếng đích thật là người họ chờ đợi đã lâu, Giang Lỗi.  

 

 

Người phụ trách phần việc bên trường Đại học Công nghệ nam Hoa Hạ.  

 

 

Lâu béo đột nhiên muốn đánh người.  

 

 

Cái tên này.  

 

 

 

Khi nãy tôi nói thì cậu không xuất hiện, vừa mới dứt lời giây tiếp theo đã thấy có mặt.  

 

 

Đây không phải cố ý đánh vào mặt người khác à.  

 

 

“Haha~”, Tần Kiệt cười nói: “Lâu béo không nhìn ra đấy nhỉ, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền!”  

 

 

“Nói tôi cái gì cơ?”, Giang Lỗi ngồi xuống trước mặt hai người, cười hỏi.  

 

 

 

“Haha, không có gì. Tên béo này nói cậu còn bận đi tán gái đấy!”, Tần Kiệt tìm cớ cho qua.  

 

 

“Haha, Trương Lâu cậu nghĩ ai cũng giống mình hả, nhìn thấy gái đẹp là bất động không đi! Tôi đi làm việc quan trọng mà!”, Giang Lỗi lắc đầu, nở nụ cười.  

 

 

Lâu béo lúc này cũng rất xấu hổ.  

 

 

Cái chuyện này.  

 

 

Khả năng khiến cậu ta mắc nghẹn rồi.  

 

 

“Được rồi, không nói về Lâu béo nữa, nói chuyện chính đi!”, Tần Kiệt trở lại chuyện chính: “Tôi và Lâu béo đến tìm cậu là muốn thương lượng chuyện đại lý chuyển phát nhanh!”  

 

 

“Chuyển phát nhanh?”, Giang Lỗi có chút nghi ngờ: “Đùa cái gì vậy, có bền được không?”  

 

 

“Có, so với tái chế phế phẩm còn có hi vọng thành công cao hơn!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Hửm? Kéo dài hơn hả? Thật hay đùa vậy?”, Giang Lỗi cũng có hứng thú hỏi lại.  

 

 

“Đương nhiên là thật rồi!”, Tần Kiệt đã sớm nắm bắt được tâm lý chuẩn bị thuyết phục.  

 

 

Đại khái ý muốn nói là sự kết hợp giữa tình hình kinh tế hiện tại trước mắt và xu hướng phát triển trong tương lai của tỉnh Sở.  

 

 

Anh còn phân tích về dự án tái chế phế phẩm trong khuôn viên trường, sau khi tốt nghiệp, ngộ nhỡ nhà trường muốn thu hồi và ủy thác lại cho sinh viên đại học thì lúc đó phải làm thế nào.  

 

 

Khi nhắc đến vấn đề này Giang Lỗi cũng trầm mặc.  

 

 

Sau khi nếm được trái ngọt từ dự án tái chế phế phẩm trong khuôn viên trường, cậu ta cũng không muốn từ bỏ dự án này.  

 

 

Nhưng Tần Kiệt nói cũng đúng.  

 

 

Dự án này nếu chờ sau khi cậu tốt nghiệp chưa chắc sẽ thuộc về cậu.   

 

 

Hiện tại có tìm việc rồi lao động vất vả trong một tháng cũng chưa chắc đã thu được lợi nhiều bằng dự án tái chế phế phẩm.  

 

 

Nếu không có dự án này, cậu ta sẽ phải đi tìm một công việc khác tiền lương cũng thấp hơn, quả thật không hề có hứng thú.  

 

 

Cái này gọi là tiết kiệm thành xa hoa thì dễ nhưng từ xa hoa lại về tiết kiệm mới khó.  

 

 

Đã quen với cuộc sống xa hoa đủ đầy, Giang Lỗi không muốn phải sống cuộc sống vất vả nữa.  

 

 

“Cậu có thể đảm bảo dự án chuyển phát nhanh sẽ thu về lợi nhuận lớn hơn dự án tái chế phế phẩm không? Hoặc là không ít hơn?”, Giang Lỗi có chút lo lắng.  

 

 

“Yên tâm đi cái này chúng tôi đã tính cả rồi, trường chúng ta tổng cộng có 160000 người! Là 160000 người đấy, một ngày mỗi người chúng ta có thể chuyển 500 đơn chuyển phát nhanh, 3 người là 1500 đơn chuyển phát nhanh, một đơn có giá 2 tệ, một ngày có thể kiếm được 30 ngàn, vậy 1 tháng sẽ là 90 ngàn!”  

 

 

“Tôi, Lâu béo, cậu, còn có Tạ Quan Lâm và Tào Bác của trường Hoa Nông, 5 người chia đều mỗi tháng sẽ kiếm được 18 ngàn. Còn chần chừ gì mà không kí vào đây đi!”  

 

 

“Với đơn chuyển phát nhanh, nếu một đơn là 2 đồng, một ngày không nhiều chỉ cần chuyển 100 đơn vậy tổng 300 đơn sẽ được 600! Một tháng sẽ được 18 ngàn!”  

 

 

“Vả lại khi kinh doanh chín muồi, chúng ta cũng có thể bán một số thực phẩm không phải là mặt hàng chính, một số thùng giấy chuyển phát nhanh không cần thiết, v.v., có thể dùng làm phế liệu để tái chế rác. Khi chúng ta được nhiều người biết đến, còn có thể nhận một số hình thức quảng cáo kinh doanh!"  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Bởi vì người vừa mới vừa lên tiếng đích thật là người họ chờ đợi đã lâu, Giang Lỗi.    Người phụ trách phần việc bên trường Đại học Công nghệ nam Hoa Hạ.    Lâu béo đột nhiên muốn đánh người.    Cái tên này.     Khi nãy tôi nói thì cậu không xuất hiện, vừa mới dứt lời giây tiếp theo đã thấy có mặt.    Đây không phải cố ý đánh vào mặt người khác à.    “Haha~”, Tần Kiệt cười nói: “Lâu béo không nhìn ra đấy nhỉ, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền!”    “Nói tôi cái gì cơ?”, Giang Lỗi ngồi xuống trước mặt hai người, cười hỏi.     “Haha, không có gì. Tên béo này nói cậu còn bận đi tán gái đấy!”, Tần Kiệt tìm cớ cho qua.    “Haha, Trương Lâu cậu nghĩ ai cũng giống mình hả, nhìn thấy gái đẹp là bất động không đi! Tôi đi làm việc quan trọng mà!”, Giang Lỗi lắc đầu, nở nụ cười.    Lâu béo lúc này cũng rất xấu hổ.    Cái chuyện này.    Khả năng khiến cậu ta mắc nghẹn rồi.    “Được rồi, không nói về Lâu béo nữa, nói chuyện chính đi!”, Tần Kiệt trở lại chuyện chính: “Tôi và Lâu béo đến tìm cậu là muốn thương lượng chuyện đại lý chuyển phát nhanh!”    “Chuyển phát nhanh?”, Giang Lỗi có chút nghi ngờ: “Đùa cái gì vậy, có bền được không?”    “Có, so với tái chế phế phẩm còn có hi vọng thành công cao hơn!”, Tần Kiệt nói.    “Hửm? Kéo dài hơn hả? Thật hay đùa vậy?”, Giang Lỗi cũng có hứng thú hỏi lại.    “Đương nhiên là thật rồi!”, Tần Kiệt đã sớm nắm bắt được tâm lý chuẩn bị thuyết phục.    Đại khái ý muốn nói là sự kết hợp giữa tình hình kinh tế hiện tại trước mắt và xu hướng phát triển trong tương lai của tỉnh Sở.    Anh còn phân tích về dự án tái chế phế phẩm trong khuôn viên trường, sau khi tốt nghiệp, ngộ nhỡ nhà trường muốn thu hồi và ủy thác lại cho sinh viên đại học thì lúc đó phải làm thế nào.    Khi nhắc đến vấn đề này Giang Lỗi cũng trầm mặc.    Sau khi nếm được trái ngọt từ dự án tái chế phế phẩm trong khuôn viên trường, cậu ta cũng không muốn từ bỏ dự án này.    Nhưng Tần Kiệt nói cũng đúng.    Dự án này nếu chờ sau khi cậu tốt nghiệp chưa chắc sẽ thuộc về cậu.     Hiện tại có tìm việc rồi lao động vất vả trong một tháng cũng chưa chắc đã thu được lợi nhiều bằng dự án tái chế phế phẩm.    Nếu không có dự án này, cậu ta sẽ phải đi tìm một công việc khác tiền lương cũng thấp hơn, quả thật không hề có hứng thú.    Cái này gọi là tiết kiệm thành xa hoa thì dễ nhưng từ xa hoa lại về tiết kiệm mới khó.    Đã quen với cuộc sống xa hoa đủ đầy, Giang Lỗi không muốn phải sống cuộc sống vất vả nữa.    “Cậu có thể đảm bảo dự án chuyển phát nhanh sẽ thu về lợi nhuận lớn hơn dự án tái chế phế phẩm không? Hoặc là không ít hơn?”, Giang Lỗi có chút lo lắng.    “Yên tâm đi cái này chúng tôi đã tính cả rồi, trường chúng ta tổng cộng có 160000 người! Là 160000 người đấy, một ngày mỗi người chúng ta có thể chuyển 500 đơn chuyển phát nhanh, 3 người là 1500 đơn chuyển phát nhanh, một đơn có giá 2 tệ, một ngày có thể kiếm được 30 ngàn, vậy 1 tháng sẽ là 90 ngàn!”    “Tôi, Lâu béo, cậu, còn có Tạ Quan Lâm và Tào Bác của trường Hoa Nông, 5 người chia đều mỗi tháng sẽ kiếm được 18 ngàn. Còn chần chừ gì mà không kí vào đây đi!”    “Với đơn chuyển phát nhanh, nếu một đơn là 2 đồng, một ngày không nhiều chỉ cần chuyển 100 đơn vậy tổng 300 đơn sẽ được 600! Một tháng sẽ được 18 ngàn!”    “Vả lại khi kinh doanh chín muồi, chúng ta cũng có thể bán một số thực phẩm không phải là mặt hàng chính, một số thùng giấy chuyển phát nhanh không cần thiết, v.v., có thể dùng làm phế liệu để tái chế rác. Khi chúng ta được nhiều người biết đến, còn có thể nhận một số hình thức quảng cáo kinh doanh!"  

Chương 177: Một tháng sẽ được 18 ngàn!”