Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 247: Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Đầu tư vào trung tâm thể dục thể thao.    Đợi đến khi đủ kinh phí, sẽ tiến hành cải tạo trung tâm thể dục thể thao theo thiết kế và kế hoạch của anh.    Làm cho nó trở thành một trung tâm thể dục thể thao trong nhà khổng lồ.    Anh sẽ tích hợp trung tâm thể dục thể thao, siêu thị Kiệt Tuyết và câu lạc bộ lò xo bạt nhún thành một khối thống nhất.    Khi đó, Đường Ba còn có năng lực cạnh tranh gì nữa chứ?     Đường Ba biết kế hoạch của anh, cậu ta nhiều lắm chỉ biết bản mô phỏng.    Nhưng cậu ta không biết rằng thứ anh muốn xây dựng là cả một chuỗi sinh thái.    Khi chuỗi sinh thái của anh hình thành quy mô.         Đường Ba không có khả năng cạnh tranh được nữa.    Cậu ta sẽ thất bại một cách vô cùng thảm hại.    Hơn nữa, ngoài việc xây dựng trung tâm thể dục thể thao.    Vẫn có thể thực hiện một số hoạt động chuỗi sinh thái mở rộng khác.    Ví dụ như bắt tay hợp tác với các ngành nghề khác.    Những thứ này, anh đã kêu Châu Phàm đi giải quyết.    Đến lúc đó, cả hệ thống sinh thái, từ trên xuống dưới, toàn bộ sẽ hình thành một chuỗi dịch vụ theo dây chuyền.    Đội ngũ tách rời bên phía Đường Ba, lấy cái gì để đấu với anh chứ?    Cậu ta làm ầm ĩ đến cuối cùng chỉ trở thành cục đá tôi luyện anh mà thôi.    Kết quả cậu ta nhất định sẽ nôn ra máu vì tức giận.    Hiện tại Tần Kiệt không thể nói những điều này cho Tô Nhuệ biết.    Bởi vì anh muốn giữ bí mật.    Đã xuất hiện nội gián.    Anh không muốn xuất hiện thêm một người khác.    Cho nên anh càng phải bảo mật.    Nhưng điều gì cần giải thích thì vẫn phải giải thích.    Nếu không Tô Nhuệ sẽ không yên tâm.    Nếu lòng cô ấy không yên. Anh tuyển cô ấy vào cũng vô dụng.    Tần Kiệt mỉm cười nói: “Cô nghe chuyện Hàm Đan học bộ chưa?”    “Tôi nghe qua rồi. Không phải ở thời cổ đại, có một người đi theo một người khác học cách đi bộ, cuối cùng học không đâu vào đâu, bị người khác cười nhạo sao?”, Tô Nhuệ nói.    “Đúng vậy. Vậy cô đã nghe qua chuyện Đông Thi học theo Tây Thi chưa?”, Tần Kiệt lại hỏi.    “Nghe rồi. Đông Thi thấy Tây Thi xinh đẹp rồi bắt chước theo, kết quả trở thành trò cười cho thiên hạ!”, Tô Nhuệ lại nói.    “Cô đều biết hết, cô cảm thấy tôi muốn án binh bất động là có ý gì?”, Tần Kiệt tiếp tục hỏi.    “Lẽ nào…”, Tô Nhuệ không ngốc, cô ấy rất thông minh, ngay lập tức liền hiểu được ý của Tần Kiệt: “Ý của giám đốc Tần là muốn nói, anh còn đường lui cho riêng mình, mà Đường Ba lại không biết lối đi này đúng không?”    Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.    “Không sai, ý của tôi là như vậy!”, Tần Kiệt gật đầu: “Đương nhiên lối đi này vẫn chưa đến lúc xuất ra, tạm thời phải giữ bí mật cho nên cô không cần hỏi nữa! Cô chỉ cần biết là tôi còn có cách khác để đối phó với Đường Ba là được!”     “Vậy sao! Được, không hỏi thì không hỏi! Nhưng hiện tại Đường Ba đã nhìn thấu kế hoạch của chúng ta, dù thế nào thì chúng ta cũng nên làm chút gì đó chứ? Lẽ nào thật sự không làm gì sao?"

 Đầu tư vào trung tâm thể dục thể thao.  

 

 

Đợi đến khi đủ kinh phí, sẽ tiến hành cải tạo trung tâm thể dục thể thao theo thiết kế và kế hoạch của anh.  

 

 

Làm cho nó trở thành một trung tâm thể dục thể thao trong nhà khổng lồ.  

 

 

Anh sẽ tích hợp trung tâm thể dục thể thao, siêu thị Kiệt Tuyết và câu lạc bộ lò xo bạt nhún thành một khối thống nhất.  

 

 

Khi đó, Đường Ba còn có năng lực cạnh tranh gì nữa chứ?  

 

 

 

Đường Ba biết kế hoạch của anh, cậu ta nhiều lắm chỉ biết bản mô phỏng.  

 

 

Nhưng cậu ta không biết rằng thứ anh muốn xây dựng là cả một chuỗi sinh thái.  

 

 

Khi chuỗi sinh thái của anh hình thành quy mô.  

 

 

  

 

 

 

Đường Ba không có khả năng cạnh tranh được nữa.  

 

 

Cậu ta sẽ thất bại một cách vô cùng thảm hại.  

 

 

Hơn nữa, ngoài việc xây dựng trung tâm thể dục thể thao.  

 

 

Vẫn có thể thực hiện một số hoạt động chuỗi sinh thái mở rộng khác.  

 

 

Ví dụ như bắt tay hợp tác với các ngành nghề khác.  

 

 

Những thứ này, anh đã kêu Châu Phàm đi giải quyết.  

 

 

Đến lúc đó, cả hệ thống sinh thái, từ trên xuống dưới, toàn bộ sẽ hình thành một chuỗi dịch vụ theo dây chuyền.  

 

 

Đội ngũ tách rời bên phía Đường Ba, lấy cái gì để đấu với anh chứ?  

 

 

Cậu ta làm ầm ĩ đến cuối cùng chỉ trở thành cục đá tôi luyện anh mà thôi.  

 

 

Kết quả cậu ta nhất định sẽ nôn ra máu vì tức giận.  

 

 

Hiện tại Tần Kiệt không thể nói những điều này cho Tô Nhuệ biết.  

 

 

Bởi vì anh muốn giữ bí mật.  

 

 

Đã xuất hiện nội gián.  

 

 

Anh không muốn xuất hiện thêm một người khác.  

 

 

Cho nên anh càng phải bảo mật.  

 

 

Nhưng điều gì cần giải thích thì vẫn phải giải thích.  

 

 

Nếu không Tô Nhuệ sẽ không yên tâm.  

 

 

Nếu lòng cô ấy không yên. Anh tuyển cô ấy vào cũng vô dụng.  

 

 

Tần Kiệt mỉm cười nói: “Cô nghe chuyện Hàm Đan học bộ chưa?”  

 

 

“Tôi nghe qua rồi. Không phải ở thời cổ đại, có một người đi theo một người khác học cách đi bộ, cuối cùng học không đâu vào đâu, bị người khác cười nhạo sao?”, Tô Nhuệ nói.  

 

 

“Đúng vậy. Vậy cô đã nghe qua chuyện Đông Thi học theo Tây Thi chưa?”, Tần Kiệt lại hỏi.  

 

 

“Nghe rồi. Đông Thi thấy Tây Thi xinh đẹp rồi bắt chước theo, kết quả trở thành trò cười cho thiên hạ!”, Tô Nhuệ lại nói.  

 

 

“Cô đều biết hết, cô cảm thấy tôi muốn án binh bất động là có ý gì?”, Tần Kiệt tiếp tục hỏi.  

 

 

“Lẽ nào…”, Tô Nhuệ không ngốc, cô ấy rất thông minh, ngay lập tức liền hiểu được ý của Tần Kiệt: “Ý của giám đốc Tần là muốn nói, anh còn đường lui cho riêng mình, mà Đường Ba lại không biết lối đi này đúng không?”  

 

 

Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.  

 

 

“Không sai, ý của tôi là như vậy!”, Tần Kiệt gật đầu: “Đương nhiên lối đi này vẫn chưa đến lúc xuất ra, tạm thời phải giữ bí mật cho nên cô không cần hỏi nữa! Cô chỉ cần biết là tôi còn có cách khác để đối phó với Đường Ba là được!”   

 

 

“Vậy sao! Được, không hỏi thì không hỏi! Nhưng hiện tại Đường Ba đã nhìn thấu kế hoạch của chúng ta, dù thế nào thì chúng ta cũng nên làm chút gì đó chứ? Lẽ nào thật sự không làm gì sao?"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Đầu tư vào trung tâm thể dục thể thao.    Đợi đến khi đủ kinh phí, sẽ tiến hành cải tạo trung tâm thể dục thể thao theo thiết kế và kế hoạch của anh.    Làm cho nó trở thành một trung tâm thể dục thể thao trong nhà khổng lồ.    Anh sẽ tích hợp trung tâm thể dục thể thao, siêu thị Kiệt Tuyết và câu lạc bộ lò xo bạt nhún thành một khối thống nhất.    Khi đó, Đường Ba còn có năng lực cạnh tranh gì nữa chứ?     Đường Ba biết kế hoạch của anh, cậu ta nhiều lắm chỉ biết bản mô phỏng.    Nhưng cậu ta không biết rằng thứ anh muốn xây dựng là cả một chuỗi sinh thái.    Khi chuỗi sinh thái của anh hình thành quy mô.         Đường Ba không có khả năng cạnh tranh được nữa.    Cậu ta sẽ thất bại một cách vô cùng thảm hại.    Hơn nữa, ngoài việc xây dựng trung tâm thể dục thể thao.    Vẫn có thể thực hiện một số hoạt động chuỗi sinh thái mở rộng khác.    Ví dụ như bắt tay hợp tác với các ngành nghề khác.    Những thứ này, anh đã kêu Châu Phàm đi giải quyết.    Đến lúc đó, cả hệ thống sinh thái, từ trên xuống dưới, toàn bộ sẽ hình thành một chuỗi dịch vụ theo dây chuyền.    Đội ngũ tách rời bên phía Đường Ba, lấy cái gì để đấu với anh chứ?    Cậu ta làm ầm ĩ đến cuối cùng chỉ trở thành cục đá tôi luyện anh mà thôi.    Kết quả cậu ta nhất định sẽ nôn ra máu vì tức giận.    Hiện tại Tần Kiệt không thể nói những điều này cho Tô Nhuệ biết.    Bởi vì anh muốn giữ bí mật.    Đã xuất hiện nội gián.    Anh không muốn xuất hiện thêm một người khác.    Cho nên anh càng phải bảo mật.    Nhưng điều gì cần giải thích thì vẫn phải giải thích.    Nếu không Tô Nhuệ sẽ không yên tâm.    Nếu lòng cô ấy không yên. Anh tuyển cô ấy vào cũng vô dụng.    Tần Kiệt mỉm cười nói: “Cô nghe chuyện Hàm Đan học bộ chưa?”    “Tôi nghe qua rồi. Không phải ở thời cổ đại, có một người đi theo một người khác học cách đi bộ, cuối cùng học không đâu vào đâu, bị người khác cười nhạo sao?”, Tô Nhuệ nói.    “Đúng vậy. Vậy cô đã nghe qua chuyện Đông Thi học theo Tây Thi chưa?”, Tần Kiệt lại hỏi.    “Nghe rồi. Đông Thi thấy Tây Thi xinh đẹp rồi bắt chước theo, kết quả trở thành trò cười cho thiên hạ!”, Tô Nhuệ lại nói.    “Cô đều biết hết, cô cảm thấy tôi muốn án binh bất động là có ý gì?”, Tần Kiệt tiếp tục hỏi.    “Lẽ nào…”, Tô Nhuệ không ngốc, cô ấy rất thông minh, ngay lập tức liền hiểu được ý của Tần Kiệt: “Ý của giám đốc Tần là muốn nói, anh còn đường lui cho riêng mình, mà Đường Ba lại không biết lối đi này đúng không?”    Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.    “Không sai, ý của tôi là như vậy!”, Tần Kiệt gật đầu: “Đương nhiên lối đi này vẫn chưa đến lúc xuất ra, tạm thời phải giữ bí mật cho nên cô không cần hỏi nữa! Cô chỉ cần biết là tôi còn có cách khác để đối phó với Đường Ba là được!”     “Vậy sao! Được, không hỏi thì không hỏi! Nhưng hiện tại Đường Ba đã nhìn thấu kế hoạch của chúng ta, dù thế nào thì chúng ta cũng nên làm chút gì đó chứ? Lẽ nào thật sự không làm gì sao?"

Chương 247: Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.